Những Mùa Nắng Đẹp
Chương 2: Mình cưới nhau đi
- Bà chắc nó chịu kh? - Ông Thẩm cầm ly trà nóng hổi lên uống. vẻ cuộc hôn nhân định sẵn này đang đến hồi quyết định.
- Cũng chưa biết! - Bà Thẩm lắc đầu ngao ngán. Lúc , bên ngoài tiếng lũ mèo kêu nhốn nháo, Thẩm chợt nảy ra suy nghĩ m.ô.n.g lung.
M hôm sau...
- Bố!!! - Hạ San ôm tay Thẩm khóc nghẹn. Cô mếu máo như con mèo con ngoài ngõ. Mới đây thôi, tự dưng bố cô than mệt cấp cứu bệnh viện. Giờ này cả nhà ngồi phờ phạc dưới ánh ện sáng choang.
- thế? Đừng... vậy mà! Bố... đâu? - Ông Thẩm nói như bị đứt hơi, Hạ San run rẩy ôm tay thật chặt.
- Bố đừng như vậy mà!!! - Cô khóc nấc lên. Hai bố con khóc rên khiến m giường bên cạnh cũng mủi lòng theo. Chỉ mỗi bà Thẩm là ngồi im ru một góc.
Hai bố con nó như đóng phim thế nhỉ?
- Bố già ! Nếu... một đàn ở bên cạnh con, lẽ mọi thứ sẽ dễ thở hơn!
- Nhưng con còn nhỏ mà! - Cô quệt nước mắt, mặt mũi nhem nhuốc như trẻ con.
- Ừ, thôi để bố cố gắng lo cho con... hụ... hụ... - Ông Thẩm ho đỏ cả mặt, Hạ San phát hoảng, cô lí nhí nói.
- Con sẽ l chồng mà! Bố muốn con l ai đây?
Mặt Thẩm bừng sáng, liền bảo:
- Bố chỉ sợ một ngày nào đó kh còn bên con được nữa... Bố muốn con tìm được một để yêu thương và chăm sóc, như Chấn Bình chẳng hạn!
Ông Thẩm vô ngay vấn đề chính, Hạ San nín khóc hẳn. Cô bĩu môi ngồi thu lu một góc.
...
Cuối tuần, Hạ San qua lại, mẹ cô vẫn loay hoay sau bếp. Thỉnh thoảng bà ghé mắt lên xem cô đang làm gì. Ai mà ngờ Chấn Bình ngoan ngoãn nghe theo sắp đặt từ bố mẹ. Cô nghĩ phản đối hay ý kiến nào đó chứ. Kh lẽ Chấn Bình thích cô?
thể được? Cô luôn xem Chấn Bình như trai thôi, lớn phiền phức thật!
- Được con gái, mẹ th con nên suy nghĩ tích cực chút! Chấn Bình tốt mà, hơn nữa con vẫn học bình thường. Chỉ là chúng ta kết hôn thôi! Mẹ sẽ bắt Chấn Bình kh vượt quá giới hạn!
Nói cho dễ nghe, mẹ cô khuyên vậy nhưng quả thực cô chẳng muốn tí nào. kh để cô lớn hơn mà cứ y lúc này đòi tổ chức kết hôn?
- Chấn Bình luôn nhường nhịn con! Nó hiền lành mà cả con cũng từng bảo con thích nó đ! - Mẹ cố nhắc lại thời thơ ấu, Hạ San bỗng khẽ mỉm cười. Cô nhớ những ngày hai đứa chơi, m lúc nghịch ngợm với . ha, cô cảm giác yên bình vui vẻ khi ở bên cạnh nhưng... đó là chuyện lâu lắm .
- Thế ổn kh mẹ? - Cô hỏi tựa như cái ý chí bị lung lay. Quả thật sức mạnh thời thơ ấu lớn, nó hiệu quả hơn lời than thở hằng ngày của bố.
- Dĩ nhiên con gái, Chấn Bình là lựa chọn tốt nhất! Nếu ai tốt hơn nó mẹ sẽ hoãn chuyện này lại! - Bà nh ninh để cô nàng th rõ lợi ích trong cuộc hôn nhân . Hạ San khá do dự dù cơ bản đã bị thuyết phục. Mẹ cô cả một nghệ thuật trong việc đàm phán thỏa thuận, Hạ San đành chờ cuộc hẹn mới từ Chấn Bình vậy.
...
Trời hửng sáng, Chấn Bình đợi Hạ San tại tiệm cà phê. Lần này chắc c rút kinh nghiệm, tuyệt nhiên kh thể để cái mũi chịu oan ức khi chủ nhân nó lỡ miệng. Hạ San mặc bộ váy màu hồng phấn đẹp, tr cô nàng xinh xắn biết bao. Mọi xung qu ai cũng ngắm , cô bé vui tươi đến chỗ ngồi. Chấn Bình mất vài giây kiểm soát, trơ ra như pho tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-mua-nang-dep/chuong-2-minh-cuoi-nhau-di.html.]
- Hyoka Hashi -
- !
Hạ San giơ tay trước mặt, Chấn Bình sực tỉnh. Dáng vẻ ngỡ ngàng đó làm Hạ San thích thú, tất nhiên th sự xinh đẹp của cô mà! Chấn Bình mỉm cười, đợi cô nói trước. Dù mới là kẻ chủ động trong việc cầu hôn nhưng kiểu nào để vừa ý cô nàng đây? Kh khéo cái mũi bị vạ lây.
- Ừ, em nghĩ kĩ ! Cứ làm theo ý bố vậy! - Hạ San hồn nhiên nói đủ biết Chấn Bình vui thế nào, suýt nhảy cẫng lên nhưng cố kiềm chế tâm trạng.
- Hạ San! À, ừm... - lúng túng cho tay vào trong túi áo, Hạ San thì thầm cười. Cô nàng mắc cỡ lắm, cơ mà mười tám tuổi l chồng chắc nhiều việc nói à!
- Em... làm vợ nhé?
Chấn Bình chìa hộp nhẫn ra trước mặt cô. Cảnh này giống phim thôi, chỉ là cô vui kh kể xiết. M xung qu trầm trồ hâm mộ, Hạ San phấn khởi lạ lùng. Cô gật đầu, hiển nhiên ngoài việc đeo chiếc nhẫn lên tay cô ra đâu còn biết nói thêm câu gì. Vợ tương lai thật khó đoán!
...
Khúc nhạc dịu êm văng vẳng bên tai, âm th ngọt ngào làm mọi vui vẻ hạnh phúc. Cái cổng hoa do đích thân mẹ Hạ San chọn, bà tỉ mẩn chăm chút khán đài cùng những món đồ trang trí khác. Hôm nay, lễ cưới của bọn trẻ được tổ chức trong một ngày đẹp trời. Chấn Bình hào hứng lựa cho bộ vest cực kì lịch lãm. Cả bầu trời tuổi thơ gợi về, nhớ mãi đôi mắt cô bé năm nào, gương mặt dễ thương và nụ cười tỏa nắng.
Ngày chở em trên chiếc xe đạp nhỏ
Em cười nhẹ nhàng hát từng khúc ca vui
Mây trắng bay cơn gió giữa lưng trời
Từng kỉ niệm kh mờ theo năm tháng.
Chấn Bình đứng giữa lễ đường chờ đợi, tiếng violon réo rắt ngân vang. Hạ San chầm chậm bước ra, chiếc áo cưới trắng tinh đính cườm lung linh như nàng c chúa. Cô đẹp, đẹp vô cùng. ngỡ ngàng ngắm cô dâu qua tấm vải voan trong suốt.
Cuối cùng em đã là vợ của , ngày mong chờ nhất cũng đến. Cách xa ba năm, hơn nửa vòng Trái Đất. Ngoảnh mặt lại , em vẫn là cô gái đẹp nhất lòng .
Nắm tay nhau giây phút trọng đại này, Chấn Bình dẫn Hạ San đến con đường hạnh phúc. Trái tim bé nhỏ của cô nàng mười tám tuổi, tuy ngây ngô nhưng thật sự hôm nay vô vui. Chiếc áo cưới đẹp đến nổi Hạ San quên hết sự ưu phiền. Mặc kệ ra , cô thích thú vì ai cũng khen đẹp.
...
- Các con chơi vui vẻ nhé!
Bố mẹ cả hai đưa tiễn khi chuẩn bị lên xe hưởng tuần trăng mật. Hạ San chợt vỡ lẽ, cô quên mất chuyện này. Cả buổi cô ảo não Chấn Bình.
- Con sẽ chăm sóc cô ạ! Chúng con nhé!
Chấn Bình vội vã cúi đầu chào, hai bà mẹ liền níu áo ngay.
- Nhớ đ! Con bé còn học, đừng vượt quá giới hạn!
- Con biết ! - thở dài ngồi trong xe, Hạ San liếc một cái đáng sợ. Chưa hiểu cảm giác làm chồng thế nào nhưng sắp tới hẳn bị hành hạ thê thảm .
- Chấn Bình!
Hạ San lầm bầm, Chấn Bình toát hết mồ hôi. lập tức lái ô tô ngay. Trời trong x, ánh nắng rực rỡ khắp cung đường. Chấn Bình vừa vui lại vừa lo.
Thôi đành!
Chưa có bình luận nào cho chương này.