Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhạ Xuân Kiều

Chương 2:

Chương trước Chương sau

“Thôi Khác, ngươi thả ta ra!” Chân Châu gắng sức đẩy tay của ra, nàng giãy giụa muốn chạy .

Cho dù đèn đuốc lờ mờ nhưng Thôi Khác vẫn thể th rõ trên nàng kh còn mảnh vải nào, còn dùng dáng vẻ phong lưu đứng bên giường.

Tửu lượng của luôn kh được tốt, mặc dù hôm nay uống nhiều nhưng cũng kh đến mức cả nóng hổi khó chịu, còn bị gã sai vặt dẫn đến sương phòng thượng hạng hương thơm khắp phòng này.

Lửa trong cơ thể đã thiêu đốt đến mức hoàn toàn kh còn lý trí, Thôi Khác vốn muốn giữ Chân Châu lại để hỏi rõ ràng việc này nhưng ai ngờ tiểu nương t.ử này lại phản ứng kịch liệt như vậy.

Thôi Khác với vẻ mặt kh chút thay đổi rời tay khỏi nơi xúc cảm mềm mại, bóp chặt eo nàng mới mở miệng nói với chất giọng khàn khàn: “ ngươi hạ d.ư.ợ.c ta kh?”

“Ngươi nói hươu nói vượn gì thế!” Tay của Thôi Khác nóng muốn c.h.ế.t, nóng đến mức như muốn làm bỏng luôn da của nàng, Chân Châu phản bác muốn hất tay ra, nàng dùng giọng ệu hung dữ nói: “Ta vừa th ngươi là đã muốn cách càng xa càng tốt, cần gì hạ d.ư.ợ.c ngươi? Thôi Khác, ngươi thật sự muốn nữ nhân đến mức ên , nên mới mơ mộng làm ra những chuyện như vậy!”

“Miệng lưỡi lợi hại thật đ, chuyện gì qua miệng ngươi cũng trở nên thô tục cả!” Thôi Khác cười lạnh một tiếng, kéo eo đối phương ném nàng lên giường.

Từ trước đến nay, Chân tiểu nương t.ử và Thôi thế t.ử luôn kh hợp nhau, toàn bộ trong thành Trường An đều biết chuyện này, đây chính là mối thù cũ.

Chân Châu nhớ lại sự việc bắt chuyện của hai .

Bốn năm trước, Thôi Khác thi và chỉ một lần đã đoạt được vị trí thám hoa, An quốc c phủ vui mừng nên đã mời đồng liêu trong triều đến thiết yến ăn mừng.

Trong những nhận được thiệp mời phụ thân của Chân Châu Trấn Nam tướng quân Chân Uyên vừa trở về thành Trường An.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tuy Chân Uyên là một quân nhân thô lỗ nhưng lại ngưỡng mộ phong thái tao nhã của văn nhân. Ông nghe nói Thôi thái t.ử tài hoa hơn nên khi dự tiệc đã cố ý dẫn theo Chân Châu kh học vấn kh nghề nghiệp dính chút hỉ khí.

Nào ngờ hỉ khí thì kh dính mà còn suýt chút nữa vướng vào kiện cáo, từ đó còn kết thù hận với An quốc c phủ.

Lúc đó Chân Châu vẫn là một thiếu nữ nhỏ mới mười hai tuổi, nàng đã quen thói thô lỗ ở biên quan, kh nói đến làn da phơi nắng nên bị ngăm đen, đến cử chỉ cũng kh được lễ phép.

Khi phụ thân đến tiền sảnh uống rượu cùng đồng liêu, Chân Châu ở hậu viện chơi với m đồng trang lứa, tất nhiên nàng đã bị đám quý nữ ở Trường An cười nhạo khinh bỉ.

Từ nhỏ Chân Châu đã ngang ngược nên thể nhịn được cơn giận này, nàng mắng kh lại, đ.á.n.h cũng kh lại nên đã quyết định cầm giày ném vào mặt tiểu cô nương “sủa” nhiều nhất.

Tiểu cô nương kia là nữ nhi của cô mẫu Thôi Khác, nàng ta khóc lóc tìm biểu ca thám hoa của đến phân xử.

Khi Thôi Khác đã là thiếu niên mười sáu tuổi, y phục của nàng xốc xếch, chân trần, tay xách một đôi giày thêu, nàng dáng vẻ của một dã nha đầu kiểu “ai dám ra mặt thì ta đập c.h.ế.t đó”. Trong mắt lộ ra sự kh vui nhưng miệng vẫn khách khí an ủi.

Chân Châu chán ghét dáng vẻ bao che khuyết ểm giả dối của Thôi Khác, nàng thẹn quá hoá giận ở trước mặt mọi mà ném giày lên mặt .

Tổ tiên của An quốc c phủ là c thần khai quốc, đời đời kế thừa tước vị, đến đời An quốc c này càng phúc, còn thú được thân của hoàng đế, trưởng c chúa Vĩnh Gia.

Thôi Khác kh chỉ là thế t.ử quốc c mà còn là nhi t.ử của c chúa, ngoại s của hoàng đế.

Hành động mất não này của Chân Châu đã doạ Chân Uyên sợ, giữ đầu nàng bắt nàng nhận lỗi với Thôi Khác nhưng nàng bướng bỉnh, đừng nói là xin lỗi, đến cúi đầu nàng cũng kh chịu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...