Nguyện Cùng Nàng Bên Nhau Đời Đời Kiếp Kiếp
Chương 3:
8
Dưới sự quan tâm chăm sóc của Nhiếp Chính Vương, vết thương trên vai ta nh đã khôi phục lại.
Còn chuyện thích khách dường như cũng đã chút m mối.
Ngày này ta vẫn như thường lệ sắc cho Nhiếp Chính Vương một thang thuốc an thần định chí.
đón l thang thuốc một hơi uống cạn, sau đó nói với ta bữa tối kh cần đợi , việc quan trọng cần ra ngoài một chuyến.
Ta vừa vặn rảnh rỗi đến phát ngứa, bèn hỏi cần ta giúp gì kh.
Nghe nói ta muốn giúp, ánh mắt Nhiếp Chính Vương lấp lánh, ta cười nói: "Kh sợ chuyến này nguy hiểm tứ phía ?"
Ta kiên quyết lắc đầu: "Kh sợ."
Chỉ cần kh gặp thần tiên khác, cho dù phân thân chỉ nửa phần pháp lực của bản thể, ta vẫn thể đánh khắp thiên hạ, kh một đối thủ.
Ý cười nơi khóe môi Nhiếp Chính Vương càng thêm sâu sắc, nói: "Được, quả thực một việc cần ngươi giúp đỡ."
Ta lập tức l lại tinh thần: "Ngươi cần ta làm gì?"
...
"Lão gia, phu nhân, mời lối này."
Chúng ta vừa bước vào Bách Hoa Lâu đèn hoa rực rỡ, đã dẫn đường phía trước.
Ta theo Nhiếp Chính Vương vào những lầu các đình đài tinh xảo, lộng lẫy, dưới lầu tiếng ca hát nổi lên khắp chốn, trong phòng tiếng đàn sáo vui tai.
Đợi sau khi nhạc sư trong các rời , ta mới nghi ngờ hỏi: "Nhiệm vụ của ta đã xong ?"
mà đơn giản quá vậy.
Nhiếp Chính Vương khẽ gật đầu, kh ngồi xuống bàn chính mà ngồi trên chiếc sập mềm cạnh cửa sổ, nửa nằm nửa ngồi tựa lưng ra ngoài.
Ta rót một chén nước trên bàn một hơi uống cạn, vừa chua vừa ngọt lại còn một mùi vị kỳ lạ.
Ta Nhiếp Chính Vương, vẫn kh hiểu: "Chỉ là đến Bách Hoa Lâu một chuyến, hà tất cần ta giúp đỡ?"
"Vẫn chưa hiểu ?" Nhiếp Chính Vương khẽ cười qua: "Bản vương một thân trang phục thương nhân, ra vào chốn lầu x luôn bị nhét cho vài cô nương xinh đẹp, thực sự phiền toái kh chịu nổi."
"Lần này may nhờ phu nhân giúp đỡ, mới thể một đường th suốt, thay bản vương tiết kiệm kh ít c sức."
Khi nói đến hai chữ "phu nhân", dường như đã nhấn mạnh.
Kh biết ảo giác hay kh, ta lại nghe ra đôi chút ý vị triền miên lại mập mờ.
Trong ánh mắt thản nhiên của , khuôn mặt ta dần nóng lên.
Lúc này, cửa phòng được đẩy ra, lần lượt m bưng đồ ăn nóng vào, chẳng m chốc đã bày đầy một bàn.
“Món ăn đã dọn đủ, mời khách quan dùng bữa từ từ.”
Ánh mắt ta tức khắc bị bàn đầy thức ăn này hấp dẫn, ăn m miếng mới phát hiện Nhiếp Chính Vương vẫn còn dựa bên cửa sổ ngắm cảnh.
Ta nhồm nhoàm nhai, hỏi: “Chủ thượng kh dùng bữa ?”
kh quay đầu lại, chăm chú xuất thần: “Ngươi cứ dùng , bản vương kh đói.”
Ta đáp một tiếng, vẫn gắp đầy một bát thức ăn cho trước, kẻo chốc nữa lại vào hết bụng ta mất.
Ta cứ ngỡ Nhiếp Chính Vương chỉ khách sáo miệng lưỡi, lát nữa sẽ qua dùng bữa.
Nào ngờ ta ăn xong cả cơm , vẫn ra ngoài, chuyên chú đến mức ngay cả mắt cũng kh chớp l một cái.
Bên ngoài gì đẹp đến vậy?
Ta tò mò bước tới bên cạnh , thò đầu ra ngoài.
Đối diện cũng là địa phận của Bách Hoa Lâu, các lầu các nối với nhau bằng hành lang mái che, liên miên mười hai tòa, riêng biệt dùng để tiếp đón những nhân vật thân phận địa vị.
Để rõ tình hình đối diện, mặt ta hầu như sắp dán lên tai Nhiếp Chính Vương.
“Ngươi…”
Hàng mi dài của Nhiếp Chính Vương khẽ run, yết hầu khẽ động nghiêng lùi về sau kéo giãn khoảng cách.
Đây là đang nhường tầm cho ta ?
Vậy thì thật tốt quá .
Ta vội vươn dài cổ ra ngoài, rốt cuộc cũng rõ được cảnh tượng trong lầu các đối diện.
Một vị c tử thân vận gấm vóc lụa là bị bịt mắt, được m nàng mỹ nhân diễm lệ vây giữa, mỗi lần tay vị c tử kia sắp chạm vào vạt áo của các nàng đều bị khéo léo né tránh.
Dù hụt hẫng m bận, ta vẫn mở miệng nhe ra hàm răng trắng bóng, dáng vẻ tỏ ra vô cùng hưởng thụ.
cả buổi, thì ra là đang xem cái này ?
Ta chỉ vào những đó, quay đầu hỏi Nhiếp Chính Vương: “Chủ thượng cũng muốn chơi thế này ?”
“...” Khóe miệng Nhiếp Chính Vương khẽ giật nhẹ kh thể nhận ra.
Ta nhường vị trí, ngồi xuống bên kia chiếc sập mềm: “Kh muốn ? Nhưng ta th tr hay ho phết đ, đổi lại là ta, nhất định thể vồ một cái trúng ngay một .”
biết rằng Dược Cốc nơi sâu thẳm qu năm bị sương mù dày đặc bao phủ, lâu ngày qua ta đã luyện được khả năng nghe tiếng là biết chỗ
Chỉ th Nhiếp Chính Vương lộ ra nụ cười đầy ẩn ý, khẽ đáp lại: “Ừm, sau này sẽ cơ hội thôi.”
B giờ ta còn chẳng hay biết sự tình nghiêm trọng đến nhường nào.
Về sau, khi mắt thật sự bị bịt lại, lại hận bản thân đã nghe quá rõ.
Đó là chuyện về sau.
9
Trên đường về Vương phủ, sau khi Nhiếp Chính Vương giải thích, ta mới biết chuyến này tới Bách Hoa Lâu chính là để ều tra vụ án thích khách.
Mà vị c tử đối diện tòa lầu các kia, chính là mấu chốt của vụ án thích sát.
Ta muốn tìm hiểu thêm tình hình, tiếc rằng lúc men rượu đã ngấm nên mơ màng buồn ngủ.
Cuối cùng ngay cả lúc nào trở về Vương phủ, xuống xe ngựa ra , một chút ấn tượng cũng kh còn.
Sau đêm đó, Nhiếp Chính Vương vào cung một chuyến, đã m ngày chưa về.
Vừa vặn Cửu Trọng Thiên sắp sửa diễn ra yến tiệc bàn đào, Dược Cốc chúng ta chuẩn bị cho mỗi vị tiên nhân một viên Ích linh đan.
C việc luyện đan cực kỳ đồ sộ, ta đành dồn hết sự chú ý lên Cửu Trọng Thiên.
Mỗi ngày kh là vào sâu Dược Cốc hái linh thảo thì cũng là ngâm trong phòng luyện đan và luôn chú ý đến lửa lò.
Vì kh rảnh bận tâm đến nhân gian, ta ngay cả Nhiếp Chính Vương về phủ lúc nào cũng chẳng hay.
Mãi đến một ngày nọ, sai nha hoàn đến tìm ta, nói là bị thương, gọi ta qua giúp băng bó chút.
Ta th nha hoàn kia vẻ mặt khẩn trương nên kh dám chậm trễ chút nào, tách một phần thần thức đến phàm trần, cầm hòm thuốc chạy thẳng sang phòng bên cạnh.
Ta vừa đẩy cửa ra, đã ngửi th một mùi m.á.u t thoang thoảng, sang chỗ ngồi trên sập, tay áo bên trái của Nhiếp Chính Vương đã bị m.á.u thấm đẫm, m.á.u tươi theo ngón tay nhỏ giọt xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguyen-cung-nang-ben-nhau-doi-doi-kiep-kiep/chuong-3.html.]
“ lại thế này?”
Ta vừa hỏi vừa l đồ từ hòm thuốc ra, đang định cắt mở chỗ quần áo ở vết thương của cho dễ làm sạch thì bị ngăn lại.
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của ta, quay mặt nói: “Kh cần phí sức, bổn vương tự cởi là được.”
nói cởi dây lưng, cởi xuống từng lớp áo, để lộ thân trên rắn chắc.
Sau đó cổ đỏ lên thúc giục ta: “Được , ngươi thể xử lý vết thương .”
Ta lén những khối cơ bắp rõ nét kia thêm vài lần mới vết thương trên vai .
Thịt da lật ra ngoài, tr vô cùng đáng sợ.
tự l một mảnh vải cắn vào, gật đầu ra hiệu cho ta tiếp tục.
Chỉ trong chốc lát làm sạch vết thương, đã đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhưng vẫn kh hề rên l một tiếng.
Ta bất giác thả nhẹ động tác, đồng thời lén thi triển một chút pháp thuật giúp giảm đau.
Sau khi xử lý xong vết thương, đến khi băng gạc cho thì ta mới nhận ra tay ta đang run dữ dội.
Nhiếp Chính Vương cũng phát hiện ra ểm này.
nhẹ nhàng nắm l tay ta khàn giọng nói: “Nàng vất vả , bản vương kh muốn quá nhiều biết chuyện này, suy tính lại, chỉ nghĩ đến nàng.”
Hơi ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay , đầu ngón tay vì quá chuyên chú mà hơi lạnh của ta dần ấm lại.
Ta chớp chớp đôi mắt khô khốc, khẽ đáp một tiếng “Ừm”.
Ta kỹ lại vết thương của , một vết sẹo cực nhạt thu hút sự chú ý của ta.
Kh, kh chỉ một vết.
vết nối liền từ vai trái xuống ngực, cũng những vết chồng chéo dày đặc trên lưng, nếu kh kỹ, khó phát hiện những vết sẹo nhạt màu trắng bệch này.
rốt cuộc đã trải qua những gì?
Ta bất giác đưa tay vuốt ve, nhất thời kh nói nên lời.
Nhiếp Chính Vương rũ mi động tác của ta, trầm mặc giây lát nói: “Vết này, là do lúc ta còn nhỏ kh chịu làm ngựa cho nhị ca cưỡi, bị dùng chủy thủ đâm.”
nắm tay ta đặt lên vết sẹo dài nơi ngực: “Vết này là vết thương để lại từ sáu năm trước khi ta dẫn binh xuất chinh. Bắc Hoang thiện chiến, loan đao trong tay bọn họ càng là vũ khí sắc bén phá giáp. Năm đó ta bị chủ tướng Bắc Hoang đánh văng khỏi lưng ngựa, suýt bỏ mạng sa trường, là đệ tốt cùng ta kề vai sát cánh sinh tử nhiều năm cứu ta, ta mới thể sống sót đến tận bây giờ.”
hơi cúi , để lộ ra những vết sẹo nhỏ li ti dày đặc trên lưng trước mắt ta: “Những vết này là nương ta dùng roi gai quất ra từng nhát một. Bà hận ta kh biết cách l lòng phụ hoàng, hận ta kh thể khiến ánh mắt phụ hoàng dừng lại trên mẫu tử chúng ta, hại bà ngày ngày phòng kh chiếc bóng, chẳng thể ngẩng đầu lên trước mặt các phi tần khác.”
Ta im lặng vuốt ve những dấu tích nhạt nhòa theo năm tháng , nội tâm đã vô cùng nổi loạn.
Nhiếp Chính Vương dường như nhận ra nên kh còn giới thiệu lai lịch các vết sẹo khác nữa mà nắm l tay ta, ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay ta như thể đang an ủi.
“Những vết còn lại, sau này nếu nàng còn muốn biết, ta sẽ kể lại lai lịch của chúng cho nàng nghe, được kh?”
Ta khẽ nắm chặt l đầu ngón tay , ngước mắt , bốn mắt chạm nhau: “Được.”
Đôi mắt phượng hàm tình của hơi cong lên theo câu trả lời của ta, trong đôi đồng tử màu hổ phách nhạt lướt qua một tia sáng lung linh.
Chỉ một ánh mắt, đã dễ dàng khiến tim ta đập loạn.
10
Sau đêm đó, quan hệ giữa ta và Nhiếp Chính Vương đã ấm lên kh ít.
Kh chỉ quan hệ, ngay cả nhiệt độ cơ thể cũng tăng lên kh ít.
Mỗi lần ta ôm hòm thuốc qua băng vết thương cho , đều tự giác cởi trần nửa thân trên, chờ ta thay thuốc cho.
Khi thoa thuốc, cơ bắp dưới tay ta như khẽ giật theo mỗi lần chạm vào, khiến ta vô cùng nghi ngờ đây là cố ý kh.
Ta thoa thuốc xong, lại l lý do vết thương cũ bỗng nhiên ngứa ngáy, muốn ta bôi thuốc trị sẹo lên từng vết sẹo cũ kia.
Sau một hồi giày vò, lưng ta đẫm mồ hôi vì sờ mó đã đời, còn Nhiếp Chính Vương dù ngồi thẳng t nhưng cũng nóng đến mức toàn thân ửng lên một tầng đỏ nhạt.
thỉnh thoảng sẽ ở lại dùng bữa tối cùng ta nhưng đa phần thời gian đều kh ở phủ, bận rộn chính sự trên triều đình.
Ta vừa hay tr thủ những lúc rảnh rỗi này quay về Cửu Trọng Thiên tham gia tiệc bàn đào.
Thuở trước ta sẽ vì muốn đích thân giao Ích linh đan đến tay Vô Trầm Thượng Tiên mà tự hăng hái ôm m trăm viên đan dược một vòng qu yến tiệc.
Chuyện ta thầm mến Vô Trầm Thượng Tiên, cả Cửu Thiên cảnh kh ai kh biết.
Thế nên khi phát đan dược, luôn vài vị Thượng Tiên l chuyện ta thầm mến y ra trêu đùa.
Mỗi lần như vậy, y luôn mặt lạnh như sương, mắt lạnh như băng, kh cười nói gì cả: “Kh thể nói năng bừa bãi, vô cớ hủy hoại th d khác.”
sau đó, y hòa hoãn ta, ôn tồn xin lỗi: “Bọn họ ăn nói kh kiêng dè, Ôn Lê tiên tử đừng để trong lòng.”
Kỳ thực từ ban đầu ta đã rõ.
Một nhân vật th phong tề nguyệt như vậy, chính là sự tồn tại mà một Dược Tiên nhỏ bé như ta khó lòng với tới.
Tr y cách ta quá xa vời, cho dù ta dốc hết tâm sức đứng trước mặt y, chỉ cần một ánh mắt kh buồn kh vui thôi cũng khiến khoảng cách giữa chúng ta tựa như muôn trùng núi biển.
Hoa tươi vẫn là nở trên đỉnh núi cao mới là đẹp nhất.
So với y, vẫn là Nhiếp Chính Vương ở nhân gian sinh động hơn đôi chút.
Kh biết bây giờ đã về phủ chưa.
Ta đẩy việc phát đan dược sang một bên, chống tay lên án thư ngẩn , cả đầu đầy những chuyện ở nhân gian, đến nỗi Vô Trầm Thượng Tiên tới trước mặt lúc nào cũng kh hay.
Mãi đến khi Lão Dược Tiên bên cạnh đẩy ta một cái, ta mới hoàn hồn.
Dù đã quyết định kh còn ôm suy nghĩ viển v về Vô Trầm Thượng Tiên nữa nhưng khi đối diện với đôi mắt nhạt màu gợn sóng nước của y, ta vẫn cảm th căng thẳng.
“Thượng tiên tìm tiểu tiên việc gì kh?”
Ta vừa dứt lời, lão già bưng luôn chiếc ấm ngọc trên án tìm bạn già uống rượu mất .
Chỉ còn lại ta và Vô Trầm Thượng Tiên bốn mắt nhau kh nói lời nào.
Trước đây đều là ta chủ động tìm đến y, lần này Vô Trầm Thượng Tiên phá lệ chủ động lại khiến ta vô cùng khó hiểu.
Nếu ta kh nhớ nhầm, gần đây hình như kh trêu chọc gì đến y thì ?
Lẽ nào là lần vô ý mạo phạm trước đó, khiến y nghĩ th suốt ?
Kh đợi ta hỏi, Vô Trầm Thượng Tiên đã lên tiếng trước: “Ích linh đan lần này còn dư kh?”
“Hả?” Ta chưa kịp phản ứng lại: “Ích linh đan mỗi một viên, tiểu tiên đã kiểm kê m lần , sẽ kh sai đâu.”
Hàng mi dài của y khẽ chớp, mày mắt th tú nhiễm lên đôi chút bối rối: “Nếu vậy, là bổn quân đã qu rầy .”
Ta th Vô Trầm Thượng Tiên định rời thì trong đầu bỗng lóe lên vẻ mặt lén lút lúc Lão Dược Tiên rời khỏi trước đó, tức khắc hiểu ra.
Hóa ra là lão già kia cố tình kh đưa Ích linh đan cho Vô Trầm Thượng Tiên, để tạo cơ hội cho hai chúng ta ở riêng.
Cái lão già này, miệng thì khuyên ta từ bỏ, sau lưng lại lén làm c việc của Nguyệt Lão hả.
Áo trắng trước mắt phấp phới, ta vội đưa tay túm l vạt áo Vô Trầm Thượng Tiên: “Tiểu tiên chợt nhớ ra, Dược Cốc còn dư một ít, Thượng tiên chờ chút, tiểu tiên về ngay.”
“Bản quân kh thích ồn ào, thể cùng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.