Người Vợ Cũ Không Thể Chạm Tới
Chương 422:
- Hả? - Renee chằm chằm vào bờ vai rộng của đàn dưới ánh trăng mờ ảo. Cô vẻ hơi do dự và đáp lại.
- Như vậy kh phù hợp, kh?
- Đừng chần chừ nữa. Nếu em kh lên, sẽ bỏ em lại đây. - Stefan lạnh lùng nói. Thực ra, biết kh còn nhiều thời gian với cái chân trật khớp, và sẽ kh thể giúp gì nếu họ cứ trì hoãn.
- À, được , được . Nếu cứ khăng khăng. - Renee nói và vòng tay qua cổ đàn , dồn toàn bộ sức nặng của lên .
- Giữ chặt nhé. - Stefan nhắc nhở phụ nữ và cố gắng hết sức để đứng dậy. Mặc dù vóc dáng cao lớn, nhưng việc chịu đựng trọng lượng quá khổ này khiến loạng choạng qua lại.
Renee nín thở, kh dám cử động một chút nào, và nhẹ nhàng hỏi.
- Này, ổn chứ? cảm th cõng khó khăn thế? Cứ như sắp ngất vậy!
- … ổn! - Stefan nghiến răng, khó nhọc nói.
Xương ống chân trái của như thể bị gãy, cơn đau như hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào da thịt.
Trán, lưng và lòng bàn tay đẫm mồ hôi, nhưng biết kh thể dừng lại, cũng kh thể để Renee nhận ra vết thương. Cứ thế, tiếp tục leo lên đường chính, từng bước một, cam chịu cơn đau dữ dội…
- Này Hunt, chắc là ổn chứ? th run thế? - Renee thận trọng hỏi. Cô cảm th đàn này đang trong tình trạng khá tệ, nhưng kh dám hỏi nhiều. Cô kh muốn hiểu lầm ý và nghĩ rằng cô đang quá lo lắng cho .
- lại kh ổn chứ? Em nghĩ cũng yếu đuối như em ? - Stefan cố gắng tỏ ra bình thường.
- Ồ, khoan đã, kh vậy. Em quá nặng để thể yếu đuối, em béo như lợn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-vo-cu-khong-the-cham-toi/chuong-422.html.]
- Vớ vẩn! chưa đến 50kg, được chưa?! yếu quá! lại đổ mồ hôi khi cõng thế?! Thật phí phạm một thân hình cường tráng! - Renee lắp bắp, vỗ nhẹ vào lưng Stefan.
Cô thầm nghĩ: “ lo lắng vớ vẩn! Hunt ích kỷ, nếu ta bị thương, ta sẽ bỏ rơi ngay lập tức! ta thậm chí còn chẳng buồn đùa giỡn hay gọi là lợn nữa chứ!”
Hai ngừng nói chuyện phiếm, Stefan đang tập trung chịu đựng cơn đau. Chẳng m chốc, họ đã ra đến đường chính.
mở cửa xe và đặt Renee vào ghế sau.
- Ở yên trong xe một lúc, kiểm tra xem sóng kh. Nhờ ai đó cứu em… chỉ thắc mắc kh biết em ăn uống thế nào mà nặng thế này, nhưng sẽ kh hỏi thêm gì nữa.
- và những lời lăng mạ c.h.ế.t tiệt của … Nếu tìm được ai đó đưa chúng ta ra khỏi đây, thì tiêu đời ! - Renee vừa nói vừa kiểm tra ện thoại. Cô phấn khích kêu lên khi th hai vạch sóng trên cột sóng.
- sóng ! Nào, cho biết mật khẩu của ! sẽ gọi đến ngay!
Stefan kh nói gì, tay vẫn đặt trên chân trái, vẻ mặt càng lúc càng đau đớn. Những ngón tay đẫm máu.
- kh nói gì cả? Mật khẩu của là gì? - Renee đàn , hoảng hốt giục .
Stefan ban đầu muốn giật ện thoại từ tay cô, nhưng lại lo Renee phát hiện ra vết thương của . Sau một thoáng ngập ngừng, khẽ nói.
- 000809.
- 000809? Được , hiểu ! - Renee lập tức nhập mật khẩu, tự hỏi dãy số đó lại quen thuộc đến vậy.
- Khoan đã, mật khẩu này ý nghĩa gì đặc biệt ? cứ cảm giác đã th ở đâu ?
- Kh . Gọi ngay , nh lên! - Stefan nói, như thể đã đến giới hạn. Cơn đau khủng khiếp khiến khuôn mặt tái nhợt và mồ hôi chảy ròng ròng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.