Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 127: Vô Phương Lần Ra Manh Mối
Lúc 6 giờ 24 phút tối, mặt trời khuất những tòa cao ốc, bóng tối buông xuống. và lão Dịch cũng đến cổng một trường sư phạm ở Cáp Nhĩ Tân.
Xuống xe, liền gọi điện cho Lưu Vũ Địch, báo rằng tới . Đầu dây bên , cô nàng hớn hở đáp:
“ Thôi, đợi em chút nhé, em trang điểm xong sẽ xuống liền~”
Cúp máy, thầm nghĩ con gái bây giờ lạ thật, buổi tối ngoài cũng tô son điểm phấn, mà trang điểm cho ai ngắm cơ chứ?
thật, từng một tạp chí rằng phụ nữ mê trang điểm cũng giống như đàn ông mê rượu và t.h.u.ố.c lá, đều một kiểu chấp niệm khó dứt. Tất nhiên, cái cảm giác , và lão Dịch - hai thằng đàn ông đầu đầy mùi khói rượu, thì chẳng bao giờ hiểu nổi.
gì làm, chúng cứ ngay cổng trường đại học, nhân tiện “mục kích sở thị” cái gọi thiên đường gái trong lời đồn. Quả nhiên danh bất hư truyền, tập trung thật. Giờ chắc giờ cơm tối, cổng trường đông nghẹt , mà đến bảy phần mười con gái, hơn nữa cô nào cô nấy đều xinh như hoa, khiến mắt với lão Dịch cứ đảo tới đảo lui kịp hết.
Hôm nay mở mang tầm mắt. mặt chúng , những nữ sinh chẳng thua gì “cô em xui xẻo” mà gặp hồi sáng nay. với lão Dịch vẫn mặc nguyên áo bông quần dày cộp, còn các cô gái thì váy ngắn, tất mỏng, bước uyển chuyển như liễu trong gió, mềm mại đến mức mà cũng thấy xao lòng.
Lúc mới nhận , cái câu “sóng xô sóng ” sông Trường Giang hóa chẳng chút nào, cái “sóng” thấy mắt đây thì dập dềnh theo nghĩa đen. Những nữ sinh trông chẳng nhỏ tuổi hơn bao nhiêu, mà ăn mặc, trang điểm, phối đồ... hảo đến từng chi tiết. đôi giày cao gót chân họ, đôi gót cao gần bằng cổ !
khỏi cảm thán: trăm loại gạo nuôi nên trăm loại … Cái gọi sóng Trường Giang, hóa chính những cơn sóng “mỹ nhân” thế đây!
Quả thời thế đổi. Dịch Hân Tinh nghiệp sớm hơn hai năm nên từng chứng kiến “đại cảnh” như thế , còn nghiệp từ cái học viện mỹ thuật hạng ba huy hoàng , nơi mà dàn nữ sinh chẳng khác gì “Công viên kỷ Jura phiên bản đời thật”, giờ đây mới thấy, ngoài còn nhiều cảnh kịp ngắm.
với lão Dịch phát hiện , cổng trường to như thế mà đậu mấy chục chiếc xe sang, hàng hiệu bóng loáng. Hai đứa còn đang thắc mắc, chợt thấy một cô gái mặc váy ngắn cũn cỡn, dáng yểu điệu, bước từ trong khuôn viên trường. Khi ngang qua chỗ chúng , đối phương mang theo một luồng hương thơm nồng nàn phả .
Cô nàng đó trang điểm đậm, trông đến hai mươi tuổi. Chỉ thấy cô lắc hông hai ba cái tới một chiếc BMW Z4. Từ trong xe, một đàn ông trung niên bước . với lão Dịch mà tưởng phụ tới đón con tan học, ai ngờ cô gái nhào ngay lòng ông , ôm hôn lấy hôn để, còn nũng nịu :
“ yêu, tới muộn thế? Em nhớ c.h.ế.t luôn ~~”
kiếp! Thì “bố ruột”, mà “bố nuôi” !
Cảnh tượng đó khiến với lão Dịch há hốc mồm. Ông già tóc bạc, trông còn già hơn cả chú Văn ở tiệm làm, mà dáng vẻ còn dâm dê thấy sợ. qua chắc đến tuổi “bất lực tập” , thế mà vẫn cô gái chịu dính lấy, chuyện đời khó hiểu.
đôi “uyên ương dở ” đó phóng xe mất hút, mới chợt hiểu : vì những ông già lọm khọm vẫn thể “ rừng hái hoa” , tất cả do cái xã hội “hài hòa méo mó” tạo nên. Giờ cái thời chỉ tiền, , chỉ cần tiền thì chuyện gì cũng làm . Dục vọng cuồn cuộn, cám dỗ từ ngoài len lỏi tận trong trường học, nên mới sinh cái kiểu “hài hòa” thế . lẽ mấy cô gái chỉ nghĩ: tuổi trẻ ngắn ngủi, lãng phí, nên lấy thanh xuân để đổi thứ cần, thoải mái “tận hưởng” một thời, thế thôi.
Thật mở rộng tầm mắt. từng tốp nữ sinh từ trong cổng trường , họ thản nhiên, thậm chí còn chút kiêu hãnh, chui những chiếc xe sang chờ sẵn, trong lòng khỏi cảm khái thì phụ nữ loài đáng sợ đến thế.
Thời thế đổi nhanh thật, chuyện xưa vốn giấu giếm, giờ đường hoàng diễn giữa ban ngày ban mặt, chẳng ai còn thấy hổ nữa.
Khốn thật, nếu chuyện xảy hồi mới giải phóng, thì mấy như thế lôi đội mũ cao, diễu phố bêu danh ! Hồi đó mà yêu đương lấy hôn nhân làm mục đích, thì gọi đồ lưu manh. Còn bây giờ thì ngược , lấy “lưu manh” làm mục đích, gọi tình yêu.
thế thái nhân tình, trăm dạng đều từ lòng mà . Kẻ đánh, đánh, chẳng gì để nữa. thật, cũng dạng thanh niên cực đoan gì, chỉ bỗng thấy nếu kiếp làm phụ nữ, chắc cũng ho phết.
Đang lúc với lão Dịch còn dán mắt theo từng tốp mỹ nữ nối đuôi khỏi cổng trường, tung tăng bước buổi tối “tươi ” riêng họ, bỗng khẽ vỗ vai một cái.
, hóa Lưu Vũ Địch, em đó, môi khẽ mím, tươi .
Đối phương :
“ cái gì mà say sưa thế, em đến cũng ?”
ngượng, cố nặn một nụ :
“… nãy thấy bên con gà, bay vụt qua nên theo thôi. , giới thiệu với em một , đây Dịch Hân Tinh, bạn .”
sang giới thiệu. công nhận, lão Dịch trời sinh sức đề kháng gái , mà Lưu Vũ Địch thì xinh xắn, nước da mịn màng, mắt long lanh như nước hồ thu. bắt tay em , cố tỏ trầm , dùng giọng điệu cực kỳ sâu sắc :
Gợi ý siêu phẩm: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi đang nhiều độc giả săn đón.
“Chào em, Dịch Hân Tinh, đều gọi Ngô Ngạn Tổ Cáp Nhĩ Tân. Em cứ gọi lão Dịch cũng .”
"....."
“Ngô Ngạn Tổ phiên bản Cáp Nhĩ Tân” mà chỉ gượng, trong lòng thầm mắng thằng cha hết t.h.u.ố.c chữa, chẳng đổi cách chào nào khác, còn đem cái bài cũ rích dùng nữa.
May mà Lưu Vũ Địch trời sinh hoạt bát, chẳng thấy khó chịu gì, ngược còn thấy chuyện thú vị. Em tươi, với lão Dịch:
“Chào , lão Dịch, em Lưu Vũ Địch, cứ gọi em Tiểu Địch nhé.”
Cũng may con bé thấy gượng gạo, thở phào, :
“, thôi, mau kiếm gì ăn , đói xỉu . , quanh đây chỗ nào ngon ?”
Lưu Vũ Địch tinh nghịch đáp:
“ thôi, tiền thì sợ gì chỗ ăn!”
cũng , quanh trường đại học “ba cái nhiều”: quán ăn, nhà nghỉ và tiệm tắm mát.
Lưu Vũ Địch dẫn với lão Dịch đến một quán lẩu gần đó. Em gọi một nồi uyên ương, mấy đĩa thịt bò, cá viên, rau xanh, thêm sáu chai bia.
thật ngờ, con bé tửu lượng chẳng kém ai, uống bia chẳng khác gì uống nước. Hai chai bia bụng, mặt đỏ hây hây, xinh đến mức khiến cả quán sáng bừng, đầu óc vẫn tỉnh như thường. Quả , chuyện cho hợp, cứ lên bàn nhậu.
Chỉ mới hai chai bia thôi, Lưu Vũ Địch với lão Dịch chuyện như bạn lâu năm. Tính cách ba chúng cũng hợp, rôm rả, hề giữ kẽ. Thấy khí vui vẻ, liền vẫy tay gọi thêm sáu chai nữa.
Thấy chuyện phiếm cũng tạm đủ , bắt đầu dò hỏi Lưu Vũ Địch:
“, em gái, trường em thế nào? Nhiều con gái như , bình thường chuyện lạ gì xảy ?”
Lưu Vũ Địch gắp một cọng rau xanh trong nồi, ngẩng đầu :
“ hỏi chuyện lạ kiểu nào cơ?”
kiếp, hỏi trả lời làm ! Nghĩ một lát, mới :
“Trường đại học cũ đây đồn ma, trường em thì ?”
Lưu Vũ Địch nghiêng đầu nghĩ ngợi đáp:
“Cái đó thì em bao giờ. Trường em nhiều nữ sinh lắm, chuyện ma quỷ thì thấy ai đến. điều, dạo trong trường liên tục đ.á.n.h , con gái, vì tranh giành bạn trai đó. hiểu em cứ thấy mấy vụ kỳ lạ. Tiểu Phi Phi, thấy lạ ?”
mà chỉ khổ sở thầm, hỏi thử xem trường nào mà từng đ.á.n.h chứ? mới chuyện lạ ! Xem , chẳng trông mong gì con bé .
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Rắc rối thật, nghĩ nghĩ vẫn thấy . Tạ Tất An thể vô cớ mà chỉ điểm cho chúng đến ngôi trường . Dù cho lão trêu chọc với lão Dịch nữa, thì trong chuyện chắc chắn vẫn ẩn tình nào đó.
làm để điều tra sâu hơn đây? Nghĩ đến đó, chỉ châm điếu thuốc, khẽ thở dài. Lão Dịch thấy từ miệng Lưu Vũ Địch chẳng moi thông tin gì, cũng đ.â.m bối rối. Cái tên thiên tài khờ khạo đầu óc tuy nhanh, chẳng ứng biến linh hoạt. Thế thở dài, chuyển sang chuyện linh tinh với con bé.
liếc sang lão Dịch, trong lòng khẽ khổ. Cái tên miệng lưỡi lanh lợi, đang huyên thuyên kể cho Lưu Vũ Địch chuyện hồi đại học: chịu học hành cho tử tế, suốt ngày chạy sang ký túc xá trường khác ngủ nhờ, ban ngày sang đó ăn chực.
đến đoạn ăn ké ở trường , trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.
! đang nghỉ phép cả tuần cơ mà! Tại đến trường Lưu Vũ Địch để “học ké” vài hôm nhỉ?
Đại học bây giờ giảng đường lớn, một lớp vài trăm , ai thèm để ý sinh viên thật ? thể lẻn giảng, tiện thể dò la tình hình! Nghĩ đến đây, trong lòng mừng rỡ. Ai Dịch Hân Tinh khờ khạo chứ? tên ngốc thiên tài mà!
Tuy trong lòng hớn hở, vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. đó rót thêm bia, sang Lưu Vũ Địch, :
“Tiểu Địch , đến nhà em, chú Lưu dặn để mắt xem em chăm học . Mấy hôm nay trốn tiết đấy?”
Lưu Vũ Địch trợn tròn mắt, hiểu hỏi , liền đáp:
“ , trốn học làm gì, em thích chơi.”
lắc đầu, làm bộ nghiêm giọng:
“ tin. Thế , lúc nghỉ một tuần, sẽ theo em lên lớp mấy ngày để giám sát xem em chăm chỉ nhé?”
Lưu Vũ Địch thì phá lên , nheo mắt trêu :
“Tiểu Phi Phi, đừng đùa nữa! lớn tướng thế mà còn nghiện học ?”
em thế, trong lòng khó chịu. thì già lắm chắc? Mới hai mươi hai tuổi thôi! Hồi bằng tuổi con bé, cả trong ký túc xá – lão Vương – học hành chán đến mức… còn nghiệp cấp ba cơ mà!
cũng chẳng tiện cãi , đành đổi chiến thuật, mềm mỏng thôi. Thế vội đổi sang bộ mặt đáng thương, giọng khẩn khoản :
“Em gái , thật nhé, thấy trường em gái xinh. Mà đây vẫn còn độc lẻ bóng, cho theo em đến trường chơi hai hôm thôi, coi như rửa mắt tí, ? Tiền cơm mấy ngày đó bao hết!”
dứt lời, lão Dịch lập tức hiểu ý, liền hăng hái chen :
“Thế thì cho với!”
thầm nhíu mày, ông nữa? làm ? Cứ nghỉ phép mãi thế nào cũng lão Lâm sa thải cho xem!
Thế nên hỏi: “Lão Dịch, nghỉ suốt ?”
Đối phương phì , đáp tỉnh bơ:
“ xin nghỉ . Lão Lâm cho hẳn một tuần phép đấy. Ông bảo mời tỉnh ngoài xem phong thủy .”
đến đây, sững , trùng hợp đến mức đáng ngờ.
thể nào...Chẳng lẽ lúc chú Văn về quê, chú Lâm cũng công tác, mà khéo khi với lão Dịch cần rảnh thời gian nhất?
khỏi nghi hoặc, trong đầu hiện lên bộ mặt gian xảo chú Văn. khẽ thở dài, chắc chỉ trùng hợp thôi. Lão già ngoài chuyện ham tiền với mê đ.á.n.h bài, thì cái quái gì mà tính toán sâu xa chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.