Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nguyện Cùng Nàng Bên Nhau Đời Đời Kiếp Kiếp

Chương 2:

Chương trước Chương sau

5

Ta trên Cửu Trọng Thiên tỉnh lại, cảnh tượng trước mắt khiến ta nhất thời ngẩn ngơ, cứ ngỡ vẫn đang mơ.

Màn the kh gió mà bay, nam tử bên cạnh trâm ngọc cài hờ, hàng mi dày rũ nhẹ, sở hữu một dung nhan khiến ta mê đắm.

Ta kh khỏi cảm thán lần nữa sự si tình của bản thân, ngay cả trong mơ cũng chỉ mơ th mỹ nam tử như Vô Trầm Thượng Tiên.

Thế nhưng ta nh đã nhận ra ều bất thường.

một luồng linh lực cường đại đang cuồn cuộn kh dứt chảy vào trong cơ thể từ cổ tay ta, dường như đang dò xét tình trạng linh mạch của ta.

Động tác cúi đầu cổ tay của ta kinh động tới y, y chậm rãi ngước mắt, giữa chân mày thấp thoáng nét ưu sầu.

"Ngươi tỉnh ?"

Giọng nói quen thuộc này, ta kh đang mơ!

Nhưng vì ta lại nằm trong phòng Vô Trầm Thượng Tiên?

Theo lý mà nói, bản thể và phân thân cộng cảm, ta kh thể nào kh nhận ra tình hình trên Cửu Trọng Thiên.

Trừ khi...

Trong khoảnh khắc ện quang hỏa thạch, một ý nghĩ táo bạo hình thành trong đầu ta.

Là Vô Trầm Thượng Tiên bế ta vào ư?

Còn dùng đúng tư thế mà Nhiếp Chính Vương bế ta lúc nãy nên mới khiến ta kh kịp thời phát hiện biến cố trên Cửu Trùng Thiên.

Ta kh dám tưởng tượng, nếu lúc đó sự chú ý của ta ở phía Cửu Trùng Thiên đây, sẽ vui sướng đến mức nào.

"Ôn Lê tiên tử?"

Vô Trầm Thượng Tiên gọi m tiếng, ta mới hoàn hồn lại.

Ánh mắt giao nhau, y thu hồi ngón tay đang hờ hững đặt trên cổ tay ta, trầm giọng nói: "Linh lực trong cơ thể ngươi vì lại loãng thế này?"

Ta há miệng, muốn nói lại thôi.

Ta chưa nghĩ ra lý do, chẳng lẽ lại thành thật nói rằng nặn ra một phân thân chuyển phân nửa linh lực sang đó ư?

Y th ta há miệng kh nói, bèn kh hỏi thêm nữa, từ trong n.g.ự.c áo l ra một chiếc bình sứ đặt vào lòng bàn tay ta, nói: "Viên Đại bổ đan dược này ngươi cứ giữ lại , bản quân chỉ bị tổn thương một chút nguyên khí, kh gì đáng ngại."

Ta ngơ ngác chiếc bình quen thuộc trong lòng bàn tay, tâm trạng hơi sa sút.

Thứ tặng lại bị ta trả về ngay trước mặt, ều này khác gì việc thổ lộ lòng bị khéo léo từ chối đâu?

Ta ai oán Vô Trầm Thượng Tiên một cái, phát hiện y cũng đang ta.

Nhất thời nét buồn bã tan biến sạch, sự tha thứ lại đơn giản như luyện đan dược vậy.

Ta bình ổn suy nghĩ sau khi bước xuống từ sập, hành lễ với Vô Trầm Thượng Tiên nói: "Đa tạ Thượng tiên đã quan tâm, tiểu tiên xin cáo lui."

Ta xoay rời , Vô Trầm Thượng Tiên ở phía sau ta chợt nói: "Tấm lòng lần này của Ôn Lê tiên tử, bản quân đã biết, đa tạ."

Ta dừng bước quay đầu lại, vừa vặn th khóe miệng y khẽ nhếch, ý cười như gió xuân lướt qua mặt.

6

Sau khi trở về Dược cốc, cả ta vẫn còn đang ngẩn ngơ.

Lão Dược Tiên đang loay hoay với linh thảo mới bồi dưỡng, th bước chân ta phiêu đãng, dáng vẻ thần hồn bất định.

Ông tỏ vẻ hiểu rõ, lắc đầu nói: "Lại đ.â.m đầu vào tường lần nữa ? Lão phu sớm đã nói , dưa ép hái kh ngọt, ngươi cố tình kh tin!"

Ta liếc một cái, xoay nằm xuống chiếc ghế tựa bên cạnh, vừa đung đưa chiếc bình sứ trong tay vừa đắc ý nói: "Gì mà đ.â.m đầu vào tường chứ, kh th đó thôi, lần này Thượng tiên vậy mà lại cười với ta đó."

"Y cười á?" Lão Dược Tiên cắn một miếng linh thảo, vừa nhai trong miệng vừa nói: "Thì thế nào chứ, tất cả tiên nhân trên Cửu Trùng Thiên đều biết, Vô Trầm tu Vô tình đạo mà phi thăng lên, thể động lòng."

Ông chép miệng, như bị miếng linh thảo trong miệng vả cho một cái mà nhảy dựng lên, miệng chóp chép chẳng nói nổi câu hoàn chỉnh: "Ôi chao, phì, vừa đắng vừa cay, phì phì phì."

"Nếu lão phu, phì, mà nói á, ngươi vẫn nên sớm, phì, c h e c cái ý đó , phì phì, đừng mãi ảo tưởng hão huyền nữa."

Ta bĩu môi, lời nói vào tai này lọt ra tai khác.

Mặc dù kh muốn thừa nhận nhưng sự thật đúng là như thế, Vô Trầm Thượng Tiên tu Vô tình đạo, đã định là kh thể bất kỳ hồi đáp nào cho tình cảm của ta.

Cho nên Lão Dược Tiên nói ta ảo tưởng hão huyền, cũng kh kh lý.

Nhưng mà, thế thì đã ?

Ta tuy chỉ là một tiểu dược tiên nhỏ bé, lại vạn năm tuổi thọ, thời gian đằng đẵng, luôn làm ều gì đó để bản thân kh hối hận.

Lão Dược Tiên còn đang lải nhải ở đó, ta nghe nhiều đến nỗi tai muốn mọc kén đến nơi.

Trong lúc kh thể chịu đựng hơn nữa, ta chào Lão Dược Tiên một tiếng tự nhốt trong phòng.

Lúc này cuối cùng cũng yên tĩnh .

Ta tính thử giờ giấc, giờ này ở nhân gian đã là giờ Tuất, chắc hẳn phân thân của ta cũng nên tỉnh lại .

Thế là ta trở về sập ngồi thiền, khoảnh khắc thần thức trở về phân thân, một mùi hương thơm thoang thoảng chợt xộc vào mũi.

Ta bỗng nhiên mở choàng mắt ngồi dậy, men theo mùi hương vòng qua bình phong, th chiếc án thư đối diện thẳng cửa phòng đặt một chiếc hộp tinh xảo, còn Nhiếp Chính Vương đang ngồi trước án, nghe tiếng bước chân bèn sang.

"Ngươi tỉnh ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguyen-cung-nang-ben-nhau-doi-doi-kiep-kiep/chuong-2.html.]

Ánh nến mờ ảo làm dịu nét mày nơi khóe mắt của Nhiếp Chính Vương, khiến cả tr ôn hòa hơn nhiều.

"Đây là cái gì?" Ta bước đến bên cạnh , hít hà m cái: "Thơm quá mất."

khẽ nhướng mày, mở chiếc hộp ra l m đĩa đồ ăn: "Đây là bữa tối bản vương cho mang đến."

Ta chằm chằm bàn đầy những đĩa thức ăn bày biện tinh tế, chiếc đũa gỗ trong tay kh tự chủ được mà gắp l một viên thịt viên bỏ vào miệng.

Nước sốt bên trong viên thịt trào ra trong miệng, mùi vị vừa lạ lẫm lại vừa tuyệt vời lan tỏa khắp khoang miệng.

Là một từ trước đến nay chỉ nếm mùi thảo dược như ta, lần đầu tiên được nếm trải những mùi vị ngoài chua cay đắng, bèn vô thức ăn vội vàng hơn một chút.

Nhiếp Chính Vương đặt chén trà trong tay xuống nói: "Ăn chậm lại , chẳng ai tr với ngươi đâu."

Ta ngoan ngoãn gật đầu tiếp tục ăn, ăn và ăn.

Cho đến khi ta ăn đến cuối cùng, Nhiếp Chính Vương im lặng, xoay xoay chén trà trong tay kỳ lạ ta.

Mãi đến khi ta đặt đũa xuống, mới lên tiếng: "Ngươi đã kh ăn thứ gì trong bao nhiêu ngày ?"

Ta biết trả lời vấn đề này thế nào đây...

Nếu cứ nhất thiết tính kỹ thì từ lần trước ăn quả đào ở tiệc bàn đào cho đến nay cũng đã một trăm năm nhỉ.

Ánh mắt ta né tránh, bịa chuyện nói: "Ta mỗi ngày đều ăn một bữa, vấn đề gì ?"

Ta tưởng trả lời hoàn hảo kh chê vào đâu được, kết quả ánh mắt Nhiếp Chính Vương càng thêm kỳ quái.

Đang lúc ta chẳng hiểu gì thì bỗng nghe nghiêm túc nói: "Ngươi vậy mà lại chịu đãi ngộ bất c thế này trong phủ của bản vương ? Ngươi yên tâm, chuyện này tuyệt đối kh thể xảy ra lần nữa."

"Bản vương sẽ dặn dò xuống dưới, mỗi ngày ba bữa cơm đều làm thành hai phần mang đến."

nói xong thì dời ánh mắt , yết hầu khẽ nhúc nhích: "Cứ coi như là quà cảm tạ vì ngươi đã l thân che c cho bản vương . Ngoài chuyện này ra, nếu ngươi cần gì cứ việc mở miệng nói."

Ta gật đầu, vẫn còn đang ngẫm lại lời vừa nói.

Thì ra ở nhân gian ăn ba bữa một ngày, thảo nào vừa nãy ánh mắt lại kỳ lạ như vậy.

Ta ngẫm kỹ lại cuối cùng cũng cảm th gì đó kh đúng: "Một phần hai... hơi nhiều kh?"

Nhiếp Chính Vương hiển nhiên nói: "Kh nhiều, hai ăn vừa vặn đủ thôi mà."

"Hai ?" Ta chỉ chỉ vào bản thân do dự nói: "Ý của Chủ thượng là gì?"

"Bản vương thưởng phạt phân minh, hôm nay ngươi c hộ chủ. Sau này kh cần ở phòng chung nữa."

"Trong phủ vừa khéo một gian tẩm thất bỏ trống, kh xa chỗ bản vương ở. Ngươi cứ ở lại đây, bản vương cũng tiện đảm bảo an nguy cho ngươi."

Ta há miệng, lời trong lòng suýt nữa bật thốt ra ngoài: "Nhưng mà..."

Đối tượng bị ám sát là ngươi, ta càng ở gần ngươi chẳng c h e c càng nh hơn ?

Thế nhưng những lời phía sau trong lòng lại bị ta nuốt ngược vào bụng sau khi th ánh mắt mong chờ lén qua của Nhiếp Chính Vương.

7

Đêm đó sau khi Nhiếp Chính Vương rời , ta mở cửa phòng chuẩn bị ra ngoài dạo chơi một vòng.

Ai ngờ vừa mở cửa, bỗng th vài chục thị vệ c ngang cửa, nghe th động tĩnh mở cửa đều đồng loạt về phía ta.

Chân vừa bước ra của ta lơ lửng trên ngưỡng cửa, kh biết nên tiến hay nên lùi.

Nha đầu nhỏ c cửa đỡ l ta giải thích: "Ôn tiểu thư đừng sợ, tất cả những ều này đều là Chủ thượng dặn dò, ngài lo lắng cho an nguy của tiểu thư, bèn phái một ít thị vệ đến tr đêm cho tiểu thư."

Ta chỉ vào căn phòng bên cạnh đang sáng đèn nói: "Đừng nói với ta gian phòng bên cạnh chính là tẩm thất của Chủ thượng nhé."

Nha đầu im bặt, nha đầu lặng im.

Ta lại chỉ chỉ vào khoảng sân trống trước cửa phòng bên cạnh: "Ta xin hỏi một câu, vì kh ai c gác ở đó, ngược lại lại đều đứng gác trước cửa phòng ta? Chẳng hơi ngược đời ?"

Nha đầu lắc đầu: "Chủ thượng võ c cái thế, từ trước đến nay kh cần c đêm."

Ta nhắm nghiền mắt lại, nhất thời kh biết nên tiếp lời thế nào.

Nha đầu là thẳng tính, nàng nghiêng đầu hỏi: "Ôn tiểu thư, ngài muốn ra ngoài dạo cho tiêu cơm ?"

Vốn dĩ là thế nhưng giờ lại kh chắc nữa .

Khu vườn vài chục cùng dạo, dường như hơi quá đ đúc.

Cảnh tượng đẹp đẽ quá, ta kh dám nghĩ thêm nữa.

Thế là ta, đã đứng ở thế kim kê độc lập hồi lâu, rút chân trở lại vào trong ngưỡng cửa nói: "Đêm nay ánh trăng mờ ảo, tầm kh rõ ràng, kh tiện ra ngoài dạo cho tiêu cơm. Ta cứ lại vài bước trong phòng là được ."

Dưới ánh mắt khó hiểu nhưng cung kính của nha hoàn, ta đóng cửa phòng lại xoay nằm trở lại trên chiếc giường rộng rãi mềm mại.

Đương nhiên, nhàn rỗi là chuyện kh thể nào nhàn rỗi được.

Ta thi triển một ít pháp thuật, lén một cái tình hình bên phòng cạnh qua tường.

Ta chỉ một cái đã đỏ bừng cả mặt thu hồi pháp thuật lại.

Nhiếp Chính Vương mặc y phục nửa vời, để lộ bộ n.g.ự.c cường tráng, đang bôi thuốc cho vết thương kiếm trên .

Ta tuy luôn tìm đủ mọi cách để chiếm tiện nghi nhưng đây là lần đầu tiên trực tiếp th dáng vẻ nửa thân trên trần trụi của .

Làm đây, hình như càng thèm hơn .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...