Nguyệt Hận
Chương 3:
Chương 3
Khi video xin lỗi c khai của Nguyên Nhĩ được c bố, đã th khuôn mặt vốn cao ngạo của ta bây giờ đã trắng bệch, thảm hại chưa từng th.
Dù như vậy nhưng thừa biết, những đại gia lắm tiền như họ, việc ta đáng vào tù, họ chỉ làm cho lệ.
Chỉ một video xin lỗi là đã xong chuyện.
Cũng như từ xưa ta vẫn gọi là “côn trùng”, trong mắt họ, tầng lớp thấp luôn là côn trùng, trong hạ thành còn bị khinh thường hơn nữa.
Nhưng họ quên rằng, dù là côn trùng, khi bị dẫm chết, nó cũng kh chịu nằm im.
vuốt màn hình, tìm tới số của Bùi Trạch, n một tin:
“Lời nói trước kia còn tính kh? Em đồng ý .”
Bùi Trạch tới với vẻ cau , vẫn mồm mép mắng chửi:
“Cô nói đồng ý là đồng ý ? Trước còn tỏ vẻ cao ngạo, bảo đừng bận tâm… giờ thì đã th kh vui …”
Lời ta dừng lại trước đôi mắt đỏ hoe của , giả vờ đáng thương liếc lại cúi mặt.
“Kh vui thì thôi.”
định rời thì bị chặn lại. Bùi Trạch từ trên xuống dưới, mắt dừng lại ở vết bầm trên cổ .
“Thôi được , theo , ai bảo tốt bụng chứ.”
lên xe , kh nói câu nào, ôm đầu gối mà khóc, trong xe lúc này chỉ còn tiếng nấc nhẹ của .
Một lúc sau Bùi Trạch kh nhịn nổi nữa, vụng về đưa cho hộp khăn gi:
“Ê, đừng khóc nữa.”
Th kh đáp lại Bùi Trạch bực bội, liền móc mỉa “kh biết ều”.
Lời mắng kh kéo dài lâu, nó dừng hẳn khi nhoài vào lòng khóc:
“Bùi Trạch, em sợ lắm, sợ lắm, hành hạ em mãi…”
Trong kh gian chật chội nồng nặc đó, nước mắt rơi lên cổ , kh khí trở nên ẩm ướt.
“ sẽ đối tốt với em chứ?”
Bùi Trạch nghe giọng đầy mong chờ, cổ họng run run, ánh mắt chạm vào vội rút ra như bị ện giật:
“Để xem đã.”
nghe nhịp tim đập gấp, bàn tay khẽ vuốt đầu , giọng khàn khàn, nét lúng túng nhưng lại ấm áp:
“Cứ theo , sẽ kh để khác bắt nạt em nữa đâu.”
…
Ít biết rằng, lần đầu gặp Phó Chước thì Bùi Trạch cũng mặt ở đó.
Khi , ánh mắt của hai đều giống như nhau.
Nhưng cuối cùng đã chọn Phó Chước.
Lần gặp lại sau đó, trước mặt thiên hạ Bùi Trạch vẫn giữ vẻ lịch lãm, chỉ riêng với thì luôn đầy mỉa mai, kh một lời tử tế.
Khi đó ta chỉ là ấm nhà họ Bùi, rảnh rỗi và thích ra oai.
Còn Phó Chước đã tiếp quản gia đình, đã thể hiện ra tài năng và uy quyền.
Bùi Trạch tin rằng chỉ theo phe kẻ quyền thế nên ta thành kiến với .
Trong số các bạn bè Phó Chước, chỉ Bùi Trạch là chửi mắng nặng lời nhất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ai ai cũng biết ta khinh ra mặt.
Cho đến lần cái bình rơi xuống, đẩy ta ra và để chính bị thương, ta mới bớt kích động phần nào, phần lớn thời gian còn lại chỉ âm u .
Ở lứa tuổi th niên nơi cảm xúc kh thể giấu kín, vậy nên mỗi lần sang, Bùi Trạch cũng kh né mà chỉ cười khinh, mắng hão huyền.
Bao năm trôi qua, Bùi Trạch vẫn chẳng thay đổi.
Khi đưa về chỗ ở, ta tự hào chỉ vào nội thất trong phòng khoe khoang:
“Th chưa, ở đây toàn là đồ do nhà thiết kế tên tuổi làm, tủ áo toàn đồ cao cấp. cái bộ đồ rách rưới trên em , hối hận kh vì kh theo ngay từ đầu kh?”
Một khi ta đã gán cho là thích trèo cao thì khó mà thay đổi được.
chỉ khẽ đáp “ừ”, kh hề tr cãi.
Tính khí Bùi Trạch còn nóng nảy hơn Nguyên Nhĩ nhiều.
Như thể mọi chuyện nhỏ nhặt đều thể khiến ta khó chịu.
Chuyện lớn thì là vì làm vỡ bể cá đặc biệt chuẩn bị, chuyện nhỏ thì vì vô tình tin tức về Nguyên Nhĩ lâu hơn chút cũng nổi trận lôi đình.
Nhưng ta dễ dỗ Nguyên Nhĩ nhiều: chỉ một một nụ hôn, một cái ôm là nỗi giận tan biến.
nấu món sườn xào chua ngọt mà thích nhất, rảnh rỗi còn nhảy vũ đạo mới học cho xem.
Bùi Trạch miệng thì than phiền nhưng ánh mắt dần sáng lên, ngồi ngoan ngoãn một bên mà vô thức mỉm cười.
Miền Nam ẩm ướt, vào mùa mưa dầm thì càng mang theo vẻ u ám.
co trên sofa, đầu gối đau đớn như bị kiến bò qua.
Bùi Trạch quỳ nửa trước mặt, lo lắng hỏi vậy.
ngẩng lên, mỉm cười, dịu dàng hỏi:
“Bùi Trạch, thật sự kh biết vì ?”
ngập ngừng trả lời, giọng thẹn thùng:
“ đã quên chuyện làm em bị thương ?”
…
Lần gặp thứ hai với Bùi Trạch, vẫn giữ thái độ lạnh lùng với .
Nhân lúc Phó Chước ra ngoài nghe ện thoại, vì để l lòng đã xô xuống nước.
Bùi Trạch thì đứng lạnh lùng, còn ngăn cản những định lao tới cứu .
“Cho cô một bài học, lát nữa cứu cũng chưa muộn.”
Bùi Trạch kh biết lúc đó đang sốt cao.
cũng kh biết nước hồ mùa đ lạnh đến mức nào.
Từ đó, đầu gối dính bệnh, những ngày âm u mưa gió là lại đau nhức khó chịu.
“Em đau lắm, ơi, làm ?”
thẳng vào Bùi Trạch, mồ hôi của cơn đau rơi xuống trên mu bàn tay , nóng đến khiến đồng tử giật .
Ngày hôm mưa lớn, Bùi Trạch quỳ bên ngoài dưới trời mưa.
Nước mưa làm ướt bộ đồ đắt tiền của , đau bao lâu thì quỳ ở đó b lâu.
chẳng nhớ nói bao nhiêu lời xin lỗi, cũng chẳng bận tâm.
chỉ lặng vết sẹo hung tợn trên cổ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.