📓 Nhật Ký Quân Ngũ
Chương 2: CHUONG 2
“Tuần đầu tiên – Cầm s.ú.n.g lần đầu”
Cũng đã một tuần kể từ ngày bước chân vào quân ngũ.
Mọi thứ giờ đây bắt đầu trở nên quen thuộc hơn: giường tầng hẹp, tiếng còi sáng sớm, tiếng hô tập thể dục, và cả mùi cơm nhà bếp lúc 5 giờ chiều. Những ều từng th lạ lẫm, giờ lại th… thân quen một cách kỳ lạ.
Chúng bắt đầu được huấn luyện chính thức: thể dục, đội hình đội ngũ, và cả những động tác võ tay kh. Ai n mệt bở hơi tai, nhưng thỉnh thoảng cũng m pha làm cả trung đội cười nghiêng ngả.
– Đồng chí Long! kêu đá bằng chân , đồng chí đá cả hai chân té luôn là !?
– Báo cáo… em quên mặt nào là , mặt nào là trái ạ.
Mọi phá lên cười. Trung đội trưởng mặt nghiêm lắm, mà miệng cũng hơi giật giật, chắc nhịn cười dữ lắm.
Hôm nay, chúng được học cách cầm s.ú.n.g và b.ắ.n s.ú.n.g lần đầu. Ai cũng háo hức, nhưng cũng chút hồi hộp. khẩu s.ú.n.g AK nằm trên bàn, nhiều đồng chí còn đứng mà kh dám đụng.
– Nhớ nha m , khẩu này là “vợ hai” của các đó!
– Em chưa vợ một mà !
– Vậy thì càng thương nó hơn!
Trên đường ra thao trường, chúng ngang qua những hàng cây cao vút, khu rừng kéo dài bạc ngàn. Kh khí buổi sáng mát rượi. Vài tia nắng xuyên qua tán lá, rọi xuống từng bước chân.
Thỉnh thoảng, chúng bắt gặp những đồng chí lính già – khóa trước đang gùi đồ hoặc đang tập riêng. Theo quy định, gặp cấp trên hay đồng chí lâu năm chào, nên cứ vài trăm mét lại vang lên:
– Báo cáo đồng chí!
– Chào đồng chí!
– Báo cáo đồng chí… em kh th đồng chí nấp trong bụi nên chào muộn!
Tiểu đội trưởng lườm nhẹ:
– Đi đường mà giống cái loa pin vậy m . Thôi cũng được, lễ phép là được .
Cầm s.ú.n.g lần đầu, th hơi run. Kh vì sợ, mà là vì… cảm giác nặng nề và thiêng liêng. Trong tay , kh chỉ là kim loại, mà là thứ đã gắn liền với bao thế hệ lính.
khẽ nắm l tay cầm, đưa s.ú.n.g lên vai, nghe tiếng huấn luyện viên:
– Mắt ngắm, vai giữ chắc, bóp cò… chứ kh giật như chơi game đâu nghe!
Cả đám bật cười. Nhưng , khi tiếng s.ú.n.g đầu tiên vang lên giữa núi rừng – cảm th một ều gì đó chạm vào tim . Kh còn là cảm giác tò mò nữa, mà là ý thức rõ ràng rằng: đang là lính thật .
📓 Nhật ký quân ngũ – Ngày 04/03/2021“Gác đêm – Một tiếng mà như cả đêm”
Giữa đêm khuya, khi cả tiểu đội đang chìm trong giấc ngủ – kể cả – thì bỗng tiếng bước chân lặng lẽ tiến lại gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-quan-ngu/chuong-2.html.]
vẫn còn lim dim, thì bỗng cảm giác như ai đó thò tay vào … giật nhẹ nhẹ.
– Khang… dậy mày, tới ca gác .
bật dậy như lò xo, mắt mở trừng trừng. Trong đầu nghĩ ngay đến tình huống: "Chết ! báo động! Căn cứ bị tấn c à!?"
Quay sang thì th… đồng chí Hùng, mặt mũi ngái ngủ mà miệng thì vẫn ráng cười:
– Gọi mày m lần kh dậy, tao tưởng khiêng luôn gác giùm đó.
thở phào, mà tim vẫn còn đập thình thịch. Lật đật mặc quân phục, lôi cái áo khoác gió, đeo s.ú.n.g bước ra ngoài – nơi chỉ tiếng gió và ánh sáng mờ mờ từ đèn pin treo trên cây.
nhận chốt gác cùng đồng chí Khải – một thằng bạn cùng tiểu đội, miệng hay cười và máu… hù dọa khác.
Bàn giao vũ khí xong, hai đứa ngồi xuống ghế đá cạnh chốt, giữa một khoảnh rừng cây cao vút, gió lùa lạnh buốt gáy.
Mười phút đầu trôi qua trong im lặng.
Đột nhiên Khải thì thầm:
– Ê Khang, mày nghe vụ… rừng này từng lính hy sinh chưa?
quay sang, cảnh giác:
– Mày đừng xàm nha.
– Thiệt mà… đêm nào cũng nghe tiếng bước chân sau lưng…
– Thôi mày… đừng chọc.
nói vậy thôi chứ cũng ráng rướn cổ sau lưng, mắt đảo liên tục.
Khải th lo, cười khúc khích:
– Yên tâm, ma mà gặp tụi đang gác chắc nó cũng quay xe, lạnh quá trời mà khẩu phần đâu.
tức cười, mà cũng bớt sợ phần nào.
Ngồi c một tiếng thôi, nhưng giữa đêm khuya vắng vẻ, một tiếng đó dài như cả đêm. Mỗi phút trôi qua chậm rì. Mỗi tiếng lá rơi cũng làm cả hai đứa nảy .
Kết thúc ca gác, bàn giao lại vũ khí, lê bước về giường như kh xương. Mắt mở kh nổi nữa, nhưng lòng lại th yên – vì ít nhất, đã trải qua được lần gác đêm đầu tiên, bên một đồng chí khiếu hù dọa hơn là nghiêm túc.
Và nhận ra:
Trong quân ngũ, kh chỉ mồ hôi và kỷ luật.
laria
Mà còn những khoảnh khắc giữa đêm khuya… khiến cười một khi nhớ lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.