Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 128: Thâm Nhập Khuôn Viên Trường

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lưu Vũ Địch ngạc nhiên, tròn mắt hỏi hai đứa :

“Hai thật sự đến ? Kỳ lạ, trốn học còn chẳng kịp, giờ chủ động đòi học!”

chỉ khổ, với con bé:

“Đấy vì em còn trẻ, em gái ạ.”

và lão Dịch , cùng gượng. Ai mà học thật , chẳng qua ép thôi.

Một khi con dồn đường cùng thì chuyện gì chẳng làm , vì cái mạng nhỏ , với lão Dịch đành bắt lên thớt” mà đóng vai sinh viên .

Lưu Vũ Địch nghiêng đầu, ngắm kỹ chúng một lượt :

mà hai chừng tuổi , giống sinh viên nổi?”

tặc lưỡi, gượng gạo đáp:

“Bọn loại ‘sinh viên đời cổ’ trong truyền thuyết đấy.”

Lưu Vũ Địch quen tính từ nhỏ, bình thường cà lơ phất phơ, một khi quyết định làm gì thì chẳng mấy khi bỏ cuộc.

Cuối cùng em đành thỏa hiệp, đồng ý cho và lão Dịch theo trường “quậy” một tuần, với điều kiện bộ tiền ăn trong tuần đó do hai chúng chi hết.

thấy đối phương đồng ý, với lão Dịch vui mừng khôn xiết, cảm ơn rối rít như bắt vàng.

Ăn xong, hai đứa đưa em về ký túc xá ai về nhà nấy.

khi chia tay, dặn lão Dịch:

“Ngày mai mang đồ đạc gọn nhẹ thôi, cứ từ từ dò xét xem trong trường chuyện gì bất thường .”

Lão Dịch gật đầu, thế chúng mỗi một ngả, chuẩn cho việc “thâm nhập” khuôn viên trường đại học ngày mai.

Một đêm yên ắng, chỉ mơ thấy ác mộng.

Buổi chiều, trong một giảng đường hơn trăm , đang diễn tiết Triết học Marx-Lenin “lừng danh”. và lão Dịch, hai gã “sinh viên non tơ”, xuất hiện ở hàng ghế cuối lớp. Cả giảng đường chỉ tầm năm chục , giống như cảnh tượng quen thuộc trong trường đại học, thầy thì giảng, trò thì ai lo việc nấy.

bục giảng, giáo viên thao thao bất tuyệt, nước bọt b.ắ.n tứ tung; lớp, sinh viên chia từng cặp một. đôi ríu rít như chim, đứa cúi đầu chơi điện thoại, đứa ung dung soi gương tô son. Thậm chí còn một đứa còn ăn mì ngay tại chỗ, tiếng “sụp sụp” vang lên khắp phòng, như đang ở quán ăn hơn lớp học. Cả đám coi giảng viên chẳng khác gì nghệ sĩ diễn tấu hài hai , ai nấy đều mang tâm thế xem kịch, mà cũng chẳng hiểu gì.

thật, cái nền giáo d.ụ.c đáng c.h.ử.i lắm. Sinh viên thì tốn tiền học mỗi ngày, còn trường thì dạy thứ trời ơi đất hỡi. trắng , chẳng tí ích lợi thực tế nào. Thà dành thời gian đó mà dạy chuyên ngành, giúp sinh viên học nghề trường còn cái ăn.

Đáng lẽ tiết học kiểu nên gọi “thích thì đến, thì thôi”, thế mà lão Dịch kéo đến cho bằng . cạnh , dáng ngay ngắn, chăm chú giảng viên trung niên thao thao bất tuyệt. lão Dịch nhỏ:

tiết thấy hứng thú lắm, nhớ hồi xưa bản từng đại biểu lớp Triết học, biệt danh ‘Vương tử Marx-Lenin’ cơ mà.”

Vương tử cái con khỉ ! cái tên “tiểu vương tử Marx-Lenin” đang say sưa giảng mà chỉ khổ, đành gục đầu xuống bàn. Lúc nãy, vì Lưu Vũ Địch học chuyên ngành, mà môn đó với lão Dịch thể trộn nên hai đứa đành tìm bừa một phòng tự học. Ai ngờ xui xẻo rơi cái tiết học ru ngủ thế .

Thấy lão Dịch chăm chú đến mê mẩn, cũng chẳng nỡ làm phiền, chỉ bàn. Mà thật, cảm giác cũng dễ chịu phết. Nhân tiện hỏi các vị độc giả một câu, bao lâu các bạn gục xuống bàn mà ngủ trưa một giấc?

Từ khi nghiệp đại học, do đủ thứ cơ duyên, chính thức bước chân con đường “thầy âm dương”. làm nghề thì vẫn , cũng cảm xúc, hoài niệm. Cảm giác gục đầu chiếc bàn cứng lạnh để ngủ một giấc, thật lòng mà , vẫn nhớ lắm. Cảm giác theo suốt những năm tháng học sinh. Đến khi rời khỏi giảng đường mới hiểu, những điều, một khi qua thì chẳng thể nào tìm nữa.

Nhớ hồi cấp ba, thường xuyên gục xuống bàn ngủ trong giờ học. Cô bạn cạnh - Đỗ Phi Ngọc lúc nào cũng mắng , mặc kệ, vẫn ngủ say như c.h.ế.t. Mãi đến khi tỉnh dậy, mới thấy thêm một chiếc áo khoác. Ngẩng đầu sang, thấy cô đang trừng mắt, trong lòng thấy ấm áp lạ thường.

lên đại học, vẫn giữ thói quen đó, chỉ điều nào cũng lạnh mà tỉnh, vì từng lặng lẽ đắp áo cho còn ở bên nữa.

Mấy năm trôi qua, đến bây giờ mới hiểu, hóa thứ gọi “ấm áp” đơn giản đến thế. giờ A Ngọc đang ở , mỗi khi nhớ , những chuyện khi bỗng trở nên nhỏ nhặt đến mức đáng nhắc tới. Chỉ khi đó, chúng còn quá trẻ.

Gục đầu bàn, hoài niệm suy tính bước tiếp theo. lẽ nên để con bé Lưu Vũ Địch dẫn và lão Dịch dạo khắp khuôn viên trường . Dù thì chiếc đồng hồ cải tiến Dịch Hân Tinh cũng luôn mang theo bên , nếu trong trường thật sự thứ gì “ sạch sẽ”, cho dù mắt thấy, thì lão Dịch chắc chắn cũng sẽ phát hiện .

Thế mơ mơ màng màng . Đến lúc tỉnh , phát hiện… nó, vẫn tan học! Cái tiết học dài chán, thối hoắc ! ngẩng đầu liếc quanh, thấy trong lớp gần nửa sinh viên chuồn mất, chỉ còn mấy đôi đang rúc rích yêu đương. khắp phòng, ngoại trừ đám , còn mỗi Dịch Hân Tinh cổ dựng thẳng như cột, ngay ngắn, chăm chú đến say sưa.

bục giảng, giáo viên trung niên lẽ nhiều quá, cuối cùng cũng mệt, nên ngừng , tiện hỏi:

“Các em, giờ chúng kiểm tra chút nhé, ai nhớ câu hỏi thứ hai cô giảng gì nào?”

Câu hỏi kiểu “tự rước lấy nhục”, vì lớp chẳng ai thèm gì, huống chi trả lời. ngay lúc , lão Dịch đột nhiên bật dậy, dõng dạc đáp to:

“Biểu hiện việc điều chỉnh trong phạm vi quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa : từ giai đoạn cạnh tranh tự do phát triển sang giai đoạn độc quyền, từ chủ nghĩa tư bản độc quyền tư nhân phát triển thành chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước!”

“……”

Quả nhiên, “tiểu Vương tử Marx-Lenin”.

Giáo viên bục giảng sững một lát, đôi mắt sáng rỡ hẳn lên. vẻ cô xúc động lắm. Cuối cùng, những lời khô khan giảng cũng . Cô tươi, phấn khởi :

“Em học sinh , trả lời quá ! Em học lớp nào? Cô cộng điểm thưởng cho em mới !”

đến đó, tim lập tức đập thình thịch. C.h.ế.t dở, lão Dịch, đừng lỡ miệng đấy! Nếu lộ sinh viên ở đây, hai đứa chắc chắn tống cổ khỏi trường.

Ai ngờ, Dịch Hân Tinh chỉ khẽ mỉm , thong thả đáp:

“Thưa cô, cô quá khen . Marx từng : Hoạt động cảm tính con dựa sự tồn tại sự vật, mà do ý thức quyết định sự vật. Thưởng thưởng, điều đó quan trọng.”

Rõ ràng, cô giáo cũng “mở mang tầm mắt” tài năng “tiểu vương tử Marx- Lenin”, nhất thời nên gì. thấy tình hình , lão Dịch mà mở miệng thêm mấy câu nữa kiểu gì cũng lỡ lời. Nếu hai đứa đuổi khỏi trường , chẳng tìm nữ quỷ bỏ trốn , sớm muộn gì cũng gặp Marx thật mất!

Thế vội dậy, kéo lão Dịch phía lớp, áy náy với giáo viên:

“Xin cô ạ, bạn cùng phòng em hôm nay quên uống t.h.u.ố.c , em đưa uống ngay, cô đừng để bụng.”

Lão Dịch rõ ràng vẫn còn nguyên một bụng triết học Mác xả hết, cũng hiểu ở thì , nên đành để kéo ngoài.

Trời xanh quá. Hai đứa hàng cây rợp bóng trong khuôn viên trường. ngậm điếu thuốc, ngẩng đầu lên bầu trời, hiểu bầu trời ở đây xanh đến . nhả một làn khói, cảm giác tiết trời ấm dần lên, cành cây và bãi cỏ bên đường đều đ.â.m chồi non, khiến tạm quên nỗi lo, như thể chỉ một bình thường.

Nghĩ mà chán đời, xã hội khốn nạn thật. Dù lăn lộn lâu, cũng cảm nhận rõ, lúc còn học thì chỉ mong sớm trường, đến khi thật sự nghiệp ước thể về lớp học. kiếp ngược đời.

Lão Dịch bên cạnh nghịch cái đồng hồ một lúc, bỗng sang , :

“Lão Thôi, gì đó .”

cái gì? , nhíu mày hỏi:

? chỗ nào?”

Đối phương chiếc đồng hồ, :

“Trường chẳng gì khác thường. cảm thấy ngoài việc con gái nhiều, âm khí phần lấn át dương khí , thì thứ cũng giống hệt như một trường bình thường ? Với , kìa.”

, chỉ tay về phía đông, nơi xa một bức tượng Chủ tịch Mao vĩ đại. Pho tượng uy nghi mà hiền từ, khoác áo bành tô, tay giơ phía , toát lên khí thế chính trực bức .

đó chẳng chỉ một bức tượng bình thường thôi ? mãi cũng thấy gì lạ, nên hỏi:

“Đấy chẳng tượng Chủ tịch Mao ? thế, ?”

Lão Dịch lắc đầu, đáp:

chẳng lẽ còn uy lực tượng Chủ tịch Mao ?”

lắc đầu. “ chỉ một pho tượng thôi ? uy lực gì chứ?” Thật lòng mà , cũng chẳng hiểu.

Thấy thật, lão Dịch bèn giải thích cho điều huyền diệu ẩn trong đó.

công nhận, đầu óc lão Dịch hơn , điều nhắc đến . Trong thuật Kỳ Môn, việc phối hợp giữa tám môn vô cùng quan trọng. Khi nãy, dùng chiếc đồng hồ cải tiến để tính toán bộ phương vị trong khuôn viên trường. Kết quả cho thấy nơi âm khí nặng nhất trong trường chính chỗ đặt bức tượng .

Theo lời lão Dịch, lẽ khi ngôi trường mới xây, mời một cao nhân về xem phong thủy. Để trấn áp luồng âm khí mạnh nhất , họ dựng tượng Chủ tịch Mao ở đó. Dùng chính dương khí và chính khí ngài để giữ cho nơi yên , sinh tà lệch.

Hơn nữa, tượng Mao gia quả thật tầm thường, ở nhiều nơi đều tượng ngài trấn giữ. Năm xưa, chỉ một câu thôi cũng đủ khiến bao nhiêu yêu ma quỷ quái tan biến. Hơn nữa, Mao gia vốn một vị quân chiến lược gia, mà như thường : “Một tướng công thành, vạn cốt khô.” Chính vì thế, tượng Chủ tịch Mao luôn mang theo khí thế uy nghi, giận mà vẫn khiến khác kính sợ, sát khí cực mạnh. Cũng bởi , cho đến tận bây giờ, bất kỳ thứ bẩn thỉu tà khí nào cũng chẳng dám đến gần tượng ngài, chỉ thể kính nhi viễn chi.

Điều quả thật lý, bởi Chủ tịch Mao vĩ đại từng cứu cả Trung Hoa, trở thành niềm tin thiêng liêng nhân dân. Mà “nhân dân gốc”, thì sức mạnh niềm tin thể xem thường. Vì thế, pho tượng vĩ nhân đặt ở đây chẳng những trấn áp tà khí, giữ cho vùng đất bình an, mà còn khiến sinh viên nơi đây luôn ghi nhớ và tưởng niệm, một công đôi việc.

Lão Dịch với :

“Trường thấy gì bất thường. nó, ngay cả một chút sát khí cũng . Chẳng lẽ cái tên Tạ Tất An đó lừa chúng ? Lôi chúng đây làm trò chắc? về thôi?”

lắc đầu. Nếu Tạ Tất An đang đùa bỡn chúng thì chuyện đó khó tin lắm, dù gì thì lão cũng chẳng rảnh rỗi tới mức làm , mà việc đó với lão cũng chẳng lợi gì. , chắc chắn trong ngôi trường vẫn còn điều gì đó bất thường. nó, chẳng cái tập đoàn Viên thị từng coi “Kim thiềm hiến bảo” ? Thế mà cuối cùng vẫn gặp chuyện cơ mà.

với lão Dịch:

. Tạ Tất An chỉ cho chúng manh mối , chứng tỏ nơi đây chắc chắn thứ gì đó liên quan đến nữ quỷ chạy trốn . Đợi lát nữa Lưu Vũ Địch tan học, bảo con bé dẫn chúng dạo khắp trường một vòng. Nếu thật sự tìm thấy manh mối gì, khi đó hẵng rút cũng muộn.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...