Nhất Phẩm Khuynh Thành
Chương 82:
Câu nói này suýt chút nữa khiến nước mắt cô trào ra khỏi khóe mi.
Ai mà chẳng mong yêu thương thể xót xa cho cơ chứ?
Thế nhưng Tần Nguyệt Nghiên vì Kỷ Thời Phong mà thường xuyên chịu đựng tủi thân, dù cho giờ phút này rõ ràng biết mất kiểm soát là vì một phụ nữ khác, nhưng cô yêu đến ên dại.
Từ thuở thơ ấu đến giờ, mười m năm tháng đâu nói xóa là xóa được.
Hít một hơi thật sâu, cô đưa tay ôm l cổ , cả kh kìm được rụt vào lòng .
Hành động nhỏ bất ngờ của bên cạnh khiến cơ thể cứng đờ trong chốc lát, sau đó nh lại trở về như cũ.
Th kh hề phản cảm với hành động nhỏ này của , Tần Nguyệt Nghiên khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Cho một chút thời gian để ều chỉnh lại cảm xúc."
Chốc lát, giọng nói trầm thấp của đàn truyền đến từ đỉnh đầu.
Tần Nguyệt Nghiên cắn môi, trong lòng dâng trào cảm xúc mãnh liệt, cô dùng sức ôm chặt l , giọng nói khẽ run, "Vâng."
Mười m năm còn cắn răng chờ đợi được, chẳng lẽ lại thiếu vài năm này ?
Cô cúi đầu, khóe môi dần cong lên một nụ cười.
***
Ngày tháng Năm này, Dự án Lam Già Hải chính thức khởi c.
Từ hôm Tô Tu Cẩm nói sẽ rót vốn vào dự án này, trong lòng cô đã nảy sinh những ý nghĩ khác lạ, chỉ là tạm thời chưa thể nói ra.
Đường Lăng Vi đội mũ bảo hiểm màu vàng đứng trong khu vực an toàn, tay nắm chặt một bản thiết kế.
Tổng c trình sư dùng bộ đàm chỉ dẫn chính xác quy hoạch vài khu vực quan trọng.
cần cẩu từ từ nâng lên, Đường Lăng Vi khẽ cong môi.
Giấc mơ ấp ủ b lâu trong lòng cuối cùng cũng thành hiện thực.
Trên boong tàu cách đó kh xa, Tô Tu Cẩm cũng đội mũ bảo hiểm.
khẽ chống hai tay lên lan can boong tàu, nghiêng đầu bóng dáng nhỏ n kia.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Tô tổng, ngài lại đến đây ạ?"
phụ trách c trường tinh mắt th Tô Tu Cẩm đến, lập tức tiến lên tiếp đón, sợ làm sai ều gì.
"Đến xem chút thôi."
khẽ chỉ ngón trỏ vào đội ngũ đang thi c phía trước, chợt nhận ra Đường Lăng Vi khi đó đã đưa ra lựa chọn đúng đắn biết bao khi đấu giá miếng đất này với cái giá chín mươi tám triệu.
Giờ đây Tập đoàn Tinh Nguyệt rõ ràng đang trên đà xuống dốc, nếu lần này kh thể cứu vãn, e rằng sau này trong giới sẽ kh còn Tinh Nguyệt nữa!
" cứ làm việc , xem qua chút thôi."
"Vâng, nếu gì cần ngài cứ gọi ." Nghe nói vậy, phụ trách cũng kh nán lại lâu, quay rời tiếp tục chỉ đạo cấp dưới làm việc.
Gió biển thổi đến cuốn tung vạt áo sơ mi của .
Tô Tu Cẩm đổi tư thế, tựa vào lan can, đôi mắt đào hoa dài hẹp khẽ nheo lại.
"Đường tiểu thư!"
Bỗng nhiên, một tiếng gọi khẩn cấp vang lên.
Tô Tu Cẩm chợt mở bừng mắt, theo bản năng bước ra khỏi boong tàu, chạy về phía tiếng gọi.
Tô Tu Cẩm x lên đẩy m ra, quỳ xuống đất ôm đang bất tỉnh dậy.
phụ trách c trường th vậy vội vàng kêu gọi những khác nhường đường.
Khóe trán Đường Lăng Vi rỉ ra m.á.u tươi đỏ thẫm, cả cô bất tỉnh nhân sự.
"Ai làm?!" đàn căng thẳng thần kinh, cánh tay rắn chắc ôm chặt Đường Lăng Vi, đôi mắt lạnh lùng tràn ngập lửa giận, "Giữ lại cho !"
sợ trong lòng xảy ra chuyện, bỏ lại một câu vội vã rời .
***
Bệnh viện trung tâm thành phố.
Đường Lăng Vi tỉnh lại thì trời đã tối.
Cô căn phòng bệnh trống trải, kh khí xung qu tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cảnh tượng trước khi hôn mê hiện rõ mồn một trong tâm trí, cô đưa tay sờ vết thương được băng bó trên trán, trái tim kh khỏi co thắt lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.