Nhặt Bạn Trai Trong Thùng Rác
Chương 6:
Thân thủ đáng sợ này của … cái quy trình “kiểm soát mục tiêu” này của …
Thái độ nghiêm túc tột độ này của …
Chết tiệt! Hình như thật sự kh loại trai bao!!!
lẽ 10 vạn tệ của kh là một đêm xuân! Mà là một dịch vụ… trọn gói?!
“… …”
ánh mắt cực kỳ chuyên nghiệp, cực kỳ nguy hiểm của , răng bắt đầu kh kiểm soát được mà va vào nhau, giọng nói run rẩy đến mức kh thành tiếng:
“… Bây giờ nói hủy kèo… còn, còn kịp kh?”
Giọng run lẩy bẩy như bật chế độ rung, nước mắt suýt nữa trào ra.
Cảm giác lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay vô cùng chân thực, rõ ràng nhắc nhở …
đàn trước mặt này, tuyệt đối kh hạng tầm thường.
nghe th hai chữ “hủy kèo” thì l mày khẽ nhướn lên, trong đôi mắt sâu thẳm lướt qua một tia sáng cực kỳ nhạt, gần như là trêu chọc.
kh những kh bu ra, mà còn cúi lại gần hơn, gần như là mũi chạm mũi.
“Hủy kèo?” lặp lại, giọng nói trầm khàn như móc câu nhỏ, cào xước màng nhĩ .
“Cô chủ à, quy tắc của giới là vậy. Tiền đặt cọc đã nhận, chỉ thị chưa rõ, hậu quả của việc đơn phương hủy hợp đồng… lẽ cô kh gánh nổi đâu.”
“… kh hề muốn hủy hợp đồng!”
hoảng đến mức muốn khóc, não bộ ên cuồng vận chuyển, cố gắng tìm một lý lẽ vừa giữ được mạng chó lại kh lộ vẻ sợ hãi.
“Ý là… mục tiêu. Đúng vậy! Th tin mục tiêu còn chưa nghĩ xong. cần thời gian… để suy nghĩ thêm, đúng, suy nghĩ!”
lặng lẽ , đôi mắt sắc bén đến mức như thể xuyên thấu mọi lời nói dối và che đậy của .
Rõ ràng kh tin một lời nào nhưng dường như lại th bộ dạng vừa sợ hãi dựng tóc gáy lại vừa cố gắng chống chế của thú vị.
“Suy nghĩ?”
chậm rãi lặp lại, ánh mắt lướt qua lồng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội vì căng thẳng của , lại rơi về gương mặt tái nhợt vì sợ hãi của .
“Vậy là cô đã bỏ ra 10 vạn, nửa đêm ‘nhặt’ được trong con hẻm, đưa về nhà chỉ đẻ chuẩn bị những thứ này…”
dừng một chút, ánh mắt liếc thùng đồ chơi t.ì.n.h d.ụ.c đủ loại trên đất một cách đầy ẩn ý, giọng ệu mang theo một chút trêu chọc khó nhận ra: “…’C cụ chuyên nghiệp’ chỉ là để… tìm một nơi ‘suy nghĩ’ mục tiêu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ban-trai-trong-thung-rac/chuong-6.html.]
Mặt đỏ bừng ngay lập tức, cảm giác xấu hổ và sợ hãi đan xen, suýt nữa khiến ngất : “… đó là… nghệ thuật biểu diễn sau khi say rượu!”
“Hừ.” cười khẽ một tiếng.
đứng thẳng dậy, hơi nới lỏng khoảng cách một chút, cho một chút kh gian thở.
Nhưng kh hề ý định tháo còng tay: “Được thôi, ‘cô nghệ sĩ’.”
ta thuận nước đẩy thuyền, chấp nhận cái lý do hoang đường này, giọng ệu nghe ra thậm chí còn hơi… dung túng…
“Vậy thì chờ cô suy nghĩ xong nói. Nhưng mà…”
đổi giọng, ánh mắt một lần nữa trở nên chuyên chú và đầy áp lực: “Trước khi xác nhận chi tiết nhiệm vụ và thực hiện, để đảm bảo an toàn cho và tính bí mật của nhiệm vụ, cần tạm thời… ‘bảo vệ’ cô thật kỹ.”
“Bảo vệ?” ngây , một dự cảm chẳng lành.
“Ừm.” gật đầu, biểu cảm nghiêm túc như đang thực hiện báo cáo nhiệm vụ.
“Để tránh cô tạm thời thay đổi ý định, hoặc… vô tình tiết lộ th tin cho kh liên quan, trước khi rời , e rằng cần tạm thời hạn chế tự do của cô.”
Nói xong, kh cho cơ hội phản bác mà kéo sợi xích giữa chiếc còng tay, chỉ cần hơi dùng sức một chút, kéo từ dưới đất đứng dậy.
“Này! làm gì? muốn đưa đâu?”
hoảng loạn, bị kéo ra khỏi phòng khách, kh trả lời mà đưa thẳng vào… phòng ngủ với mục đích rõ ràng.
Tim đánh thịch một cái, vô số ý nghĩ đáng sợ lướt qua trong đầu.
Những vụ án phân thây mà từng xem trước đây, từng vụ từng vụ một đều hiện lên trong đầu .
Lẽ nào định… x trước mới diệt khẩu à? Làm thật ?
Làm… làm đây?
Nhưng hành động tiếp theo của lại một lần nữa nằm ngoài dự đoán của .
ấn ngồi xuống mép giường, cầm l sợi dây thừng dài mà trước đó đã th sờ thích, tr lại siêu chắc c.
“Khoan đã! cầm dây làm gì? Chẳng chúng ta đã nói là chỉ suy nghĩ thôi ?” sợ hãi rụt về sau nhưng lại bị dễ dàng ấn giữ.
“Đừng động đậy.”
khẽ ra lệnh, giọng ệu kh thể nghi ngờ: “Đây là biện pháp an toàn cần thiết.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.