Nhặt Bạn Trai Trong Thùng Rác
Chương 7:
Dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của , bắt đầu một cách cực kỳ chuyên nghiệp… trói lại!
Kh kiểu trói mang ý nghĩa t.ì.n.h d.ụ.c mà là kiểu… làm để miêu tả đây?
Kiểu trói dứt khoát, hiệu quả chắc c, đầy kỹ thuật như thể đã qua huấn luyện chuyên nghiệp.
Ngón tay linh hoạt luồn lách, dây thừng quấn qu cánh tay, cơ thể , cuối cùng còn cột chặt cả hai mắt cá chân lại.
Mỗi nút thắt đều được buộc nh và chắc c, đảm bảo tuyệt đối kh thể tự thoát ra nhưng lại kỳ lạ là kh khiến cảm th quá khó chịu.
Cả quá trình nh đến kinh ngạc.
Đến khi kịp phản ứng lại thì đã bị trói chặt như một cái bánh chưng ngày Tết Đoan Ngọ trên chính chiếc giường của .
Trừ cái đầu còn cử động được thì những chỗ khác cơ bản đã bị cố định.
“… …”
tức đến run cả , lại sợ muốn chết: “ đang giam giữ trái phép đó! sẽ báo cảnh sát!”
đứng bên giường, từ trên cao xuống, kh thèm để tâm đến lời đe dọa của .
Thậm chí còn tâm trạng rảnh rỗi nhẹ nhàng gạt những sợi tóc vương trên mặt sang một bên, động tác thể nói là… dịu dàng…
“Báo cảnh sát ư?”
Khóe môi cong lên một nụ cười cực nhạt, gần như tàn nhẫn.
“Nói gì với cảnh sát? Nói cô đã bỏ ra 10 vạn, thuê một sát thủ, bây giờ vì quy trình ‘dịch vụ’ kh hợp ý nên muốn khiếu nại?”
: “…”
Một câu nói, chặn đứng một cách chính xác.
Đúng vậy, báo cảnh sát làm đây?
…
kéo chiếc chăn bên cạnh, cẩn thận đắp cho , thậm chí còn tỉ mỉ vén gọn mép chăn, tránh để dây thừng siết vào .
“Nếu mệt thì ngủ một lát.”
Dường như giọng đã dịu một chút.
“Cô vẫn chưa tỉnh rượu hẳn, đợi cô tỉnh táo , chúng ta sẽ nói chuyện ‘hủy kèo’ hoặc ‘suy nghĩ’ sau.”
Giọng ệu của như thể vừa dùng thủ pháp chuyên nghiệp trói thành bánh chưng kh là vậy.
Nói xong, kh nữa, quay đến cửa phòng ngủ, tắt đèn lớn, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ mờ ảo.
“ đâu?” kh kìm được hỏi, giọng nói mang theo tiếng nức nở.
Mặc dù đáng sợ nhưng việc bị trói một ở đây còn đáng sợ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ban-trai-trong-thung-rac/chuong-7.html.]
Đột nhiên cảm th việc bị chia tay vào Thất Tịch cũng chẳng chuyện gì to tát nữa .
Đáng lẽ nên chia tay loại đàn yếu sinh lý đó từ lâu .
Hu hu hu… sẽ kh bao giờ ‘chọn trai bao’ nữa đâu.
Bước chân dừng lại, kh quay đầu, giọng nói trong ánh sáng lờ mờ trở nên hơi mơ hồ: “Đi kiểm tra khóa cửa sổ và cửa nhà cô.”
“Và…”
nghiêng mặt, đường nét trong bóng tối hiện lên vô cùng lạnh lùng và cứng rắn.
“Xử lý một chút ‘tiếng ồn cá nhân’.”
“Tiếng ồn cá nhân?” kh hiểu nhưng kh giải thích, chỉ khẽ khép cửa phòng ngủ lại.
“Cạch.” Một tiếng động nhẹ.
… khóa cửa từ bên ngoài ?
Một bị trói trên giường, lắng nghe tiếng bước chân trầm ổn của mờ dần từ bên ngoài cửa, trong lòng lạnh lẽo và hỗn loạn.
Kiểm tra khóa cửa sổ và cửa nhà? Xử lý tiếng ồn cá nhân?
Chẳng lẽ…
Đột nhiên nhớ đến những vết thương trên và thân thủ phi phàm đó…
Một phỏng đoán đáng sợ nổi lên trong lòng, “tiếng ồn cá nhân” mà nói, chẳng lẽ lại là… những kẻ truy đuổi đến đây ?
Ôi trời đất ơi! Ôi tổ t ơi!!
sẽ kh thật sự là một sát thủ chứ?
Lâm Vy ơi Lâm Vy, lần này mày đúng là… tự chuốc họa vào thân !
tuyệt vọng nhắm mắt lại, lắng nghe ngoài cửa sổ mơ hồ truyền đến một tiếng động cực kỳ khẽ như tiếng vật nặng đổ xuống đất, sau đó nh chóng chìm vào tĩnh lặng.
Ngoài cửa phòng ngủ, một sự tĩnh lặng như chết, thời gian từng phút từng giây trôi qua, mỗi giây đều dài đằng đẵng như một thế kỷ.
bị trói chặt, thính giác trong nỗi sợ hãi tột độ được phóng đại vô hạn.
Sau tiếng động bị bóp nghẹt lúc nãy, kh còn nghe th bất kỳ âm th đánh nhau hay nói chuyện nào nữa.
? Tg chưa?
Hay là… kh dám nghĩ tiếp…
Nếu c.h.ế.t , vậy chẳng tiếp theo là ?
Ngay khi sắp phát ên vì những suy nghĩ lung tung của thì…
“Cạch.” Ổ khóa phòng ngủ nhẹ nhàng được mở ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.