📓 Nhật Ký Quân Ngũ
Chương 3:
“Ngày kiểm tra cuối kỳ – Đạn thật và ý chí thật”
Hôm nay là ngày chúng chờ đợi suốt ba tháng: ngày kiểm tra c tác huấn luyện cuối khóa tân binh.
Ba môn thi chính: b.ắ.n s.ú.n.g đạn thật, đánh thuốc nổ và ném l.ự.u đ.ạ.n thật. Chỉ cần nghe đến chữ "thật" thôi là tim cũng đập mạnh hơn bình thường. Tất cả đều là đạn thật – thuốc nổ thật – l.ự.u đ.ạ.n thật, nghĩa là chỉ một sơ suất nhỏ cũng đủ gây nguy hiểm, thậm chí trả giá bằng mạng sống.
03:45 sáng, tiểu đội thức dậy, quân phục chỉnh tề, trang bị đầy đủ, khẩu phần sáng nhét vội.
Cả đại đội hành quân ra thao trường như một dòng trật tự và căng thẳng. Dẫn đầu là trung tá – trung đoàn trưởng, nét mặt nghiêm nghị. Theo sau là hàng loạt chỉ huy các cấp, đều tăm tắp, ánh mắt sắc như dao.
Đêm trước, chính trị viên từng phòng xuống tận nơi động viên:
– Các đồng chí! Bài kiểm tra này kh chỉ đánh giá năng lực các đồng chí, mà còn là d dự của toàn đơn vị! Là bộ mặt của cán bộ huấn luyện!
Nghe mà ai cũng im lặng. Kh ai dám đùa. Kh ai dám than.
Một bạn nói nhỏ:
laria
– Thiệt ra… tụi đang ôn thi mà đứa nào trượt là “ hẹo ” thiệt đ.
Chúng chờ đợi theo từng lượt gọi tên. Khi đến lượt bước đến khu vực bắn, tim đập dồn dập. Trước mặt là mục tiêu, sau lưng là chỉ huy, bên cạnh là đồng đội vừa thi xong.
– Bình tĩnh nha Khang! Cứ ngắm kỹ, bóp cò đều là trúng. Đừng gồng quá!
gật đầu, hít một hơi dài.
Nằm rạp xuống, áp má vào báng súng, đưa mắt qua thước ngắm.
Khi bóp cò… ĐOÀNG!
Tiếng s.ú.n.g vang rền, âm th chát chúa vọng cả rừng. Vai bị đẩy ngược vì độ giật, cổ tay hơi tê rần. Nhưng kh rời mắt khỏi mục tiêu.
Một loạt đạn kết thúc, tay còn run nhẹ, nhưng… đã hoàn thành phần thi đầu tiên.
Kh cao ểm, nhưng kh rớt, và quan trọng là an toàn – th bản thân đã làm tốt.
Thời gian trôi dần về trưa, mặt trời đã bắt đầu đứng bóng khi đến phần thi tiếp theo.
cầm bó thuốc nổ, kèm dây cháy chậm, kíp nổ – từng thao tác buộc, nối dây, gắn ngòi chính xác. Cán bộ đứng bên quan sát kỹ từng cử động.
– Đừng run tay nha đồng chí. Cái này kh sửa được bằng gôm đâu.
nén cười. Kh khí căng như dây đàn.
Sau khi hoàn thành lắp ráp, ôm thuốc nổ chạy gần 100m đến vị trí mục tiêu, đặt vào và rút lui đúng kỹ thuật.
– Thuốc nổ đã đặt, rút lui!
vừa lùi vừa đếm trong đầu, nằm rạp xuống…
ẦMMM!
Tiếng nổ chát chúa vang lên, mặt đất như rung lên một thoáng. Cả khu thao trường như lặng vỡ òa:
– An toàn! Hoàn thành tốt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-quan-ngu/chuong-3.html.]
nằm thở dốc, tay chân rã rời nhưng… trong lòng nhẹ như bấc.
Đến chiều tối, bầu trời đã chuyển màu xám, nắng đã tắt hẳn. được gọi vào phần thi cuối cùng – ném l.ự.u đ.ạ.n thật.
nghe đồng đội thì thầm lúc xếp hàng:
– Môn này khóa trước từng sự cố, nghe bảo ném hụt, văng ngược…
nắm chặt quả lựu đạn, lòng lạnh vài phần. Trấn an bản thân:
“Mày làm được mà… chỉ cần đúng lực, đúng kỹ thuật...”
Cán bộ gật đầu:
– Chuẩn bị... NÉM!!
vung tay theo đúng hướng dẫn, quả l.ự.u đ.ạ.n bay khỏi tay, rơi đúng khu mục tiêu.
ẦMMM! – Lần nữa, tiếng nổ chấn động.
Cán bộ hô:
– An toàn! Đạt yêu cầu!
thở phào, như thể vừa sống lại thêm một lần nữa.
Từ 4 giờ sáng đến gần 6 giờ chiều, chúng trải qua đủ cung bậc cảm xúc. Về đến do trại, ai cũng mệt rũ , chẳng còn ai đủ sức để nói chuyện, nhưng trên môi vẫn thấp thoáng nụ cười nhẹ.
Cơm tối hôm đó… vẫn là c cải, thịt rim, và rau muống xào nhưng chưa bao giờ th ngon đến thế.
đứa đùa:
– Ăn món này 80 ngày liên tiếp chắc tao x lè như rau muống quá '
vừa nhai vừa mỉm cười. Biết là vậy , nhưng cố nuốt.
Vì chúng biết: còn khỏe mạnh để về nhà, để gặp gia đình, và để hoàn thành chặng đường cuối cùng.
Nhật ký quân ngũ – Ngày 01/06/2021“Chia tay tân binh – Hành trình mới bắt đầu”
Vậy là ngày cũng đến ngày chúng hoàn thành khóa huấn luyện tân binh.
Buổi lễ diễn ra trong kh khí trang trọng nhưng kh kém phần xúc động. Ai cũng nghẹn ngào, lén lau nước mắt, thì cố cười cho vơi nỗi buồn. Chỉ ba tháng thôi, nhưng chúng đã trở nên thân thiết như em ruột. Ba tháng ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, bị phạt, bị la, cười đùa, xếp hàng tắm giặt, chia nhau từng viên kẹo, từng gói mì gửi lên từ gia đình.
Hôm nay, sau lễ, mỗi sẽ được ều chuyển về các đơn vị khác nhau, rải khắp các huyện trong tỉnh, chính thức bắt đầu nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
được ều về một đại đội đóng quân ở khu dân cư trồng trọt. dân ở đây sống chủ yếu bằng việc trồng rau và các loại hạt, một vùng đất yên bình và cần mẫn. Nhưng cũng lạnh khủng khiếp – vì đơn vị nằm trên cao, mỗi khi gió về là cảm giác như lưỡi d.a.o cắt qua da.
Kh còn tiểu đội 9, kh còn đồng chí Hùng, Khải, Quân,...
Kh còn thao trường bụi mù trời và tiếng hô vang dội mỗi sáng tinh mơ.
làm quen lại từ đầu: đồng chí mới, chỉ huy mới, nề nếp mới. Nhưng tin… dù ở đâu, tinh thần lính vẫn giữ vững.
Chưa có bình luận nào cho chương này.