Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Mùa Nắng Đẹp

Chương 4: Một chút vẩn vơ

Chương trước Chương sau

Con mèo vàng nằm ngủ yên trên chân Hạ San dù cô đã nói chuyện với mẹ suốt hai tiếng đồng hồ. Con gái về thăm mẹ nhưng bà Thẩm thật sự ngán ngẩm cái suy nghĩ trẻ con của cô.

- Rốt cuộc con kh giúp chồng thay áo và bỏ mặc nó ngủ ở sô pha đến sáng kh?

Hạ San gật gù, mẹ cô chỉ biết vỗ tay lên đầu than trách. Lẽ ra bà nên dạy cô cách chăm sóc say rượu từ trước, nhỡ Chấn Bình thì biết làm thế nào.

- thật là khiếm nhã!

Cô nhăn nhó, mẹ cô đành kiên nhẫn giải thích từ từ. Nếu bố cô ở đây thì căn phòng huyên náo hẳn . Thật may!

- Nghe này con gái, Chấn Bình hiện giờ là chồng con! Đành rằng nó hứa sẽ chăm sóc con nhưng kh nghĩa là con cứ mặc kệ chồng , hiểu kh? Nó bị tổn thương nếu con cư xử như vậy đ!

- Chẳng lẽ bắt con thay áo cho ? Trời ơi ghê quá!

Bà Thẩm ngộ ra vấn đề nghiêm trọng, Hạ San còn quá nhỏ để thể làm vợ Chấn Bình. Con bé chưa nhận thức được vai trò vợ trong nhà. Biết thế nào đây, Thẩm và cha Chấn Bình lại hối thúc bọn trẻ. Nếu bà kh lo giáo dục tư tưởng cho Hạ San, kh khéo hai đứa nhỏ phát sinh mâu thuẫn.

- Nói thật mẹ nghe, trong lòng con thương Chấn Bình kh?

Bà nhẹ nhàng hỏi, Hạ San hơi bối rối. Cô nhăn mặt lại nhíu mày, suy cho cùng cô mới mười tám tuổi, biết thế nào gọi là tình yêu đây?

- Thương trai được kh mẹ?

Bà Thẩm suýt té khi cô hồn nhiên nói. Đâu lý nào tình yêu đầu đời kết thúc ở vai trò trai. Rõ ràng Chấn Bình thích cô, cả nhà ai cũng biết nhưng thái độ Hạ San khác nào cảm giác bị hắt xô nước vào mặt.

- Nghĩ về mặt tốt của nó ! Ít nhất con nên học cách quan tâm khác! Đừng hở tí động tay động chân, nên nhớ chồng con là một thầy giáo đ!

Lời khuyên của mẹ gây áp lực lớn đến Hạ San, cô trở về nhà ngay sau đó. Chấn Bình dạy chưa về, đã rửa đống bát hộ cô, ngôi nhà dọn sạch sẽ tr th.

Thật mơ hồ.

Nhiều lúc cô ao ước gặp hoàng tử trong mộng, hái trên trời và ca hát bồng bềnh giữa cánh đồng hoa.

Ngày trước Chấn Bình dẫn cô dạo qu thung lũng sau núi, ở đó toàn oải hương bát ngát. kể cô nghe bao câu chuyện cổ tích đời thường. Thật sự Chấn Bình trai kh? Cô chưa th tim rung động chút nào.

...

Sáng chủ nhật đẹp trời, Hạ San háo hức chuẩn bị đồ dã ngoại cùng trường. Chấn Bình cầm quyển sách ngồi cạnh cửa sổ, Hạ San vui vẻ mặc bộ cánh ưa thích nhất.

- th thế nào?

- Kh tệ! - Chấn Bình thích thú nhưng lại giả vờ trêu chọc, Hạ San định giơ nắm đ.ấ.m chợt nhớ lời mẹ, cô chỉ liếc một cái.

- nhớ đó!

Cô mang giày vào , Chấn Bình đứng tiễn ngay bậc cửa.

- Em kh định dẫn theo cùng ?

- ! - Cô lém lỉnh cười đùa rời khỏi nhà, Chấn Bình thở dài vào phòng mở tủ ra chọn chiếc áo sơ mi mới.

...

Buổi dã ngoại diễn ra tại khu c viên gần bờ s. Kh khí cực sôi động, Hạ San chuẩn bị nhiều thức ăn ngon mặc dù phần lớn do chồng cô làm. Chấn Bình biết Hạ San thích ăn món gì, trời chưa kịp sáng đã dậy sớm nấu nướng. M đĩa thức ăn dọn ra, bạn bè cô chỉ thôi đã muốn xơi .

- Hạ San! nấu ngon quá, hôm nào bọn sang nhà chơi nha!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-mua-nang-dep/chuong-4-mot-chut-van-vo.html.]

- Hyoka Hashi -

Nghe đến đây Hạ San phát hoảng. Họ mà biết Chấn Bình là chồng cô thì chuyện gì xảy ra đây?

- À, nhà tớ nhỏ lắm! Kh tiện đâu!

- Bọn tớ chỉ ghé qua thôi mà! Đồng ý nhé?

- Tớ... - Hạ San khó xử bởi tình huống này, cô lảng tránh lái sang chuyện khác.

- Các muốn câu cá kh?

- Ý hay đ!

M cô gái xôn xao hẳn lên, bọn con trai trong trường câu được khá nhiều cá. Họ đốt lửa nướng thơm nức mũi. Hạ San dạo qu bờ s, cô bạn thân mê câu cá thỉnh thoảng reo lên với chiếc cần câu động đậy.

- Cho nè!

Nhật Phong chạy đến đưa cô củ khoai nướng nóng hổi, Hạ San ngạc nhiên vô cùng. Dạo này ta thường xuyên tặng vài thứ nho nhỏ cho cô. Hạ San hơi ái ngại còn bè bạn cứ thuận thế đẩy thuyền.

- À, ờ cảm ơn ! - Cô đón nhận món quà trong sự bối rối, bạn khẽ mỉm cười. Đâu ai biết Hạ San đã kết hôn, mà bản thân cô còn quên ều đó luôn cơ!

- kìa! Con cá to quá! - Bạn cô reo lên, Hạ San bất cẩn làm rơi nón xuống s. Cô chạy theo dòng nước thì bất ngờ trượt chân.

- Ối!

- Hạ San!!!

Bạn bè cô hốt hoảng kêu cứu, Hạ San kh biết bơi. Cô vùng vẫy giữa dòng nước chảy xiết. Nhật Phong chần chừ trên bờ, loay hoay chẳng biết tính , đột nhiên ai đó lao xuống s. Thoắt cái, Hạ San được cứu lên bờ. Thầy cô bạn bè đứng xung qu, cô nằm im lìm bất động, ướt sũng.

- Hạ San! Thôi nào! Nghe nói kh?

Ai đó vỗ vỗ trên má cô, đôi tai cứ đầy âm th tạp nham. Cô ho sặc sụa và nôn ra toàn nước.

- Hạ San!

Cô tỉnh dần, gương mặt xuất hiện ngay trước mắt. Chỉ là cô kh thể ngờ đó lại là Chấn Bình, chồng cô. Hạ San trơ mắt , mất hơn mười giây cô mới kiểm soát tâm trạng. Chấn Bình suýt ôm cô vào lòng nhưng cố kiềm chế.

Buổi dã ngoại kết thúc lúc mặt trời xuống núi. Mọi bàn tán khá nhiều, ai cũng hâm mộ Hạ San khi được thầy giáo bên trường bạn cứu. Họ ều tra ra đầy đủ tên họ của chồng cô, thầy giáo Hạ Chấn Bình. Suốt tuần lễ sau đó, Hạ Chấn Bình là cái tên nóng nhất trong mọi câu chuyện phiếm.

- mặt ở buổi dã ngoại? - Cô hỏi khi Chấn Bình đang soạn bài trên máy tính.

- Em kh biết trường cũng dã ngoại ở đó à?

- Ơ... - Hạ San vỡ lẽ, cô vẻ mặt chồng mà khó hiểu. Chấn Bình chẳng nói cô biết tí nào, bất ngờ xuất hiện làm cô xấu hổ quá!

- Em kh thích đến hả? - chợt hỏi, Hạ San tránh ánh mắt đó. Tr Chấn Bình hơi buồn, giận chuyện gì ?

- Em... chỉ là sợ...

Cô ấp úng, Chấn Bình rời khỏi bàn. tiến sát gần Hạ San, cô bằng đôi mắt dịu dàng trìu mến. Hạ San nghe rõ tiếng thở của , nghe trái tim nóng hổi trong lòng n.g.ự.c ấm. Bàn tay nhẹ nhàng luồn sâu vào mái tóc cô, một cử chỉ âu yếm đủ th tình yêu dành cho cô nhiều thế nào.

- sợ nhiều thứ lắm, em... mau học bơi !

Mặt Chấn Bình sắp chạm lên trán cô, Hạ San chưa kịp suy nghĩ đã nhắm mắt ra đòn. Cô chẳng nghe tiếng hét như mọi khi của Chấn Bình, mở mắt ra thì th mũi chảy m.á.u và chồng cô nằm bất động dưới sàn.

- Chấn Bình!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...