Nguyện Cùng Nàng Bên Nhau Đời Đời Kiếp Kiếp
Chương 4:
11
Trên đường , Vô Trầm Thượng Tiên phá tan cục diện trầm mặc trước: “Ôn Lê tiên tử tâm sự gì ?”
Ta ngẩng đầu y, kinh ngạc nói: “ Thượng tiên biết?”
đã mất hết thất tình lục dục, cũng thể cảm nhận được cảm xúc của khác ?
Vô Trầm Thượng Tiên cúi đầu xuống, ánh mắt dịu dàng phẳng lặng như nước hồ thu: “Chỉ cần lòng thì kh khó phát hiện.”
Ta, vốn chẳng tìm hiểu sâu về Vô Tình Đạo, lại càng thêm khó hiểu.
Dáng vẻ ta gãi đầu lọt vào mắt Vô Trầm Thượng Tiên, khiến y khẽ cười: “Từ trước vì muốn lĩnh ngộ đạo phi thăng, ta đã chọn Vô Tình Đạo, loại bỏ cảm xúc, khắc chế tâm cảnh, mới thể chân chính đạt đến cảnh giới Vô Vi.”
“Bởi vì vô tình nên sẽ kh rung động, do đó mới thể th trời đất th chúng sinh, dựa vào lĩnh ngộ đạo mà mới thể phi thăng.”
Bóng cây lay động, cánh hoa rơi đọng lại trong lòng bàn tay y.
Giọng y bình thản, cứ như đang kể chuyện của khác.
“Thế nhưng sau khi phi thăng lên Cửu Trọng Thiên, ta lại phát hiện, nếu tiên nhân vô tình, vậy làm thể thương xót chúng sinh?”
“Từ sau ngày đó, ta thường xuyên quan sát khác, thử tìm cách học được hỉ nộ ái ố là gì từ hành vi và vẻ mặt của họ.”
Thật đáng tiếc, lẽ là vì nghe nói ta tu Vô Tình Đạo phi thăng nên tất cả tiên nhân tiếp xúc với ta đều hiếm khi bộc lộ cảm xúc trước mặt ta.
Y nói về phía ta: "Nhưng ngươi thì khác, vẻ mặt và phản ứng của ngươi luôn đặc biệt, khiến ta học hỏi được nhiều từ đó."
À, hóa ra trong mắt y ta lại là đặc biệt đó.
Ta ngại ngùng cười nói: "Nói như vậy, cái ngày Thượng Tiên khôi phục chắc kh còn xa nữa ."
Vô Trầm Thượng Tiên khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm: "Ừm, chờ vệt thần thức được đưa lịch kiếp của ta trở về, ta sẽ kh còn là ta nữa."
Ta kh cho là vậy, cười tủm tỉm nói: " thay đổi thế nào nữa thì Thượng Tiên vẫn là Vô Trầm Thượng Tiên mà ta quen biết thôi mà."
12
Từ lần nếm thử rượu trái cây ở Bách Hoa Lâu, ta kh thể ngừng thích cái mùi vị đó nữa.
Chua chua ngọt ngọt, còn một mùi lạ.
Nhiếp Chính Vương biết ta thích quả tửu của Bách Hoa Lâu nên vung tay một cái đã mua cho ta m vò để sẵn trong phủ.
Ban đầu một vò rượu ta hơn chục ngày mới uống xong nhưng sau khi từ tiệc bàn đào trở về, ngay tối đó ta đã uống hết hai vò.
Tiểu nha hoàn ngăn kh được ta, còn bị ta lôi kéo uống m chén.
Mới vài chén xuống bụng, nàng đã nằm sấp xuống bàn kh dậy nổi, miệng vẫn kh ngừng lẩm bẩm: "Tiểu thư... Đừng uống nữa... Chủ thượng th, sẽ, sẽ tức giận."
Ta khổ sở, bĩu môi, lắp bắp nói: "Ta, ta cũng kh muốn uống đâu... Nhưng Thượng Tiên nói... Y nói muốn ta chờ y!"
"Thượng Tiên... Tiểu thư lại, lại lén đọc thoại bản gì thế?"
"Ta nên chọn thế nào đây? Cái này khó chọn quá mất, ta thể l cả hai kh chứ..."
Ta kêu gào hỏi một đằng trả lời một nẻo, níu l tiểu nha hoàn kh ngừng trút bầu tâm sự.
"Tiểu Lạc... ta hỏi ngươi, giả như ngươi đồng thời thích hai nam tử dung mạo kh ai kém ai, một nhiệt tình như lửa, kia th lãnh như băng, ngươi sẽ chọn thế nào?"
Tiểu nha hoàn hé đôi mắt say, nhe răng cười: "Trên đời này lại chuyện tốt như vậy ư? Hề hề... Đương nhiên là ai thích ta, ta liền chọn đó ."
"Hai bên tình nguyện mới thể hạnh phúc... Nếu kh đến lúc đó sẽ chuyện chịu khổ , cha mẹ ta chính là như vậy đó, rõ ràng nhau chán ghét, vẫn cứ cố ở bên nhau, ngày nào kh cãi nhau thì cũng đánh nhau, phiền c h e c được."
Những lời phía sau càng ngày càng nhỏ, ta ghé sát vào cũng nghe kh rõ.
Ta lắc vai nàng nhưng đã kh còn phản ứng nữa.
Mất đối tượng trút bầu tâm sự, ta ngậm lệ uống liền ba chén, tự nói chuyện một với mặt trăng trên trời.
Cũng kh biết bị ta lải nhải đến phiền kh nên trong đám thị vệ bước ra một giật l chén rượu của ta, còn tịch thu luôn những vò rượu còn lại.
Một luồng gió lạnh thổi qua mặt, lạnh đến nỗi ta run lên, lúm chặt vạt áo mờ mịt đến.
"Ngươi làm gì mà giật rượu của ta, còn bày ra vẻ mặt hung dữ thế kia."
Ta kh rõ mặt đó, chỉ thể lờ mờ nhận ra đang tức giận đến mức hàng l mày nhíu chặt.
đó hừ một tiếng, đặt mạnh vò rượu lên bàn đá: "Ta lại muốn hỏi nàng, một đêm uống hết ba vò rượu, nàng tâm sự gì à?"
Ồ, hóa ra là đến thay Tiểu Lạc đó à.
Trên đời vẫn còn nhiều tốt mà.
Ta bỗng tỉnh táo hẳn, kéo đó ngồi xuống mời cùng uống rượu.
tự rót cho một chén đầy nhưng chỉ đưa cho ta một chén rỗng.
Ta: "..."
Ta vừa định bùng nổ thì nghe nói: "Nói ."
Ta lập tức vứt chuyện chén rượu kh rượu ra sau đầu, đem vấn đề vừa hỏi Tiểu Lạc hỏi lại một lần nữa.
đó im lặng một lúc lâu nói: "Lại dung mạo ngang ngửa ta ư?"
Ta giận nói: "Đây là trọng ểm !"
đó khẽ ho một tiếng, nói: "Thế còn ngươi, ngươi chọn thế nào?"
Vấn đề bị hỏi ngược lại, ta ôm đầu đau đớn nói: "Ta kh biết..."
Ta rối rắm lâu, đó luôn im lặng kh nói lời nào, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của ta.
Nhưng ta say đến mức be bét, đầu óc hoàn toàn kh nghĩ th được, càng cố suy nghĩ lại càng buồn ngủ.
Cuối cùng, khi ta sắp ngủ , đó cúi xuống ôm ta vào lòng nhấc lên.
Tiếng cười kèm theo lồng n.g.ự.c rung động truyền vào tai: "Hay là, để ta giúp nàng chọn."
Chuyện sau đó, ta lập tức kh còn ấn tượng gì nữa.
13
Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta đau đầu như búa bổ.
Được nha hoàn đỡ dậy rót cho uống một chén c giải rượu mới hơi đỡ hơn chút.
Ta vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nha hoàn đã kéo ta về phía bàn trang ểm.
Sau bình phong treo một bộ y phục mới được thêu thùa tinh xảo, hoa lệ vô cùng.
"Cái này là?"
Nha hoàn hớn hở ấn ta ngồi xuống ghế, kh nói hai lời vẽ mày ểm hồng cho ta, sửa soạn cho ta tr đoan trang hơn nhiều so với ngày thường.
Nàng nói: "Chúc mừng tiểu thư, sau này nô tỳ đổi miệng gọi phu nhân ."
Ta chỉ vào bản thân: "Hả?"
Nàng dùng sức gật đầu: "Đúng vậy, hôm nay là ngày đại hỉ của tiểu thư và Chủ thượng, nào, nô tỳ hầu hạ tiểu thư mặc y phục."
Ta bị tin tức này đánh choáng váng, tưởng rằng vẫn chưa tỉnh ngủ.
Đến khi ta bước ra khỏi tẩm thất, th những chiếc rương gỗ hồng được bày đầy đại sảnh, ta mới tỉnh táo lại từ cơn mơ màng.
"Tuy là thế nhưng, cái này hơi đột ngột kh?"
Tại Nhiếp Chính Vương lại đột nhiên muốn thành hôn với ta?
Đầu óc bị hỏng ?
Ta hoàn toàn kh nhớ đêm qua sau khi say rượu đã thổ lộ tâm tình, ta cứ thế mơ mơ hồ hồ thành thân với Nhiếp Chính Vương.
Ngay tối đó, khi chuẩn bị vén khăn che đầu của ta, ta búng một luồng linh lực vào huyệt ma của , ngược tay ấn xuống giường, hai tay bị ta buộc lại bằng sợi dây đỏ cố định trên đỉnh đầu.
Ta ném chiếc khăn che đầu , véo cằm Nhiếp Chính Vương chất vấn: "Chủ thượng, lẽ nào đây lại là một việc chỉ ta mới giúp được?"
" kh thương lượng với ta trước đã?"
khẽ nhướng mày, hỏi ngược lại: "Chuyện đêm qua, nàng thật sự kh nhớ ?"
Ta nghĩ một chút, lắc đầu: "Ta chỉ nhớ uống say , chuyện này liên quan gì đến việc ta uống rượu ?"
Trong mắt xẹt qua sự r mãnh, kéo dài giọng thở dài nói: "Đêm qua nàng mới nói lòng nàng thích ta, muốn cùng ta một đời một kiếp một đôi, hôm nay quay đầu đã quên, ta còn tưởng rằng đó là lời nói thật lòng sau khi say, kết quả chỉ là ta nghĩ nhiều ."
Tối hôm đó ta quả thực vì kh biết nên chọn ai mà mượn rượu giải sầu nhưng hoàn toàn kh nhớ đã làm chuyện đó như lời Nhiếp Chính Vương nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguyen-cung-nang-ben-nhau-doi-doi-kiep-kiep/chuong-4.html.]
chủ động để ta vào cửa, ều này nghĩa là cũng ý với ta?
Chỉ trong chớp mắt phân thần, ta đã bị Nhiếp Chính Vương đảo khách thành chủ, bị đè dưới thân.
Hai tay bị dùng sợi dây đỏ vừa nãy trói trên đỉnh đầu, khí tức dày đặc ập đến khiến ta nóng ran khắp .
Thần nhan ở ngay gần trong gang tấc, dường như đã xé bỏ hoàn toàn sự ngụy trang, sự ên cuồng và dục vọng chôn sâu dưới đáy mắt kh ngừng cuộn trào.
Ta bị đến e thẹn, vẫn quật cường thẳng lưng, hỏi một câu trả lời: "Được , ta thừa nhận bản thân thích ngươi, thế còn ngươi, cùng ta hai bên tình nguyện kh?"
Nhiếp Chính Vương yết hầu khẽ động, nghiêng tiến lên, hơi thở nóng rát lướt qua vành tai ta, giọng nói trầm thấp chui vào tai ta: "Đó là đương nhiên , phu nhân."
Giây tiếp theo hơi thở trong miệng ta bị cướp đoạt sạch, ý thức còn sót lại cũng tan biến dưới sự trêu chọc của .
Cho đến khi trước mắt bị màu đỏ che phủ, ta thở hổn hển hỏi: "Đây là gì?"
Nhiếp Chính Vương vừa cắn tai ta vừa trả lời: "Khăn đỏ, phu nhân kh muốn thử trò vui bị bịt mắt , giờ khắc này thời cơ vừa vặn."
"Ừm... Nam Cung Huyên! Ngươi rõ ràng biết ta kh ý nói trò vui kiểu này! Ngươi…"
Những lời tiếp theo đều bị làm tan nát trong ánh trăng.
Âm th phóng đại vô hạn, ta nghe th rõ ràng tiếng Nam Cung Huyên lẩm bẩm: "Phu nhân, trên nàng thật thơm..."
14
Từ khi ở nhân gian kết làm phu thê với Nhiếp Chính Vương, ta tự giác giữ khoảng cách với Vô Trầm Thượng Tiên.
đôi khi tình cờ gặp mặt, ta cũng kh còn sự xấu hổ mặt dày x lên bắt chuyện như trước đây nữa.
lẽ, đây chính là sự khác biệt giữa ăn no và đang đói .
Vô Trầm Thượng Tiên rõ ràng cảm nhận được sự xa cách của ta nhưng y là bậc quân tử phong nhã, dù kh hiểu nhưng sẽ tôn trọng.
Khoảng thời gian đó, ta hầu như dốc hết tâm sức vào nhân gian.
Ta học được cách yêu một .
Cũng hiểu ra đạo lý đơn giản là bản thân cũng xứng đáng được yêu.
Về vấn đề tại lại thích ta, Nhiếp Chính Vương luôn kh hề phiền chán trả lời.
"Vì nàng là đầu tiên dám thẳng vào mắt ta, lại là nữ tử kh hề che giấu suy nghĩ trong lòng."
"Ánh mắt nàng ta, sẽ kh tính toán, sẽ kh sợ hãi, càng kh xu nịnh."
"Trong mắt nàng, ta chỉ th được sự chân thành thuần túy nhất."
"Sự chân thật của nàng, chính là phần khiến ta động lòng."
"Ta tin mỗi câu khen ngợi của nàng, đều là xuất phát từ thật tâm. Vì vậy, phu nhân thể lại như trước đây khen ta một chút kh?"
Ta bị quấn quýt kh thôi, chỉ đành nâng khuôn mặt tuấn tú của lên, bắt đầu khen từ gốc l mày.
cười híp mắt nghe, nghe th hài lòng thì hôn ta một cái.
Còn như lúc kh hài lòng...
vẫn hôn ta một cái, chỉ là đổi sang chỗ khác mà thôi.
15
Cứ thế bình an trải qua hai năm xuân thu, đất nước này cũng đón l mùa đ của nó.
Chiến hỏa từ biên cương lan tràn đến hoàng thành.
Nhiếp Chính Vương đem binh chống địch, giao chiến với địch quân ngoài hoàng thành ba ngày ba đêm.
Tất cả mọi trong hoàng thành đều biết trận chiến này chắc c sẽ thua, chỉ là sự giãy giụa vô ích trước khi vong quốc.
Vì vậy mọi đều thu dọn hành lý bỏ trốn.
Tiểu nha hoàn cũng kh ngoại lệ.
Nàng vác theo số tiền tiết kiệm những năm qua, ngậm lệ khuyên ta: "Phu nhân, thật sự kh cùng nô tỳ ?"
Ta lắc đầu, l trang sức vàng bạc giá trị trong tủ ra đặt vào tay nàng: "Ta kh ."
"Nhưng mà..." Nàng còn muốn nói gì đó, bị ta đẩy ra ngoài.
"Ngươi , ta muốn cùng hết đoạn đường cuối cùng."
Ta phi thân lên tường thành, lặng lẽ đứng ở một góc.
Chỉ mới cái đầu tiên, ta đã tìm th đang c.h.é.m g i e c trong đám .
Toàn thân đẫm máu.
mờ ảo .
Ta trợn mắt thẳng vào bóng dáng kh rời, dù trong mắt đã ngấn đầy nước mặt nhưng cũng kh nỡ nháy mắt một cái.
Sợ trong chớp mắt đã biến mất.
loạng choạng một cái, kh tránh khỏi mũi đao c.h.é.m tới, tay bị cứa một vết thật sâu.
Máu tươi đỏ chói mắt.
Nhưng ta cái gì cũng kh làm được.
Việc duy nhất thể làm, chính là nắm chặt nắm đ.ấ.m ghi nhớ dáng vẻ cuối cùng của .
Mỗi một hơi thở đều là dằn vặt.
Cuối cùng thể lực kh chống đỡ nổi, vung vẩy đoạn kiếm trong tay ngã gục xuống đất.
Khi quân địch như đàn ong vỡ tổ x tới, kh biết ứng với câu phu thê đồng lòng kh, lại về phía ta, chúng ta nhau từ xa.
Ta ngậm nước mặt lại nở nụ cười mà ngày thường yêu thích nhất.
16
Sau khi Nam Cung Huyên c h e c, ta thu hồi phân thân.
Như vừa trải qua một giấc mộng vàng, ta tỉnh dậy chỉ còn lại trống rỗng.
Trong lòng như bị khoét một mảnh, ta suốt ngày buồn bã ủ dột.
Cho dù nghe tin Vô Trầm Thượng Tiên sau khi lịch kiếp trở về tính tình thay đổi lớn, ta cũng kh chút hứng thú nào.
Lão Dược Tiên thẳng t nói ta mà cứ rúc mãi trong Dược Cốc thì sớm muộn gì cũng vì nhàn rỗi mà sinh bệnh.
Ông l cớ này, nhét cho ta một túi đan dược sai ta phát cho các vị tiên quân.
Dưới sự ép buộc của , ta bất đắc dĩ bước ra khỏi Dược Cốc.
Ta lật xem d sách phát, khi th tên Vô Trầm Thượng Tiên thì vô thức xếp y ở cuối cùng.
lẽ là vì sợ sau khi th mặt y, sẽ gợi lên đoạn ký ức kh thể quay về đó nữa.
Tóm lại trước khi đến Ngọc Th Cung, ta đã hạ quyết tâm đưa xong sẽ , tuyệt đối kh ngẩng đầu.
Nghĩ vậy làm vậy.
Khi ta xoay rời , giọng nói th lãnh của Vô Trầm Thượng Tiên vang lên: "Vì kh ngẩng đầu ta?"
Theo thời gian, ta đã kh còn sự nhiệt tình ban đầu đối với vị mỹ nam tử này nữa.
Vô Trầm Thượng Tiên lại cất lời: "Nếu ta kh lên tiếng, chẳng lẽ nàng định rời kh chút do dự nào ?"
Ta vẫn trầm mặc.
Phía sau lưng vọng lại tiếng cười khẽ: "Ta hiểu ."
Gần như trong khoảnh khắc, một luồng sức mạnh đẩy ta vào lòng Vô Trầm Thượng Tiên. Y siết chặt eo ta ấn ta xuống chiếc sập mềm.
Sau khi rõ trước mắt, ta lâm vào một hồi bàng hoàng.
Vị Thượng Tiên ngày xưa luôn dung mạo lạnh nhạt, ánh mắt vô cảm, giờ đây trong mắt lại nhuốm đầy hơi ấm, khiến ta chợt nhớ đến Nam Cung Huyên, mắt ta lập tức ứ đọng nước mắt.
Nam nhân dùng đầu ngón tay khẽ lau lệ đọng nơi khóe mắt ta, cười bất đắc dĩ nói: "Thì ra phu nhân thích loại mạnh bạo, vậy thì phu quân ta đành cố gắng hết sức để thỏa mãn thôi. Nói xem nào, muốn bịt mắt, hay là... Trói lại?"
Ta vẫn ngẩn ngơ y.
Nam nhân trước mắt vốn th quý thoát tục bỗng nhiên chuyển sang giọng nói của Nhiếp Chính Vương: "Hay là nói... Thử hết cả hai xem, hửm?"
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.