Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nguyệt Hận

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Chương 4

Một vết sẹo chéo, sâu, thôi đã th sự hiểm nguy của ngày đó, lẽ đã suýt nữa đã cướp mạng sống của .

Cho dù những kỹ thuật hàng đầu, bác sĩ cũng kh thể giúp xóa vết sẹo đó.

Vì vậy Bùi Trạch đặc biệt thích áo cổ cao, mùa đ thì lúc nào cũng quàng khăn.

còn nhớ đã từng hỏi về vết sẹo .

Bùi Trạch với vẻ ghét bỏ sâu sắc cùng một nỗi sợ nhỏ nhoi kh dễ nhận ra.

Sau vài câu dò hỏi, cũng kh giấu :

“Một kẻ ở hạ thành đã gây ra, sự thật là m ra từ nơi đó dù đỗ học viện quân sự liên bang cũng kh thể che dấu nổi sự hạ đẳng.”

Nói xong mới chợt nhận ra cũng đến từ hạ thành, cẩn thận liếc như một vừa nghĩ đến lời xin lỗi nhưng lại vì ngại mà kh dám mở miệng.

kh bận tâm tới việc quát mắng khác mà kéo cả vào, chỉ cúi mắt hỏi:

thể làm bị thương mà vẫn học được ở học viện quân sự liên bang, hẳn cũng giỏi chứ?”

Bùi Trạch vội vàng phản bác mà kh suy nghĩ:

“Chỉ là tình cờ lúc kh để ý nên mới đắc thủ thôi. Loại đó cả đời kh xứng đứng chung với . Học viện quân sự liên bang cũng thỉnh thoảng tuyển vài kẻ dân thường lấm bẩn.”

Th im lặng vết sẹo trên cổ , tưởng đang lo lắng cho nên dịu giọng an ủi:

“Thôi được , chuyện đã qua . Lúc đó chỉ cần đá một phát là xong, mũi còn gãy ra nữa kia kìa, ha ha, tiếc là em kh th cảnh tàn tạ của .”

lâu sau, mới thở dài, ngẩng mặt vào ánh mắt chút nghi hoặc của , nở một nụ cười nhẹ, giọng nói khẽ:

nói đúng, đó thực sự kh nên được vào học viện quân sự liên bang.”

Cuộc sống bình yên chấm dứt vào ngày Phó Chước tỉnh lại.

Hơn chục vệ sĩ x vào nhà họ Bùi, Bùi Trạch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ghì xuống đất.

Trên giường bệnh, gương mặt Phó Chước mới tỉnh vẫn còn lờ đờ mệt mỏi.

quay sang , gọi nhỏ ấm áp:

“Nguyệt Nhi, lại đây.”

Th đứng im, nét mặt Phó Chước lập tức lạnh , ánh mắt liền chuyển sang Bùi Trạch đang trợn mắt .

“Tay nào của mày đã chạm vào cô ?”

Bùi Trạch nghiến răng kh nói, Phó Chước liền ra lệnh cho vệ sĩ hủy hai tay của Bùi Trạch.

Trong phòng bệnh vang lên những tiếng rên nặng nề.

vốn đã biết Phó Chước là liều lĩnh đến mức ên rồ.

Nhưng nhà họ Bùi đâu dễ bị khuất phục.

Phó Chước vừa thức dậy và ra tay như vậy với Bùi Trạch, chuyện làm ầm lên là ều kh tránh khỏi.

Cuộc ẩu đả giữa hai nhà lập tức nổ ra, động tĩnh lan ra khắp thượng thành.

Ở thượng thành, các gia tộc vốn dính dáng chằng chịt, nếu om sòm thật sự thì chỉ hai bên cùng thiệt hại.

Vì vậy nhà họ Nguyên, vốn là bạn thân của cả hai bên, đã đứng ra can thiệp.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Họ phái Nguyên Dịch ra hòa giải hòng xoa dịu tình hình.

trốn vào một góc, th Nguyên Dịch bước ra khỏi phòng bệnh của Phó Chước, bước nh vài bước nghe th tiếng gọi:

“Làm ơn cứu giúp em, em thật sự kh thể tiếp tục ở bên Phó Chước được nữa.”

khoe cánh tay đầy vết thâm tím, cả run rẩy, nước mắt đỏ hoe nắm l ống tay áo ta mà nài nỉ:

“Cứu em với, giúp em …”

Nguyên Dịch thản nhiên, ánh mắt quét qua má đầy nước mắt của bỗng nở một nụ cười mưu mô.

“Con chuột nhỏ, Phó Chước mù mất một mắt, Nguyên Nhĩ gãy một chân, Bùi Trạch mất hai tay, hình như những liên quan tới cô đều chẳng kết cục tốt đẹp nhỉ?”

Nụ cười của Nguyên Dịch đầy ác ý, bàn tay thô lỗ nâng cằm lên:

“Hay là cô nghĩ cũng như họ, là một thằng ngốc bị cô làm cho say đắm?”

Nguyên Dịch cuối cùng phớt lờ lời van nài của , chẳng do dự giật tay ra khỏi ống tay áo.

Cuộc tr chấp giữa nhà họ Phó và nhà họ Bùi vẫn tiếp diễn, khí thế càng lúc càng dữ.

C việc hòa giải của Nguyên Dịch kh hề dễ dàng, nên tần suất xuất hiện ở phòng bệnh của Phó Chước ngày một nhiều hơn.

kh cầu xin giúp đỡ nữa, chỉ yên lặng ở bên cạnh Phó Chước, thỉnh thoảng liếc bằng ánh mắt sợ sệt.

Kể từ khi tỉnh dậy, Phó Chước trở nên kiểm soát dữ dội hơn.

Chỉ cần kh ở trong tầm mắt của , sẽ hất quăng đồ vật, gầm hét ầm ĩ.

Nhưng giờ kh còn ngoan ngoãn như trước nữa, lạnh lùng, hạn chế nói chuyện với nếu kh cần thiết.

Sự thờ ơ của làm Phó Chước phát ên.

Nhiều lần Nguyên Dịch bắt gặp cảnh hét vào với vẻ mặt ên cuồng.

Đến khi một lần Phó Chước cưỡng hôn , kéo bầm cổ tay , Nguyên đã Dịch kh thể chịu nổi nữa.

Trong khi Phó Chước ngủ say, kéo ra một góc:

“Cô làm vậy là chủ ý kh? Cố tình tỏ ra đáng thương để moi lòng thương hại của à?”

Trước lời trách móc của Nguyên Dịch vẫn thờ ơ, chỉ ngoan cố , run run hỏi:

“Vậy muốn thương hại kh?”

Ngày hôm sau, Nguyên Dịch ném cho một túi xách, bên trong vé máy bay và chút tiền, giọng lạnh lùng:

“Ngày mai giờ này đến đón cô. Nhớ kỹ những lời cô nói thì đừng quay về, và đừng liên hệ với ba kia nữa.”

khẽ gật đầu, cảm ơn bằng ánh mắt.

Nước mắt lấp lánh khiến Nguyên Dịch thoáng khó chịu, hơi quay .

Nhưng cảnh mong đợi, cái cảnh ngoan ngoãn chờ đón đã kh xảy ra.

Trước mặt bây giờ là những cú đ.ấ.m đầy giận dữ của Phó Chước.

“Nguyên Dịch, mày cũng dám chọc ngoáy tao ?”

Hai quay sang đánh nhau, hỗn loạn lại bùng lên.

Phó Chước vớ l ghế đập mạnh lên đầu Nguyên Dịch.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...