Nhật Ký Trả Thù Của Cô Bé Lọ Lem
Chương 8
Hội trường trường Nam Sơn chật kín . Đèn sân khấu rực rỡ. khí nóng hổi.
Tiết mục Ngọc Mai tiết mục thứ năm trong chương trình. Cô mặc váy đỏ lộng lẫy, trang điểm kỹ càng. Khi bước lên sân khấu, cô tươi, cúi chào khán giả. Ánh mắt liếc nhanh về phía Trần Nam – đang hàng ghế đầu cạnh .
– Ngọc Mai nghĩ thầm
Bài hát cô chọn một ca khúc ballad buồn. Giọng hát khỏe, kỹ thuật tròn trịa, nốt, nhịp, cả những chỗ luyến láy. thiếu thứ gì đó. Một từng học nhạc sẽ nhận ngay: cô hát bằng kỹ thuật, bằng trái tim. Âm thanh , chạm cảm xúc .
Khán giả vỗ tay lịch sự. Trần Nam vỗ tay, vẫn cúi điện thoại. Ngọc Mai cúi chào, mỉm , khi cánh gà, mặt cô tối sầm.
Ở cánh gà, cô gặp Ngọc Hân. Ngọc Hân mặc chiếc váy trắng , váy cũ may đo khéo, tôn lên từng đường nét cơ thể. Mái tóc đen nhánh b.úi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon dài và đôi vai trần thanh thoát. Cô trang điểm nhẹ: chỉ một lớp son hồng nhạt, cùng một đường kẻ mắt mảnh càng làm đôi mắt cô thêm sâu thẳm. Gương mặt cô còn che khuất bởi cặp kính to, ánh đèn hậu trường, vẻ cô hiện rõ mồn một: trắng trẻo, tinh tế, và một nét gì đó mong manh kiêu hãnh. Ngọc Mai bao giờ thấy chị như – và điều đó càng khiến cô ghen ghét.
- Chị định múa ? – Ngọc Mai hỏi, giọng đầy khinh miệt.
- Ừ.
- Với cái váy rách chị ?
Ngọc Hân đáp. Ngọc Mai khẩy bỏ , vài bước, cô , giọng bỗng trở nên ngọt ngào:
- Chị ơi, để em lấy khăn lau để sẵn đây cho chị. Chút múa xong chắc sẽ nhiều mồ hôi lắm. Chị ở đây chờ em nhé.
Ngọc Hân chăm chú cô một lúc nhẹ:
- Cảm ơn em.
Phòng đồ vắng tanh. Ngọc Mai lấy đôi giày múa Ngọc Hân , quanh ai. Tay cô run lên – một phần vì sợ, một phần vì phấn khích. Cô rút chiếc kéo nhỏ trong túi áo. Chỉ cần cắt nhẹ một đường ở quai giày. Khi nó nhảy, giày sẽ đứt. Nó sẽ ngã. Sẽ hổ. Sẽ bao giờ dám lên sân khấu nữa. tay cô run quá, thể cắt chính xác . Và tiếng bước chân vang lên.
Đừng bỏ lỡ: Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình, truyện cực cập nhật chương mới.
– ai ở đó ? – giọng nhân viên hậu đài.
Ngọc Mai giật , đ.á.n.h rơi kéo xuống sàn.
– Ai đấy?
Cô cuống cuồng đóng tủ giày , lao ngoài bằng lối thoát hiểm. Cô rằng chiếc camera an ninh ở góc tường ghi bộ.
Năm phút , Ngọc Hân xuống phòng đồ. Cô mở tủ, cầm đôi giày lên và kiểm tra. Một vết xước nhỏ quai giày – ai đó định cắt đứt kịp. Cô thấy chiếc kéo rơi gầm tủ. Ngọc Hân nhặt nó lên, mặt vẫn bình thản. Cô cất chiếc kéo túi áo, xỏ giày , bước lên sân khấu.
Sân khấu tối đen. Một tia sáng duy nhất chiếu xuống trung tâm, nơi một con gái đang quỳ, cúi đầu. Chiếc váy trắng làm bằng lụa mềm rủ xuống ánh đèn vàng óng ả. Khi cô ngước lên, gương mặt trang điểm kỹ càng càng làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt đen láy sâu hun hút. đầu tiên, cô xuất hiện đám đông mà đeo kính. Cả hội trường im lặng. Hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía cô.
Trần Nam thẳng dậy. bao giờ thấy cô như thế . Bà Diệu bên cạnh cũng chăm chú , bà bất chợt nhận đó chính cô bé giúp lốp xe hôm . Bà nheo mắt, quan sát kỹ hơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhạc bắt đầu. Clair de Lune – những nốt đầu tiên vang lên nhẹ nhàng, như tiếng nước chảy ánh trăng. Ngọc Hân dậy. Cô múa. Từng động tác uyển chuyển, mềm mại hề yếu đuối. Đôi tay cô vẽ lên trung những đường cong mượt mà. Đôi chân cô lướt sân khấu như trọng lượng. Cô chỉ múa – cô đang kể chuyện. Câu chuyện về một cô gái bỏ rơi, ruồng bỏ, chà đạp. Về nỗi đau âm ỉ, về những đêm một . Về sự cố gắng vùng lên, về ánh sáng cuối con đường.
Gợi ý siêu phẩm: Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ đang nhiều độc giả săn đón.
Khán giả cuốn cô. ai nhúc nhích. ai dám thở mạnh.
Và cô bật lên, xoay tròn trong trung.
Đột nhiên, quai giày bên trái đứt phựt. Cô cảm nhận thấy chiếc giày bắt đầu lỏng và trượt khỏi gót chân. Nếu khác, họ sẽ mất thăng bằng, sẽ ngã, sẽ làm hỏng tiết mục. đó Ngọc Hân. Cô trải qua quá nhiều cú ngã trong đời. Cô sẽ ngã ở đây. vì hoảng loạn, cô tăng tốc. Cú xoay trở nên nhanh hơn, mạnh hơn, như một cơn lốc trắng giữa sân khấu. Tay cô dang rộng, tóc cô bay, váy cô xòe như đóa hoa nở trong gió bão. Khi đáp xuống, cô đáp bằng một chân – chân . Chân trái giày, chỉ chạm nhẹ đầu ngón chân xuống sàn. Khán giả ồ lên thán phục. Họ đôi giày hỏng. Họ chỉ thấy cô , thấy cô làm chủ sân khấu. Họ chỉ thấy sự xuất sắc cô.
nhạc tắt. Dường như một sự cố kỹ thuật về âm thanh. Hội trường xôn xao. Ngọc Mai hả hê trong cánh gà. Ngọc Hân dừng . Cô tháo nốt chiếc giày bên chân , thả tiếp tục múa. cần nhạc, cần giày. Cô múa y như bao cô trốn tập luyện trong phòng. Tiếng gió, tiếng hít thở hàng trăm khán giả, thanh âm còn trong gian đều trở thành nhạc nền cho cô. Cô khẽ xoay tròn chậm rãi, uyển chuyển như chiếc lá rơi trong gió thu. đó, cô cúi xuống, tay chạm sàn, vươn lên như một mầm cây đón nắng cơn mưa rào.
Bà Diệu nín thở. Với đôi mắt một nghệ sĩ, bà thấy linh hồn trong từng động tác cô bé . Bà chợt nhớ đến tuổi trẻ . Cả hội trường nín thở. Trần Nam cũng thể rời mắt khỏi Ngọc Hân.
Và lúc cô chuẩn kết thúc, khi tay cô vươn lên cao nhất, cơ thể cô căng lên như sợi dây đàn – nhạc nổi lên. Những nốt cuối cùng vang lên, hòa quyện hảo với từng chuyển động cô. Ngọc Hân hạ tay và cúi chào.
Im lặng.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
tiếng vỗ tay vỡ òa. bộ khán đài dậy. tiếng ai đó thì thầm: "Trời ơi... suýt ." ai hét to, ai tung hô ầm ĩ. Chỉ những ánh mắt cuồng nhiệt và những tràng vỗ tay ngớt. Một cô giáo trong ban giám khảo sang với đồng nghiệp, giọng nghẹn :
– Em chấm điểm tối đa. thể ít hơn .
gật đầu, thêm gì.
Từ hàng ghế đầu, Trần Nam dậy. vỗ tay, gì. chỉ cô – cô gái đang giữa sân khấu, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi mắt vẫn bình thản và khóe môi khẽ mỉm . cô thể... xinh đến như ?
Bà Diệu sang con trai, giọng đầy thiện cảm:
– Con cô bé đó ?
– , Ngọc Hân, bạn cùng lớp con ạ.
Bà lên sân khấu nữa:
– Hôm con bé giúp lốp xe. Hôm nay xem nó múa, thấy cảm tình. gặp con bé.
Ở cánh gà, Ngọc Mai c.h.ế.t trân. Cô cắt giày. Đáng lẽ Ngọc Hân ngã, thất bại. nó ngã? nó càng tỏa sáng? càng yêu quý nó? Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay bấu lòng bàn tay đến bật m.á.u. Con ranh.
Đinh Mỹ Lan ở hàng ghế phía , mặt tái xám. Bà con gái ở cánh gà, Ngọc Hân sân khấu. Bà gì. trong đầu bà, một kế hoạch xa đang dần hình thành.
Rời khỏi sân khấu, Ngọc Hân tháo luôn cặp kính cũ kỹ. Cô cất nó túi áo và đeo nữa.
đến lúc cô cần giấu .
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.