Những Mùa Nắng Đẹp
Chương 5: Đừng làm anh đau
Chiếc đồng hồ tích tắc, thời gian chầm chậm trôi . Hạ San ngồi ủ rũ bên cạnh Chấn Bình. Cô vừa bị mẹ la một trận, bà mới rời khỏi thôi. Ai mà biết Chấn Bình nằm im như c.h.ế.t vậy. Cô hốt hoảng ện thoại cầu cứu mẹ, bà Thẩm giận nhưng kh làm gì được. Cũng may kh , cô tự hứa với tuyệt nhiên chẳng đụng vào mũi Chấn Bình nữa.
- Em đang lo cho hả? - Chấn Bình quay sang, thích thú cô. Hạ San nhăn nhó, vẻ mặt Chấn Bình dù mỏi mệt nhưng cô cứ th bực .
- mơ ! - Hạ San cầm túi xách học, Chấn Bình mở cửa cho cô như mọi khi. Cô bé hồn nhiên trong sáng tựa thiên thần cổ tích, mong sau cơn mưa tình yêu dịu ngọt khiến cô hiểu rõ trái tim .
...
Nắng chiều nhàn nhạt góc sân, Hạ San rảo bước xuống cầu thang. Nhật Phong đợi cô bên dưới, Hạ San bất ngờ vì bó hoa tặng.
- Hôm nay trời đẹp quá, dạo với tớ nhé!
- Ơ... tớ... - Cô kinh ngạc kh biết trả lời .
- Đừng từ chối chứ! - Nhật Phong kéo tay cô , Hạ San lúng túng chẳng mở lời được.
Gần chín giờ tối, Chấn Bình ngồi mãi trên sô pha. chẳng tâm trạng soạn bài khi Hạ San chưa về. Cô vợ bé nhỏ khiến mất ăn mất ngủ.
- Cạch!
Tiếng cửa mở, Chấn Bình vội đứng dậy. đợi Hạ San lâu đến nỗi bụng đói cồn cào. Cô nàng mệt mỏi ngáp ngủ, liền tươi cười hỏi han:
- em về muộn thế?
- Em chơi với bạn! Mệt quá, em ngủ đây!
Cô chẳng nán lại lâu, cứ vào phòng mặc dù Chấn Bình hy vọng cô nói thêm chút nữa. Cô hững hờ kiểu như em gái bên cạnh trai vậy. Ánh mắt Chấn Bình trầm xuống, khoảng đen trong đáy mắt cô đơn như bóng tối vẫy vùng giữa đêm đ. Dù hàng ngày vẫn nói, vẫn cười với cô nhưng trong lòng tựa bão tố xoay vần.
ai đếm được trên trời đâu, em cố bắt làm ều đó? Giờ đang đếm từng ánh đêm, mỗi ước muốn nhỏ nhoi chỉ là đợi em mỉm cười.
Câu chuyện cổ trên cánh đồng hoa, nắng ban mai sưởi ấm tâm hồn. Sự tĩnh lặng ngoài còn ai đâu nữa?
...
Cơn mưa nhẹ nhàng thấm lên tóc, Hạ San nép bên hiên tiệm tạp hóa trú chân. Nhật Phong bỗng xuất hiện và bật ô lên, cô suýt bất ngờ vì ều đó. Quá bối rối trước cử chỉ ân cần của , Hạ San thật lúng túng nhưng Nhật Phong đã cố tình nắm l bàn tay đó. Hai má ửng hồng, cô chẳng nhận ra thân quen trước mặt...
Cô đẩy cửa vào nhà lúc tám giờ tối, sớm hơn hôm qua một chút. Chấn Bình vẫn ngồi đ, trên sô pha nhưng thay vì soạn bài lại uống rượu.
- Em kh thể về sớm hơn ? - hỏi mà ánh mắt kh cô, Hạ San thoáng ngỡ ngàng bởi thái độ kh m vui vẻ của .
- Em chỉ chơi với bạn thôi! - Cô nhướng mày.
- Em muốn chơi với kh? - Chấn Bình đứng dậy, tiến sát gần Hạ San. Mùi rượu phả ra khiến cô khó chịu, cô vội đẩy tránh xa nhưng Chấn Bình đã giữ chặt cổ tay vợ.
Khoảnh khắc nhỏ bé , vòng tay ôm cô vào lòng. run rẩy, thứ cảm giác dịu ngọt của sự cách xa. Cô tra tấn tim bằng thái độ vô tâm kh hồi kết.
- Chấn Bình! làm gì vậy? - Hạ San cố thoát khỏi vòng tay đó, cô đâu biết đau lòng thế nào. Chấn Bình nới lỏng tay, tr nét mặt giận dỗi từ cô mà bình tĩnh lại.
- xin lỗi!
Hạ San nhăn mặt, cô vội vào phòng. Chấn Bình thở dài, lặng lẽ ngồi xuống. Hình ảnh cô bé năm nào khiến lòng trĩu nặng, nó gợi nhớ gợi thương bao kỉ niệm ấu thơ. Khi nắng ngập tràn giữa góc sân khoảng trời, mùa hạ qua mau mang ánh ban mai ngập tràn hạnh phúc.
...
Bình minh vừa lên, Hạ San mệt mỏi thức dậy. Đêm qua Chấn Bình nôn nhiều, ồn ào trong nhà vệ sinh. Lại gần sô pha, Chấn Bình mặt mày tái nhợt ngồi đ. Chẳng biết nhớ chuyện hôm qua kh? Hạ San mon men đến, Chấn Bình ôm đầu nằm xuống.
- kh? - Cô khẽ hỏi.
- ổn! - Chấn Bình gắng dậy, kéo tay cô ngồi sát . Hạ San miễn cưỡng yên lặng bởi Chấn Bình căn bản là chồng cô.
- Hôm nay, chơi nhé!
- Thật ?
Hơi bất ngờ, cô nàng thích thú khiến Chấn Bình phần ngạc nhiên. cười thầm vội thay đồ nếu kh vợ sẽ đổi ý. Bản thân mệt nhưng hôm nay là chủ nhật và muốn cô vui vẻ.
Ngoại ô thành phố đẹp, ta trồng cả một cánh đồng oải hương bao la nhuộm tím góc trời. Phía xa xa, tầng mây lơ lửng qu ngọn núi hùng vĩ. Cảnh vật đẹp như bức tr đầy màu sắc. Chấn Bình ngồi Hạ San chạy tung tăng qu cánh đồng. Cô hồn nhiên, đáng yêu biết bao. Thỉnh thoảng chụp m tấm hình bằng ện thoại, mặc dù cô đã than phiền vì chưa tạo dáng đẹp.
- Thôi nào, c góc chụp chứ! em nè! - Cô cầm chiếc ện thoại của , Chấn Bình vội chạy theo. nhiều thứ chẳng muốn cô xem đâu. Trời ơi!
- Trả cho nào! - Chấn Bình lộ vẻ van nài, Hạ San hiếu kì bởi trong cái ện thoại ẩn chứa bí mật gì mà cô kh biết.
- chậm quá!
Cô trêu đùa, cả hai rượt đuổi qu cánh đồng. Chấn Bình thoáng hồi tưởng thuở ấu thơ, với cô vui vẻ quấn quýt bên nhau. Giờ cô đã lớn, đã thể bỏ ở lại đằng sau. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tình yêu ban đầu ngày càng sâu đậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-mua-nang-dep/chuong-5-dung-lam--dau.html.]
- Này! - Chấn Bình bắt được cô, Hạ San kh thoát khỏi cái vòng tay ấm áp đó.
- Trả cho !
- Kh mà! - Cô nắm chặt chiếc ện thoại, Chấn Bình đành ghì cô nàng tựa vào thân cây, cười nham hiểm.
- Hyoka Hashi -
- Em muốn ... hôn à?
Mũi Chấn Bình sắp chạm má cô, Hạ San đỏ bừng mặt. Cô hậm hực vẫy vùng.
- Được , em trả!
Chờ thế, Chấn Bình nới lỏng tay. Hạ San tức giận tr đáng yêu, cười nhẹ nhàng l lại chiếc ện thoại. Hạ San ngồi xuống mà lầm bầm trong dạ, m khi hai chơi thế này. Tuần trăng mật chẳng lý tưởng bởi Chấn Bình bị đau chân, cô thì ham chơi còn lại mau chán.
- Đừng giận mà!
Chấn Bình nài nỉ, Hạ San liếc nhẹ . Th thế vội xoa xoa đôi bờ vai bé nhỏ . Cô bỗng cười rúc rích đẩy ngã xuống, cứ thế leo lên lưng ngồi, cái trò lúc nhỏ cô hay làm mỗi khi hờn dỗi.
- Thôi nào! Thôi nào! đau c.h.ế.t mất!
...
Nắng sớm tràn ngập sân trường, giọt sương ban mai còn đọng trên nhành cây kẽ lá. Bước chân lúc chậm lúc nh, thật ra Chấn Bình kh nghĩ làm chuyện trẻ con này. Cổng trường trước mặt, chỉ là chưa biết nên vào hay kh.
- Chào thầy ạ!
Nữ sinh trường Hạ San mừng rối rít, họ th mà vui ra mặt. Ai biết thầy giáo trường bên cạnh đến đây làm gì nhưng vẻ đẹp trai lạnh lùng làm các nàng tốn bao gi mực. Chấn Bình ngại quá, tính quay đầu thì đối tượng xuất hiện. Cơ hội hiếm , Chấn Bình vội bước vào trong sân trường.
- Thầy ơi!
Tốp nữ sinh gọi, Chấn Bình cảm giác ớn lạnh. Nếu là Hạ San thì th hạnh phúc lắm . Thận trọng nhất thể, chủ yếu đừng để Hạ San bắt gặp ở đây.
- Chào em! - gọi một nam sinh đang chơi bóng rổ, ta ôm quả bóng lại gần.
- Thầy tìm em ạ?
- À, ờ... em là Nhật Phong hả?
- Dạ! chuyện gì ạ?
Chấn Bình nhíu mày ta, tất nhiên trời mới biết lý do Chấn Bình gặp nam sinh này. Tr cũng ển trai nhỉ! Thảo nào!
- Thầy ơi?
- À, kh... kh gì! Em chơi bóng rổ tuyệt! Cố lên nha! - Chấn Bình vỗ vỗ lên vai ta nhưng nó hơi đau thì ! rời khỏi đó trước ánh mắt khó hiểu từ các nam sinh khác.
- Đó là thầy giáo hôm trước cứu Hạ San ? Thầy quen hả Nhật Phong?
- Ai mà biết!
- Nghe nói thầy vợ !
- Ừ, nhưng mà tớ cảm giác khó chịu khi nói chuyện với thầy!
...
- ơi, giải bài tập này hộ em với!
Tiếng Hạ San gọi í ới, Chấn Bình đang nấu ăn chạy vội lên. Nàng thơ của lúc nào cũng tỏ ra ngoan ngoãn khi nhờ vả chuyện này.
- Được , năm phút nữa nhé! đang chiên cá!
Hạ San vươn vai ngáp, cô nàng ra phòng khách uống nước. Ngoài việc học hầu như cô chẳng thời gian làm việc nhà. Thỉnh thoảng, cô nấu được vài món Chấn Bình thích. Tuy nhiên, phần lớn đều do chồng cô đảm trách.
- Koong!
Tin n reo lên, Hạ San mở ện thoại. Nhật Phong lại rủ cô chơi, Hạ San mãi ham vui nên m hôm trước về muộn. Lần này cô bắt đầu th chán, vẻ dạo chơi với Chấn Bình thú vị hơn.
- Xong nè em!
Chấn Bình rửa tay, cầm xấp bài tập của cô ngồi xuống sô pha. khó khăn gì cho một thầy giáo dạy Toán chứ? Chấn Bình làm một loáng là xong, Hạ San bỗng hâm mộ khả năng của chồng . Chu ện thoại vang lên. Hiển nhiên cô kh trả lời tin n nên Nhật Phong mới gọi. Cô chần chừ chưa nghe máy, Chấn Bình bấm bụng quan sát.
- A lô! Tớ nghe! À, nhưng mà... nè... - Nét mặt Hạ San hơi phiền, Chấn Bình đoán ngay cái tên nhóc đó gọi. cố dịu giọng dù bộ dạng kh dễ coi cho lắm.
- Bạn rủ em chơi hả?
- Em chán , về trễ là mệt! Kh đâu! - Cô uể oải đứng dậy ăn cơm. Mắt Chấn Bình sáng rỡ, đắc ý cười thầm. đâu biết kẻ lảng vảng qu nhà suốt cả buổi chiều. M con mắt dò xét nom thật đáng sợ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.