Nhật Ký Trả Thù Của Cô Bé Lọ Lem
Chương 7
Tin đồn trong lớp lắng xuống một phần, Ngọc Mai vẫn để yên. Cô rằng đang “mất điểm” trong mắt vụ , và cô cần lấy hình ảnh .
Buổi sáng, giờ lớp, khi trong lớp mới chỉ chục bạn đang chuyện, Ngọc Mai dậy khỏi chỗ, tay cầm một hộp sữa, loại nhập khẩu đắt tiền mà cô vẫn uống mỗi sáng. Cô từ từ bước đến bàn Ngọc Hân, cố tình chậm để ánh mắt trong lớp đổ dồn về phía .
– Chị Hân, hôm em lỡ miệng, những lời – giọng cô ngọt như mía lùi – Em nghĩ mãi, thấy thật. Chị bỏ qua cho em ạ?
Ngọc Hân ngước cô , gì, đôi mắt một tia cảm xúc. Ngọc Mai cầm hộp sữa đặt lên bàn, đẩy nhẹ về phía Ngọc Hân, mắt mở to:
– Em mua tặng chị . Chị đừng giận em nữa nhé.
Mấy bạn nữ trong lớp sang, thì thầm:
– Ngọc Mai nhận , dù cũng chị em mà.
- Ừ, cũng cố ý .
Ngọc Mai thấy, mắt cô long lanh, bờ môi mím như đang cố kìm nén cảm xúc. Cô cúi đầu, giọng nhẹ bẫng, gương mặt thoáng chút tủi :
– Em chỉ cho chị thôi. thể em quá lời, em ác ý ạ.
Ngọc Hân cầm hộp sữa lên, trả :
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) đang nhiều độc giả săn đón.
– Cảm ơn em. chị uống .
Ngọc Mai khựng trong tích tắc. Gương mặt cô thoáng cứng đờ, nhanh ch.óng :
– em để bàn cho chị, lúc nào chị uống cũng .
Cô đặt hộp sữa xuống, sang các bạn khác, giọng bỗng nghẹn ngào:
– Thực chị Hân... chị mất từ sớm, nên đôi khi chị cư xử ... mà cả. Tớ em, tớ chỉ bù đắp cho chị thôi.
cô cúi mặt, tay vân vê góc áo. Một bạn nữ thở dài:
– thật đấy, Ngọc Mai. Giá như chị hiểu .
Ngọc Mai ngước lên nhẹ, mắt long lanh:
– Chị em mà. Tớ trách chị .
Ngọc Hân tất cả. Tay cô đặt lên cuốn sách mặt, đầu ngón tay gõ nhẹ một cái, cô lật sang trang tiếp theo, như từng thấy gì.
Vẫn như . Đối thủ nhàm chán quá làm đây.
---------------------------------------------
Buổi chiều cùng ngày, giáo viên chủ nhiệm thông báo:
– Hai tuần nữa, trường sẽ tổ chức cuộc thi tài năng. Ai năng khiếu gì thì đăng ký với cô nhé.
Cả lớp xôn xao. Ngọc Mai giơ tay ngay lập tức:
– Em ạ! Em đăng ký hát ạ!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– . Còn ai nữa ?
Ngọc Mai sang Ngọc Hân, ánh mắt đầy thách thức. Ngọc Hân . Cô cúi mặt xuống sách, giơ tay. Ngọc Mai thầm.
- Đồ nhát cáy, tưởng may mắn thi một điểm cao mà hơn tao . Tao sẽ cho mày tao với mày chênh lệch đến thế nào.
Xem thêm: Tái Sinh, Tôi Từ Bỏ Tra Nam, Cưới Ân Nhân Cứu Mạng - Lâm Kiến Sơ + Kê Hàn Gián (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ngọc Hân, đằng cặp kính to bản, mắt cô sáng lên.
Cơ hội cô đến .
---------------------------------------------------------------
đường về, Ngọc Hân thấy một chiếc xe sang trọng đậu sát lề đường, lốp bên xẹp. Một phụ nữ đang cạnh xe, tay cầm điện thoại, vẻ mặt lúng túng. Ngọc Hân nhận bà – bà Lê Diệu , Trần Nam, nghệ sĩ piano nổi tiếng mà cô từng thấy báo. Bà trông chỉ ngoài bốn mươi, phong thái thanh lịch, lúc chút bất lực chiếc lốp xẹp.
suy nghĩ, Ngọc Hân vội chạy gần:
– Cô ơi, cô cần giúp đỡ ạ?
Bà Diệu cô – cô gái nhỏ với cặp kính to đùng, mặc đồng phục học sinh, tay xách cặp, ngần ngừ:
– Cháu lốp xe ?
Ngọc Hân mỉm :
– , một cháu vẫn thường làm những việc thế . Để cháu giúp cô.
Cô đặt cặp xuống, xắn tay áo lên. Mười lăm phút , lốp xe xong. Tay cô lem nhem dầu mỡ, mắt vẫn sáng, thở vẫn đều.
Bà Diệu cô, mỉm hài lòng:
– Cháu giỏi quá. Cháu tên gì? Học trường nào?
Ngọc Hân lau tay:
– , cháu tên Vũ Ngọc Hân, học trường Nam Sơn ạ.
Bà Diệu gật gù, mắt bỗng sáng lên:
– , con cô cũng học trường đó. Cảm ơn cháu nhé.
Bà lấy một tấm danh từ ví đưa cho cô:
– Đây cô. Hôm nào rảnh đến nhà chơi, cô cảm ơn cháu.
Ngọc Hân nhận danh , cúi đầu cảm ơn, cất cẩn thận túi. chiếc xe lăn bánh, cô thầm nghĩ trong lòng. Đây một cơ hội ngoài dự tính, cô lên kế hoạch cho cuộc gặp gỡ cô sẽ tận dụng nó. Vì cô , trong mắt Trần Nam, quý mến sẽ tự động giá trị hơn gấp bội.
-------------------------------------------------------
Tối hôm đó, trong căn phòng nhỏ gác, Ngọc Hân mở chiếc hộp gỗ cũ để . Bên trong bộ đồ tập múa một vũ công. Cô mặc , gương. Tấm gương phản chiếu một cô gái mảnh khảnh, đôi chân dài, bờ vai thon. Gương mặt trang điểm, đường nét thanh tú, đôi mắt sâu hun hút. Cô cất cặp kính sang một bên. cô bắt đầu múa – âm nhạc, chỉ tiếng đếm chính cô.
Một, hai, ba, bốn.
Tay cô vươn lên, uốn cong. Cơ thể cô xoay tròn trong căn phòng chật hẹp, một tiếng động. Cô tập,hai giờ, ba giờ. Đến khi mồ hôi ướt đẫm lưng áo, cô mới dừng . khi ngủ, cô mở cuốn sổ tay nơi cô ghi nhật ký, nơi cô kế hoạch.
Cô : “Đăng ký tiết mục múa. Nhạc: Clair de Lune. Trang phục: váy trắng .” Ngọc Hân dòng chữ một lúc, gập sổ , tắt đèn.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.