Nhất Phẩm Khuynh Thành
Chương 81:
Tô Tu Cẩm kh khỏi mím môi, một gương mặt như vậy lại kèm với bộ óc tinh r, kh thể kh nói cô hoàn toàn thể dùng sắc đẹp để làm càn.
“Dự án Lam Già Hải, tập đoàn Tô thị chúng chuẩn bị rót thêm vốn.” Gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn, Tô Tu Cẩm khẽ gõ ngón trỏ lên bảng ều khiển.
“Em là tổng thiết kế, vài chi tiết cần trao đổi với em.”
“Kh được!” Đường Lăng Vi nhíu mày, dứt khoát từ chối.
“Đây là cơ hội duy nhất để Tinh Nguyệt vực dậy!”
“Tinh Nguyệt tự vực dậy chưa chắc đã thành c, nhưng nếu sự hỗ trợ của Tô thị, em dám nói tỷ lệ thành c sẽ thấp hơn ?”
Th cô kh lên tiếng, Tô Tu Cẩm đưa tay giữ l cằm nhỏ n của cô, chỉnh thẳng mặt cô.
Khóe môi ta vương nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo chính xác rơi vào sâu trong đồng tử cô: “Đường Lăng Vi, chỉ cho em một cơ hội để tính kế , trân trọng hay kh là tùy em!”
“…”
Chưa đợi cô mở miệng, đàn đã mở cửa xe. Đường Lăng Vi bĩu môi xuống xe, còn chưa đứng vững đã th chiếc sedan phóng vút qua.
Bụi đất do bánh xe nghiền qua phủ đầy gương mặt xinh đẹp. Đường Lăng Vi phủi lớp bụi trên , bên tai kh ngừng lặp lại câu nói của Tô Tu Cẩm.
lẽ ều này thật sự đáng để cân nhắc!
Bên kia đường, Kỷ Thời Phong hai tay siết chặt vô lăng, ánh mắt kh rời chằm chằm vào bóng dáng xinh đẹp kia.
Gương mặt gầy gò của phản chiếu trong gương chiếu hậu, khiến ta cảm th thêm vài phần sắc lạnh.
“ th chứ?” Tần Nguyệt Nghiên tựa vào ghế phụ, cực kỳ bất mãn với sự thay đổi biểu cảm của bên cạnh.
Kể từ khi xuất viện, này đã thờ ơ với cô, dù cô đã chiều chuộng đến mức cầu ắt ứng cũng kh đổi lại được một ánh mắt của .
Tần Nguyệt Nghiên từ nhỏ chưa từng chịu đựng sự tủi thân này, nhưng ai bảo cô yêu đến mức sâu đậm, dù kh giao tiếp, chỉ cần được ở bên cạnh là đủ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kỷ Thời Phong kh nói một lời, đạp mạnh ga, chiếc xe lao vút ra đường trong chớp mắt.
Tần Nguyệt Nghiên sợ đến tái mặt, cô siết chặt dây an toàn, môi run rẩy nói: “Chậm lại , sẽ xảy ra chuyện đó!”
Đối với một tay đua chuyên nghiệp thì chuyện này chẳng là gì cả.
ta làm ngơ, tiếp tục đạp ga phóng nh về một hướng nào đó.
Cảnh vật trước mắt lướt nh qua tầm , Tần Nguyệt Nghiên liên tục hét lên: “Dừng lại mau!”
Cảnh Kỷ Thời Phong gặp chuyện kh lâu trước đây vẫn còn rõ mồn một.
Cảm giác sợ hãi dồn dập trong lòng cô càng lúc càng mãnh liệt, bên cạnh thì mắt đỏ ngầu như phát ên, chẳng màng đến gì cả.
“Thời Phong, dừng lại được kh?” Tần Nguyệt Nghiên gần như cầu xin, dù trong lòng biết với kỹ thuật của sẽ kh xảy ra vấn đề gì, nhưng cô vẫn kh muốn mạo hiểm thêm nữa.
Kít Chiếc xe đột ngột dừng lại, lực quán tính mạnh đến mức khiến ta kh kiểm soát được mà chúi về phía trước.
Trán Tần Nguyệt Nghiên đập thẳng vào kính c gió, cô đau ếng, theo bản năng đưa tay che l thái dương.
“Thời Phong, kh?” Cô kh màng đến vết đau của , tháo dây an toàn lao cả tới.
Th gần như kh bị thương, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Nước mắt cô lã chã rơi, run rẩy nói: “Em biết trong lòng khó chịu cần được giải tỏa, nhưng kh thể l mạng ra đùa giỡn nữa đâu.”
đàn khẽ ngước mắt, lập tức th vết thương ở thái dương cô.
Kỷ Thời Phong đẩy Tần Nguyệt Nghiên ra, giọng nói trong trẻo: “Em bị thương , đưa em đến bệnh viện.”
Tần Nguyệt Nghiên lắc đầu, “Chỉ cần kh là được, vết thương nhỏ này của em kh đáng kể đâu.”
Từ nhỏ cô đã yêu cái đẹp, ngày thường trên mặt nổi một nốt mụn cũng lo lắng để lại sẹo kh, vậy mà giờ đây vì lại thể gắng sức chịu đựng.
Kỷ Thời Phong đưa tay ôm l cô, “Xin lỗi em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.