Nhạ Xuân Kiều
Chương 3:
Chân Châu há hốc mồm ngẩn , nàng kh nghe lầm chứ, Thôi Khác muốn nàng dùng thân hầu hạ ?
Nàng hung dữ nhổ một ngụm nước bọt, Chân Châu tức giận mắng: “Biến thái, cầm thú!” Nàng vừa nói vừa ném chăn ra giơ chân muốn đá cho một cái.
Đáng tiếc c phu mèo quào của nàng thật sự kh đáng nói ở trước mặt Thôi Khác, nghiêng một cái khiến cú đá của nàng trở nên vô dụng, thậm chí còn trở tay nắm l cổ chân của nàng.
Hai tay hai chân của Chân Châu đồng thời giãy dụa, cố gắng muốn thoát khỏi Thôi Khác. Nhưng Thôi Khác lại đang say, trọng tâm vừa kh ổn định đã ngã trên nàng, đè nàng dưới thân…
Ngọn lửa trong cơ thể cháy hừng hực, d.ư.ợ.c hiệu và rượu cùng dâng lên, cuối cùng Thôi Khác đã kh thể khống chế nổi nữa, che miệng Chân Châu lại, “xử tại chỗ” tiểu nương t.ử ầm ĩ này.
Hoa nhài mùa đ ở ngoài cửa sổ nở dưới ánh trăng, sương đêm mùa xuân trĩu nặng, từng giọt từng giọt nhỏ xuống từ nhụy hoa.
Trong phòng, ánh nến chiếu rõ đôi mắt đang rưng rưng của Chân Châu, đôi môi nàng thấm máu, hình như nàng đang đau.
Thôi Khác bu tay thấp giọng hỏi: “Lần đầu à?”
Biết rõ mà còn cố hỏi, Chân Châu oán hận trừng mắt , nhưng trong mắt nàng đang giàn giụa nước mắt nên kh chút lực uy h.i.ế.p nào.
Th Thôi Khác ở trên vẫn kh chịu nhúc nhích, nàng hung dữ nói: “Thôi Khác, ngươi là đồ nam nhân thô lỗ, ngươi mau bu ta ra!”
“Kh đau hả, vẫn sức lực vậy?” Thôi Khác làm vẻ kinh ngạc lại lập tức nghiêm trang nói: “Biến thái, cầm thú, nam nhân thô lỗ, chỉ một lúc mà ngươi đã đặt cho ta nhiều d hiệu như vậy, ta mà kh yên thì thể đảm đương được chứ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong, tự dùng nhiều cách để chứng minh.
Lúc hành sự, đôi mắt hạnh của Chân Châu hơi híp lại, môi đỏ khẽ mở, giọng nói lạc cả .
Thôi Khác cúi xuống hỏi nhỏ bên tai nàng: “Thỏa mãn ?”
Chân Châu lập tức tỉnh lại, th thần sắc trong đáy mắt mang vẻ thâm trầm, nàng trừng đôi mắt to tròn, khinh bỉ hỏi vặn lại: “Thỏa mãn cái rắm ! Đồ thô lỗ, kỹ thuật kém đến thế, tiểu quan lầu trên còn biết cách phục vụ hơn ngươi!”
Thôi Khác sầm mặt nhíu mày.
đã sớm lĩnh ngộ cách nói năng thô lỗ, cư xử ngang ngược của Chân Châu, nhưng so sánh với tiểu quan l sắc hầu của Sướng Hoan lâu, chưa nói đến địa vị thân phận, chỉ riêng đối với tôn nghiêm và mặt mũi của nam nhân thôi đã kh thể nhịn được.
Rõ ràng chỉ mới lần đầu mà lại ra vẻ lão luyện quen tay của thuần thục, nếu kh tự cảm nhận thì đã cho rằng nàng đã kh còn trong sạch lâu .
Tầng hai của Sướng Hoan lâu là nơi nào chứ, đó là nơi nữ t.ử Trường An đến tìm hoan đ, khách ở đó toàn là những quá phụ chơi bời phóng túng. Trong số đó còn những cô nương còn trinh vì hiếu kỳ mà vào mở mang tầm mắt.
Thôi Khác ngẫm nghĩ lời của Chân Châu, càng nghĩ càng cảm th nàng đã từng đến tầng hai chơi bời, trong lòng trỗi dậy nỗi bực bội nên lại chán ghét nàng.
vốn định bỏ nhưng cơ thể lại gào thét đòi phát tiết, thế là Thôi Khắc dứt khoát kéo tấm chăn bên cạnh trùm lên mặt Chân Châu, ai tạo nghiệp thì đó tự chịu.
Chân Châu bị ngộp trong chăn kêu khóc ầm ĩ: “Thôi Khác, ngươi dám, tên biến thái vô liêm sỉ nhà ngươi!” - Nàng vừa quẫy đạp vừa lớn tiếng kêu la, nh sau đó, đầu óc bị các giác quan quậy tung, khu thành một mớ hồ dán.
Trước khi ngất , Chân Châu nghĩ ngày mai nhất định tìm tú bà đòi lại tiền, chọn sai lang quân tuấn tú nhất kh nói, lại còn nặng như vậy, kh đạt tiêu chuẩn , kh đạt tiêu chuẩn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.