Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nguyện Cùng Nàng Bên Nhau Đời Đời Kiếp Kiếp

Chương 1:

Chương sau

1

Ta si tình với Vô Trầm thượng tiên suốt m trăm năm, vậy mà vẫn chẳng mảy may lay động.

th tâm quả dục, như đóa hoa nơi đỉnh núi cao, chỉ thể ngắm chứ kh thể chạm vào.

Lâu dần, ta cũng mất dần ngọn lửa nhiệt huyết ban đầu với vị mỹ nam tử .

Dù mỗi lần gặp mặt vẫn kh nhịn được muốn “liếm” một cái nhưng được đến gần ngắm vẻ đẹp đủ khiến ta vui vẻ cả ngày, cũng kh uổng c.

Trong chuỗi ngày cô đơn triền miên, ta đưa ra một quyết định táo bạo.

Nếu ánh trăng sáng trong lòng kh thể khinh nhờn, vậy tại kh tìm một nốt ruồi son dễ dãi nơi trần thế để thỏa mãn bản thân?

Ta nổi cơn dại trai thì làm là làm ngay.

Ngay hôm đó, ta tạo ra một phân thân hạ phàm, bắt đầu tìm kiếm trong biển một nam nhân khiến tim ta rung động.

Kh phụ lòng tâm, vào ngày thứ hai kể từ khi Vô Trầm thượng tiên bế quan, ta gặp được ở nhân gian, khiến tim ta đập loạn nhịp.

bảy phần giống Vô Trầm thượng tiên, ba phần còn lại là khí chất lạnh lùng ngạo nghễ kh giận mà uy nghiêm, hoàn toàn khác với sự cao nhã th đạm của thượng tiên.

Ta lợi dụng pháp thuật, nh chóng biết được là Nhiếp chính vương đương triều thuận lợi trà trộn vào vương phủ, làm lại nghề cũ ở cửu thiên giới, đó là dược sư.

Mỗi khi mặt trong phủ, ta thường l cớ “lao lực quá độ, cần kê đơn thuốc bổ đúng bệnh” để thường xuyên bắt mạch, sờ xương, sàm sỡ từ trên xuống dưới.

Tuyệt vời làm !

Là thần tiên, ta chẳng biết sợ hãi là gì.

Vì thế, mỗi lần đối diện đôi mắt sâu thẳm âm u của , ta đều mỉm cười ngọt ngào, trong lòng thì thầm tán thưởng vẻ đẹp này.

lúc kh kìm được, những lời trần trụi cứ thế bật ra: "Chân mày như tr vẽ, ánh mắt như sáng, tuyệt diệu thay."

Nhiếp chính vương đang uống thuốc bổ ta dâng thì ho sặc dữ dội.

Ta vội vàng tiến lên vỗ lưng , tiện thể sờ một cái vào cơ lưng rắn chắc.

Tuyệt quá !

Nhiếp chính vương ngừng ho, ngẩng lên ta, nơi khóe mắt đỏ lên, ánh mắt rưng rưng khiến ta sững sờ ngây ngốc.

Khoảnh khắc , thật khó gặp trong đời.

Huống chi gương mặt trước mắt lại là gương mặt của ánh trăng trắng trong lòng ta, khiến ta tức khắc cảm th tội lỗi tràn đầy.

Đến mức nói gì, ta hoàn toàn kh nghe lọt tai.

Đến khi hoàn hồn, đã ném bát thuốc xuống đất.

Một vài giọt thuốc b.ắ.n vào vạt váy trắng tinh của ta, ta cúi đầu mảnh sứ vỡ, kh nói lời nào.

Cung nữ ngoài cửa vội vàng bước vào, ngồi xổm dọn dẹp mớ hỗn độn trên sàn.

Ta chớp mắt m cái, lúc này mới sang Nhiếp chính vương, phát hiện cũng đang ta, vẻ mặt khó xử.

Kh lẽ đang giận vì ta vừa sàm sỡ ?

Ta đang chuẩn bị chuồn êm thì nghe trầm giọng hỏi: “Vừa ngươi nói gì?”

“Hử?” Lúc này ta mới nhận ra đã lỡ miệng nói ra lời trong lòng.

vẻ mặt u ám của , ta liền xoay chuyển tình thế, nở nụ cười đã luyện tập nhiều lần, khen từ đầu tới chân một lượt.

Cuối cùng, vẫn là Nhiếp chính vương đỏ mặt cắt ngang lời tán tụng, đuổi ta ra khỏi phòng, chuyện này mới tạm kết thúc.

Vì chuyện đó, ta đã tự kiểm ểm sâu sắc bản thân nhất định kh thể tưởng tượng Nhiếp chính vương thành Vô Trầm thượng tiên được.

Đó kh chỉ là bất c với Nhiếp chính vương mà còn là bất kính với Vô Trầm thượng tiên.

2

Sau khi hạ quyết tâm, ta đã thu liễm m ngày, kh chủ động tìm Nhiếp Chính Vương.

Mà ta bu lỏng ý thức phân thân, đưa chú ý chính trở về bản thể.

Nghe nói Vô Trầm Thượng Tiên xuất quan, ta vội vàng kh ngơi nghỉ cầm l tuyệt phẩm đan dược tốt nhất trong Dược Điện, thẳng tiến Ngọc Th Cung.

Vô Trầm Thượng Tiên dường như đã tổn thương một chút nguyên khí trong lần bế quan này, cả tr hơi uể oải.

Ta xót xa vô cùng, vội vàng tiến lên chuẩn bị dâng đại bổ đan dược.

Ngay lúc này, Nhiếp Chính Vương bên nhân gian đột nhiên triệu ta đến, nói rằng cơ thể hơi kh khỏe.

Bản thể ở Cửu Trọng Thiên của ta bước chân khựng lại, thả chậm lại, để phân thần ứng phó tình huống đột ngột ở nhân gian.

Thần thức trở về nhân gian, ta vác hòm thuốc vội vàng đến phòng của Nhiếp Chính Vương, liếc mắt một cái đã th nằm trên giường sập, hai mắt nhắm chặt.

Ta kinh hãi lớn, chạy chậm tới, vừa đặt hòm thuốc xuống chuẩn bị bắt mạch.

Nhiếp Chính Vương lại đột nhiên mở mắt, tay bắt ngược giữ chặt l tay ta, ấn ta ngã xuống sập mềm.

chống một tay bên mặt ta, tay kia giữ l eo ta giọng nói từ tính mê vang lên: "Bản vương kh tìm ngươi, ngươi thật sự sẽ kh đến ?"

"Ôn Lê, ngươi kh kiên nhẫn thì cũng thật kh sáng suốt."

Quá...... Quá gần ......

Nhiếp Chính Vương tuấn bức , cộng thêm tư thế ám này, khiến ta nhất thời mất lý trí.

Ta gần như lẩm bẩm nói: "M ngày kh gặp, nhớ như phát cuồng."

Nhiếp Chính Vương sững , vẻ mặt đột nhiên biến đổi khôn lường.

Đầu tiên là một tia vui sướng, sau đó là chút nghi hoặc, cuối cùng vậy mà lại biến thành tức giận.

dùng sức mạnh bạo ở eo ta, nheo đôi mắt phượng cắn răng nói: "Chưa từng ai dám nói lời như vậy trước mặt bản vương, ngươi hoa ngôn xảo ngữ thế này, ngược lại khiến bản vương chút nghi ngờ ngươi thật lòng kh."

Eo là nơi mẫn cảm nhất của ta, Nhiếp Chính Vương siết một cái, khiến ta nhất thời mềm nhũn cả .

Mà bản thể ở Cửu Trùng Thiên trên kia cũng mềm cả chân, ngã nhào vào lòng Vô Trầm Thượng Tiên, tay kh lệch chút nào mà đặt đúng lên cơ bụng của y.

Thượng Tiên nhíu mày, vành tai ửng đỏ: "Ngươi kh được vô lễ."

Ngữ khí bình thường nhưng lại kh đẩy ta ra.

Ơ? Cái phản ứng này, chẳng lẽ chuyện tốt?

3

Ta đang miên man suy nghĩ, bên Nhiếp Chính Vương lại kh cho ta thời gian phân thần.

th ta kh nói lời nào thì thu mày đứng dậy, kéo ta vào lòng, một tay kéo tay ta đặt lên n.g.ự.c .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguyen-cung-nang-ben-nhau-doi-doi-kiep-kiep/chuong-1.html.]

"Thôi được , kh dọa ngươi nữa. Lại đây, xem xem gần đây Bản vương nên uống thuốc gì."

đối diện với ánh mắt ta trong khoảnh khắc lập tức dời tầm mắt , mím chặt môi mỏng khẽ hừ một tiếng: "Ngươi đừng hiểu lầm, gần đây chính sự bận rộn, bản vương đã m ngày kh chợp mắt, bởi vậy mới gọi ngươi đến."

Ta liên tục gật đầu tỏ ý hiểu rõ.

Mỹ nam chủ động cầu chẩn, ta còn giữ kẽ thì thật bất lịch sự.

Thế là ta làm bộ làm tịch ấn ấn vào n.g.ự.c , gật đầu nói: "Tim Chủ thượng đập mạnh mẽ hữu lực, ngoài việc hơi nh hơn ngày thường một chút, kh gì bất thường."

Ta vừa nói vừa kéo dãn khoảng cách, bắt mạch cho .

Ta nhân cơ hội này chuyển thần thức về bản thể, cảnh tượng trước mắt chuyển đổi, ta còn chưa hoàn hồn sau chuyển biến, ngón tay đã theo thói quen ấn hai cái.

Hai đều sững sờ.

Vô Trầm Thượng Tiên khẽ mở hai mắt, âm tiết tràn ra từ khóe môi: "Ngươi..."

Ở nhân gian ta thể ỷ vào thân phận thần tiên mà làm càn nhưng ở Cửu Trọng Thiên, ta chỉ là một Dược Tiên nhỏ bé, mặc định đoạt.

Huống chi Cửu Trùng Thiên một quy củ, dĩ hạ phạm thượng thì chịu lôi phạt.

Ta nghĩ đến đây thì vội vàng đứng dậy, hai tay dâng lên tuyệt phẩm đan dược trong tay, thấp thỏm nói: "Thượng Tiên xin bớt giận, tiểu tiên gần đây luyện đan hơi mệt mỏi nên mới kh cẩn thận mạo phạm Thượng Tiên..."

"Đây là đại bổ đan tiểu tiên vừa luyện thành, Thượng Tiên dùng xong thể khôi phục hơn nửa nguyên khí."

Ta vùi đầu nên kh th được vẻ mặt của Vô Trầm Thượng Tiên.

Nửa khắc sau, tay ta bỗng nhẹ , là Vô Trầm Thượng Tiên đã l đan dược , y nói: "Kh , bản quân kh ý trách tội. Nếu cơ thể đã kh khỏe, Ôn Lê tiên tử vẫn nên về sớm ."

Ta thở phào nhẹ nhõm, vừa định cáo lui để chuyên tâm ứng phó bên Nhiếp Chính Vương thì đã xảy ra chuyện.

Trên vai đột nhiên cảm nhận được một trận đau đớn, ta vô thức giơ tay sờ nhưng lại kh sờ th gì.

Ta nghĩ đến phân thân thể cùng ta cộng cảm kia.

Nhân gian xảy ra chuyện ?

4

Ta nhịn đau rời khỏi Ngọc Th Cung, tìm một gốc cây gần đó ngồi xuống.

Thần thức trở về nhân gian, đập vào mắt là một mảnh m.á.u đỏ.

Dưới đất nằm một đống mặc y phục đen che mặt, còn m kẻ y phục đen đang x tới gần Nhiếp Chính Vương.

Nhiếp Chính Vương che c cho ta ở phía sau, vung kiếm hoa c.h.é.m những kẻ gian ác kia dưới lưỡi kiếm.

Ta nhân cơ hội sờ lên chỗ đau, mới phát hiện vai bị một mũi tên xuyên thủng, thảo nào đau đến vậy.

Pháp lực của phân thân sẽ suy yếu hơn nửa nên kh thể khiến vết thương tức khắc lành lại.

Bởi vậy ta chỉ thể nén đau rút mũi tên ra thi pháp cầm máu.

Ta làm xong hết thảy thì nhích ra phía sau nhường chỗ cho họ đánh nhau, cố gắng khiến tr kh quá lộ liễu.

Dẫu thần tiên kh thể can dự vào sinh tử của phàm, ều ta thể làm chỉ kho tay đứng .

Ta ngược lại kh lo lắng an nguy của Nhiếp Chính Vương này, kiếm pháp thành thạo của kìa, vừa đã biết là một cao thủ.

Thị vệ Vương phủ tới muộn, khống chế những kẻ áo đen còn lại xuống đất.

Nhiếp Chính Vương ném th kiếm vẫn còn nhỏ m.á.u trong tay cho thị vệ, kh vui nói: "Các ngươi là muốn Bản vương c h e c mới đến ư?"

Các thị vệ cúi đầu, thị vệ dẫn đầu hành lễ nói: "Chủ thượng thứ tội, chúng thuộc hạ khi đến bị một đám thích khách cản chân, cứu giá chậm trễ, xin Chủ thượng trách phạt."

Nhiếp Chính Vương quét mắt qu một lượt, rõ ràng chỉ là một phàm nhân kh pháp thuật nhưng uy áp qu thân lại mạnh mẽ đến nỗi khiến ta cảm th quen thuộc đến lạ.

Chỉ th trầm mặc nửa khắc, sau đó vẫy tay cho tất cả lui xuống: "Giải thích khách xuống, dọn dẹp nơi này sạch sẽ xong thì tự lĩnh phạt."

"Rõ!"

Nhiếp Chính Vương nói xong thì về phía chỗ ta ẩn .

ngồi xổm xuống vết m.á.u trên vai ta, chút ngoài ý muốn nói: "Ngươi tự rút mũi tên ra ?"

Ta gật đầu, đau đến mức mày giật liên hồi.

Nhiếp Chính Vương lại gần hơn để xem xét vết thương của ta, ta chằm chằm sống mũi cao thẳng của đến xuất thần, đột nhiên nghe th giọng nói nghi hoặc của : "Kh chảy nhiều máu, chỉ là vết thương ngoài da?"

"Nhưng bản vương tận mắt th ngươi bị mũi tên xuyên thủng vai, vết thương như vậy kh lẽ chỉ chảy chút m.á.u này?"

vừa nói, ánh mắt chợt sáng lên: "Chẳng lẽ…"

Thế nhưng ta kh chờ nói xong, đã thu hồi pháp thuật.

Máu ở chỗ vết thương lập tức chảy như suối, chớp mắt đã thấm đỏ vạt áo.

Tay Nhiếp Chính Vương vừa định thu về bỗng khựng lại, sắc mặt tức khắc trở nên ngưng trọng.

bế ngang ta lên, bước chân như gió đến một gian phòng bài trí xa hoa khác cho gọi Ngự y đã nhàn rỗi từ lâu.

Vì vết thương ở vị trí khá riêng tư, Ngự y kê ít thuốc bôi ngoài và thuốc uống xong thì rời .

Để lại ta cùng Nhiếp Chính Vương nhau.

Ta gan "háo sắc" đến m, cũng kh thể để Nhiếp Chính Vương bôi thuốc cho ta được?

Ta trầm ngâm, uyển chuyển nói: "Chủ thượng, bên thích khách nên thừa tg x lên, thẩm vấn cho kỹ một chút?"

Nhiếp Chính Vương dường như kh nghe ra ẩn ý của ta, lắc đầu nói: "Bên đó kh vội, xác nhận ngươi kh vấn đề gì cũng kh muộn."

Ta: "......"

Ta th Nhiếp Chính Vương sừng sững đứng yên đó thì bắt đầu cởi dây lưng.

Ta cởi được một nửa, Nhiếp Chính Vương kh tự nhiên dời ánh mắt , hỏi: "Ngươi đang làm gì vậy?"

"Cởi y phục."

"Ngươi nói gì?"

"Ta nói ta đang cởi y phục, chuẩn bị bôi thuốc cho vết thương."

Ta kéo rộng vạt áo, để lộ vết thương m.á.u thịt be bét tr thật đáng sợ dùng khăn tay lau sạch vết m.á.u xung qu.

Trong tầm mắt còn sót lại, thân hình Nhiếp Chính Vương khẽ lay động một chút, chạm nhẹ lên chóp mũi, khẽ ho khan một tiếng: "Ngươi cứ tịnh dưỡng cho tốt ở đây , bản vương xử lý xong chuyện thích khách sẽ đến thăm ngươi."

Sau khi rời , hai nha đầu bưng chậu nước vào, thoăn thoắt làm sạch vết thương bôi thuốc cho ta.

Ta tựa vào đầu giường, dưới tác dụng của hương liệu mà mơ màng buồn ngủ.

Phần lớn linh lực đều dùng vào việc phong bế cảm giác đau đớn mà thần thức lại suy yếu, bèn kh chống lại được cơn buồn ngủ, thế là chìm vào giấc ngủ sâu.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...