Những Mùa Nắng Đẹp
Chương 1: Ngày ấy ngỡ xa
Một ngày đẹp trời ở khu phố nhỏ. M con mèo lười nằm ườn trên mái nhà. Chúng ngáp ngắn ngáp dài khi bị làm phiền giấc ngủ. Kể ra cũng kh chuyện khó ở gì, chỉ là cô hàng xóm dễ thương hàng ngày học hay cho chúng chút quà đang gặp rắc rối thôi!
Thật là!
Con đôi khi lăn tăn vì m chuyện tình cảm. Làm mèo lười vẫn thích hơn!
Meo! Meo!
...
Tiếng Hạ San phàn nàn suốt cả buổi chiều khiến Thẩm mỏi mệt. Cứ cho duyên do trời định nhưng lời hứa vẫn là lời hứa, làm nỡ nuốt lời.
- Con chỉ mới mười tám tuổi thôi, nghĩ thế nào bố bảo con l chồng? Con vẫn đang học mà! - Hạ San giận dỗi kh thèm vào nhà, cô đứng mãi ngoài cửa. Mẹ cô biết rõ cuộc chiến này nếu kh dừng lại chắc c bữa cơm tối đành dời đến tận khuya!
- Hyoka Hashi -
- Được , chuyện này chúng ta bàn sau nhé! Ít nhất con nên gặp Chấn Bình chứ, lâu tụi con kh nói chuyện mà! - Bà Thẩm dỗ dành con gái, Hạ San thở dài về phòng. Câu chuyện kết thúc ngay sau đó, giây phút bình yên đã trở lại.
Nói thế nào nhỉ? Cô và Chấn Bình chơi với nhau từ nhỏ đến lớn. Tuy hai nhà khá xa về mặt địa lý nhưng bố mẹ họ đều giữ tình cảm tốt. Năm xưa, cha của Hạ San và cha Chấn Bình hẹn ước mai sau làm th gia. Lời cam kết đó khắc ghi trong lòng, mối lương duyên sắp đặt khiến hai đứa con dở khóc dở cười. Ai cũng biết họ là th gia tương lai vì cả bố Hạ San và bố Chấn Bình khoe khắp họ hàng một cách vô tội vạ.
Trong lúc Hạ San bực bội vụ kết hôn thì Chấn Bình trở về nhà sau chuyến tu nghiệp bên Pháp. mới hai mươi sáu tuổi, vóc mảnh khảnh, gương mặt th tú ưa . Ít ai biết là một thầy giáo dạy Toán. Tr cứ như kẻ l b hay tán gái, tính tình lúc thì trẻ con lúc già dặn, cực kì khó đoán!
Đâu dễ dàng gì bước vào nhà mà thoát khỏi ánh đầy sát khí từ bố mẹ. Quả nhiên đoán kh sai, hai bậc phụ mẫu ngồi sẵn ở sô pha chỉ chờ mở miệng.
- Hôm trước bố nói , giờ con tính ?
Chấn Bình toát mồ hôi, đứng hình vài giây. Xem ra nếu ngày mai kh qua nhà Hạ San thể nào cũng bầm !
- À, vâng ạ!
Chấn Bình đóng cửa phòng, mệt mỏi nằm xuống giường. Mới ba năm chưa gặp nhau kh biết Hạ San thay đổi gì kh. Ngày thường chở cô dạo qu bờ hồ, thật sự là vui vẻ. Trong lòng , bóng dáng cô bé năm nào luôn ẩn hiện, dù bây giờ đã lớn, đã biết cái gọi là tình yêu nhưng Hạ San liệu xem ra ?
...
Nắng tràn ngập khu phố, Hạ San chầm chậm trên con đường rải nhựa sạch sẽ. Hẹn gặp tại tiệm cà phê gần nhà, Hạ San dù muốn dù kh cũng . Mặt cô ủ rũ, mẹ cô thừa hiểu nhưng bà cố khuyến khích đứa con gái này cho bằng được. Thôi đành vậy!
Rốt cuộc cô đã đứng trước cửa tiệm nhưng do dự chưa bước vào. Bóng cô hiện ra trong ô cửa kính và cô th gương mặt quen thuộc đó.
- Em à!
Hạ San quay lưng lại, tất nhiên cô ngỡ ngàng bởi Chấn Bình đứng trước mặt. Tr vẻ lúng túng mà khá ngây ngô của khiến cô buồn cười vô cùng. Chấn Bình mặc chiếc sơ mi trắng, quần tây đen lịch sự. Nhớ năm nào ta diện quần ngắn áo pull chở cô khắp cánh đồng. Lâu lắm há, Chấn Bình tr khác hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-mua-nang-dep/chuong-1-ngay-ay-ngo-xa.html.]
Cô muốn chọc , lúc nào chẳng vậy. Cô luôn làm thế khi chơi cùng. Chấn Bình giống trai nhiều hơn, mọi nghĩ họ là th mai trúc mã. Cô yêu ai bao giờ đâu, l Chấn Bình nhỉ?
- Em biết là cha hứa, cả bố cũng thế! Nhưng... - Mày cô chau lại, ánh mắt như tia lửa chiếu vào Chấn Bình.
- Nè, nghe em nói kh? đừng cái chị đó nữa!
Chấn Bình giật b.ắ.n , xem sắc diện Hạ San mà nổi hết da gà. Cô vợ tương lai chẳng hiền tí nào, bấm bụng cười nhẹ nhàng.
- Ờ, biết! Em nói !
Cô liếc một cái ghê gớm, Chấn Bình bóp m ngón tay căng thẳng.
- Em đang học đại học, em l chứ?
- À, hiểu! sẽ cưới em và lo cho em tất cả! - Chấn Bình mỉm cười, nghĩ câu trả lời khiến cô hài lòng thế Hạ San trợn mắt kiểu sắp đ.ấ.m vài cái.
- Ơ... nói sai gì à?
Câu chuyện kết thúc nh chóng, Chấn Bình về nhà kèm theo cái mũi đỏ ửng. Hạ San ra tay hơi quá, cũng thật kì lạ, mỗi khi cô giận cô cứ trút bao bực bội vào chiếc mũi của .
- Nè, con trai! Buổi cầu hôn tốt đẹp chứ?
Bố chực chờ sẵn ngoài ngõ, Chấn Bình vội che cái mũi lại, hấp tấp vô nhà. Mẹ th thì ngăn kh để vào phòng, bà quyết hỏi con trai.
- Rốt cuộc thì ? Con bé đồng ý chứ?
Chấn Bình cười một cách miễn cưỡng ngồi xuống sô pha. Đành rằng ý định ban đầu là màn cầu hôn theo nguyện vọng bố mẹ song biết nói giờ? Hạ San nổi giận về còn ôm chiếc mũi đau này, Chấn Bình cố gật đầu cho qua chuyện.
- Con ngủ chút nha! Hôm nay mệt quá!
lập tức lao ngay đến cửa phòng, bố mẹ phấn khởi gọi ện thoại. Họ sắp tổ chức hôn lễ cho con trai mà!
Mưa tràn xuống mái nhà, âm th lộp bộp vui tai. Chấn Bình thoải mái lên trần, cô bé năm nào làm lòng trĩu nặng. chưa kịp nói gì thì nàng đã phàn nàn chuyện đám cưới. Thời gian trôi nh quá, những tưởng ngày tháng êm đềm bên nhau như dòng chảy bất tận kh hồi kết.
Thật yên bình...
Chớp mắt ở cạnh nhau ngần năm. Em đã lớn, đã thể bỏ ở lại đằng sau. M khi tựa vai nhau kể câu chuyện mặt trăng ngủ quên trong hồ nước. Em như ánh nắng mùa xuân tưới mát tâm hồn , ngày xa nhưng kh thể nào quên.
- Cưng à, em đang làm buồn đ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.