Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 130: Sự Kiện Mới
Theo thuật Kỳ Môn, “Lục Giáp” chia làm hai loại: Tam hồng Dần – Tý – Tuất, và Tam hắc – Ngọ – Thìn. Thông qua cách sắp xếp đặc biệt, sáu kim chiếc đồng hồ khai linh tính, vận hành như một la bàn âm dương. Trong đó Dần – Tý – Tuất chủ về phong thủy, định vị phương hướng; còn – Ngọ – Thìn chủ trấn quỷ trừ tà.
cách khác, cũng giống như ba lá bùa bảo bối , thì đèn xanh nhỏ, đồng hồ cải tiến vật bất ly lão Dịch. Trong Tam Thanh Thư :
“Phân thủy phá sát Dần Tý Tuất,
U minh dẫn lộ Ngọ Thìn.
Tam tài huyền diệu do đây khởi,
Thiên địa nạp chính Kỳ Môn.”
Lúc ba kim chiếc đồng hồ cải tạo lão Dịch đồng loạt chỉ thẳng cô gái đang nhai thịt, thấy lão Dịch giật gật mạnh một cái về phía .
C.h.ế.t tiệt! Thật sự gặp , chẳng lẽ cô chính nữ quỷ bỏ trốn ? Dù sự việc bất ngờ làm cho kinh hãi, với lão Dịch vẫn kìm mừng rỡ trong lòng. kiếp, điều thể cứu mạng hai đứa chúng !
xung quanh đông quá, thể tùy tiện động thủ ở chốn . Nghĩ tới đó c.h.ử.i thầm ai cũng thích chen xem thế? Đám vây kín, chen chúc từ trong ngoài, cứ như ở bên trong cải gì. Đám đông làm phát ngượng, nghĩ , ban đầu với lão Dịch cũng vì tò mò mà đến, nên chẳng ai hơn ai cả.
làm bây giờ? Đầu chạy như ong thợ vẫn chẳng nghĩ chiêu. Hơn nữa lúc vẫn thể khẳng định chắc chắn cô chính nữ quỷ bỏ trốn, nên xác minh .
Đám đông kinh ngạc đến mức im phăng phắc, cô gái nhai thịt như thể đang ngoài hành tinh. thật, cô ăn cũng quá kinh khủng, ăn thì ăn , còn thè lưỡi l.i.ế.m làm gì? lẽ hôm nay canteen trường ế lắm, vì sinh viên đều sợ phát ốm mất .
Cô nhai xong, nuốt ực một cái khiến xem rùng ; dường như còn thỏa mãn, mắt cứ chằm chằm đám đông, miệng be bét m.á.u dọa những cô gái xung quanh la hét khản giọng. với lão Dịch bừng tỉnh, thấy cô vẻ còn tấn công khác, nên hai đứa chần chừ nữa, lập tức nhào tới. Dù một cô gái vốn chẳng bao nhiêu sức, đối phương và lão Dịch ghì chặt xuống đất ngay.
Thế cô gái vẫn chịu yên, cứ giãy giụa điên cuồng, còn gào thét đau đớn, chẳng khác gì tiếng t.h.ả.m kẻ làm nhục.
Con sinh vật kỳ lạ, đám nữ sinh thấy bạn phát điên như thế mà chẳng ai dám gần, chỉ Lưu Vũ Địch vội chạy tới giúp. ghì chặt hai chân cô gái, hét lên:
“Đừng gần! Lùi ! Đợi cảnh sát tới !”
quát, Lưu Vũ Địch sững , rút điện thoại gọi 110 thêm nữa. Còn thì hạ giọng với lão Dịch đang đè phần cô gái:
“Lão Dịch! Đừng chỉ đè, xem cổ tay cô sợi dây đen nào !”
Cổ tay dây đen, tai vệt đen, đó chính đặc điểm nữ quỷ bỏ trốn mà Cửu Thúc từng . , lão Dịch vội túm lấy cổ tay đối phương, lật phần tay áo lên kiểm tra, đó chửi thề một tiếng:
“ nó! !”
? sững . Chẳng lẽ bắt nhầm , cô âm hồn? Thôi kệ, tình hình còn thời gian để phân biệt, dù quỷ cũng thể để mặc . và lão Dịch tiếp tục ghì chặt cô xuống, lòng nóng như lửa đốt, bao con mắt đang , tiện vẽ bùa. Giờ làm đây?
lúc , từ trong đám đông bước một đàn ông trung niên hói đầu, đeo kính gọng tròn, dáng vẻ nho nhã. Ông hắng giọng một cái nghiêm mặt với đám sinh viên đang vây quanh:
“Chuyện gì đây? Đánh trong trường ? Học tín chỉ nhiều quá nên rảnh rỗi hả? Ai cho đây chuyện gì?”
Ông già gặp , lúc nãy ông cũng mặt trong đám , vẻ chức vụ gì đó ở trường, kiểu trưởng khoa gì đó. Lúc khi ba đứa chúng chen lên cũng thấy ông im như con chim cút trong đám đông, nào ngờ bây giờ ló mặt , lẽ thấy tình hình kiểm soát nên mới phát biểu cho oai.
kiếp, mấy thứ “trưởng khoa, giáo sư, chuyên gia” vốn chẳng ưa, lúc cần thì mất hút, giờ chui làm lớn.
Mấy cô gái xung quanh lắc đầu, rõ ràng họ cũng rõ chuyện gì đang xảy . Ông già sang bảo với lão Dịch: “ các , giữ cô đưa về phòng công vụ . Giữa ban ngày ban mặt làm cái trò gì ?”
Bạn thể thích: Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tất nhiên thèm để ý, với loại thêm câu nào cũng chỉ phí . Mấy “chuyên gia” đấy, sống lâu thì nhiều tuổi, chứ gì . lão Dịch lúc đó đang cố sức đè phần cô gái, lẽ rõ, chỉ ngơ một lúc hỏi: “Cái gì mà giữa ban ngày ban mặt… a a a!!!”
hét, chuyện . vội ngẩng lên , thấy cô gái c.ắ.n chặt cánh tay lão Dịch. Xui xẻo cho , hậu quả việc lắng mấy “chuyên gia” đấy.
Chẳng kịp nghĩ nhiều nữa, lao tới, vội vàng dậy, một tay siết chặt cằm cô gái, ép đối phương há miệng . lúc , cảnh sát và xe cứu thương cũng tới nơi. May quá, tình hình cuối cùng cũng khống chế.
Mấy viên cảnh sát kéo cô gái dậy thì đối phương đột nhiên cúi gập đầu xuống, bất động. lẽ ngất . nghĩ đoán, chắc tám phần thứ gì đó nhập . Giờ đưa , làm mới trừ thứ dơ bẩn đó đây?
Dịch Hân Tinh lẩm bẩm c.h.ử.i thầm xoa cánh tay cắn, đó chợt sững , nghiêm giọng với : “ !”
thế, vội hỏi: “ thế?” Lão Dịch hậm hực đưa đồng hồ cho xem. liếc , thấy mấy cây kim mặt đồng hồ còn chỉ về hướng cô gái kéo nữa, mà cứ rối loạn cả lên, vòng vòng chẳng nhận phương nào. nhỏ giọng hỏi: “ thế ?”
Lúc , đám đông hiếu kỳ thấy chẳng còn trò gì để xem nên cũng dần tản . Lão Dịch theo trầm giọng bảo: “Cô gái đó chắc chắn thứ gì nhập . Giờ nó rời khỏi thể cô , quanh đây nhiều quá, khó mà tìm .”
Tim giật thót một cái, chợt hiểu ngay. Chuyện thứ khác nhập , từng gặp . Hồi thực tập vẽ phong cảnh, Quan Minh từng Ngũ Thông Thần nhập, đến giờ thể vẫn hồi phục hẳn. kiếp, tạo nghiệp mà!
, cái tật lo chuyện bao đồng trong nổi lên . Bất kể thứ nhập nữ quỷ bỏ trốn , hôm nay để và lão Dịch gặp , thì nhất định tay giúp đỡ!
vẻ mặt lão Dịch, trong lòng cũng nghĩ giống . Ai mà chẳng em gái, em họ đang học xa nhà, nếu gặp chuyện kiểu , ai mà chịu nổi chứ?
Thế nên bèn hỏi: “Lão Dịch, cái đồng hồ vốn chính xác mà, tự nhiên chạy loạn thế?”
Lão Dịch cũng bối rối, : “ nữa, lẽ nên như . Lúc nãy còn bình thường, giờ cứ như nhiễu , hỏng thật ?”
Ban đầu hai chúng đến đây hy vọng tìm manh mối về nữ quỷ bỏ trốn, nào ngờ cuốn một vụ rối rắm chẳng rõ đầu đuôi thế .
Giờ chúng làm tra cứu ? Đang lúc bực bội băn khoăn, đột nhiên ông già gây rối lúc nãy bước đến, hỏi: “Hai thuộc khoa nào, mối quan hệ gì với nữ sinh ? Theo về phòng công tác sinh viên một chuyến.”
Xem thêm: Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
thầm nghĩ, kiếp, phòng công sinh viên ? Chuyện lộn xộn thế thì đừng khiến thứ rối tung lên nữa ? nên với lão Dịch chẳng thèm đoái hoài, coi như ông tồn tại. Lúc Lưu Vũ Địch đến hỏi chúng . Hai đứa lắc đầu, nghĩ dù ở cũng chẳng giải quyết gì, về tính , thế nên bèn với em : “ , ăn thôi.”
xong, kéo con bé về phía canteen trường. Phía , ông già "giáo vụ" thấy bản coi thường, liền gào ầm lên: “ !! Các cô còn kỷ luật hả?? nghiệp ? trừ tín ?”
Nhân loại ngu thật. khẽ khổ, lắc đầu. Lão Dịch thấy ông già phía vẫn lải nhải ngừng, chịu hết nổi liền đầu :
“Ông trừ ! học năm hai, tên Thích Nghê Điệt.”
, cũng thêm:
“Còn tên Nghê Đại Dã. Ông cứ trừ thoải mái.”
xong, ba đứa chúng ung dung bỏ , để một ông đực tại chỗ, chắc trong đầu còn đang nghĩ: Hai thằng nhóc mất dạy, chẳng coi kỷ luật gì.
khỏi khu nhà phía Tây trường, mắt tòa nhà canteen. Bỗng nhiên, cảm thấy như ai đó đang theo dõi, cái cảm giác quen thuộc , hẳn ai cũng từng trải qua: lúc đang ngoài phố mà chợt thấy như ánh mắt nào đó lưng đang chằm chằm.
đầu , phía chẳng ai.
lẽ do bản nghĩ ngợi quá nhiều, những chuyện rối như tơ vò hôm nay làm cho đầu óc căng thẳng quá. như , cuộc đời một mớ chỉ rối, lúc nào cũng vài nút thắt gỡ nổi.
quanh một lượt, đó chợt phát hiện, ở tòa giảng đường cạnh canteen, một đang bên cửa sổ tầng năm xuống phía .
Ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên, ánh mắt hai bên chạm . Vì cách xa, chỉ thể nhận đó một đàn ông, trông còn khá trẻ. thầm nghĩ, đó đang ?
lúc đó, Lưu Vũ Địch và lão Dịch đang đằng gọi:
“Tiểu Phi Phi, làm gì thế? thôi!”
Thấy , cũng nghĩ thêm nữa, liền bước nhanh về phía hai họ.
Trong canteen trường, ba chúng quanh một chiếc bàn nhỏ. Lưu Vũ Địch đang ăn tối ngon lành, trong khi và lão Dịch chẳng chút khẩu vị nào, trong đầu vẫn văng vẳng những chuyện xảy .
Thực khá khâm phục cái dày con bé. Vì bữa với lão Dịch bao, nên cô nàng gọi liền một bàn món béo ngậy: cá đao kho, thịt ba chỉ hầm khoai tây, sườn xào chua ngọt, thêm cả một đĩa mì xào thịt sợi. Món nào cũng đầy thịt, bóng dầu lấp lánh. khi chứng kiến cảnh tượng m.á.u me khủng khiếp ban nãy, đến và lão Dịch hai kẻ quen thấy ma quỷ còn thấy mấy món trông mà hoa cả mắt, mà Lưu Vũ Địch như chẳng hề ảnh hưởng, vẫn ăn uống ngon lành, miệng híp cả mắt.
con bé từ nhỏ ham ăn, kiểu “động vật ăn thịt” chính hiệu. Thể chất cũng đặc biệt, ăn mãi béo, điều mà cả đám con gái đời đều mơ ước. giờ mới phát hiện, hóa sức chịu đựng tâm lý Lưu Vũ Địch cũng “bá đạo” chẳng kém. mới xem xong cảnh “ăn thịt ” rùng rợn, mà giờ thể bình thản đây gặm sườn, nhai thịt đỏ au ngon lành như chuyện gì, khiến hai gã đàn ông hơn hai mươi tuổi như và lão Dịch toát mồ hôi.
Cô nàng gặm sườn hỏi chúng :
“Hai ăn ? Cơm trường em ngon lắm~.”
châm một điếu thuốc, khẽ khổ :
“Em gái, thật sự bái phục em đấy, đến thế mà còn nuốt nổi.”
Lưu Vũ Địch chớp đôi mắt to, :
“Vì ăn chứ? Hồi còn ở núi Niễn Tử, em thường thấy thỏ gà rừng sói c.ắ.n dở, m.á.u me bê bết, chẳng còn ghê hơn chuyện ban nãy ? xem xong thì vẫn ăn cơm như thường thôi.”
, quên mất, Lưu Vũ Địch kiểu tiểu thư thành phố nuông chiều từ nhỏ. Con bé , ở nhiều mặt còn gan góc và kiên cường hơn cả . Cảnh ban nãy mặc dù em lấy tay che mắt, lẽ chỉ dọa bất ngờ, hoặc chẳng qua cát bay mắt mà thôi.
thở dài trong lòng, lúc còn tâm trí mà ăn. Cả và lão Dịch đều nghĩ manh mối nào, chẳng hiểu rốt cuộc Tạ Tất An gọi chúng đến ngôi trường để làm gì. kiếp, lão Tạ giấu cái quỷ gì trong hồ lô thế ?
Lưu Vũ Địch thấy hai chúng đó ủ rũ như hai cây cà tím héo sương, bèn :
“Hai nghĩ gì mà đăm chiêu thế? Thôi đừng nghĩ nữa. Mấy vụ đ.á.n.h đó phần lớn đều vì mấy cô gái tranh bạn trai thôi, ghen tuông lặt vặt mà. Dạo trường em xảy mấy , chỉ lạ nào cũng ở ngay tòa nhà đó thôi, chẳng hiểu tại nữa.”
nào cũng ở tòa nhà đó ?
Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ tòa nhà vấn đề? , và lão Dịch kiểm tra , tòa nhà đó bình thường, chẳng chút âm khí nào, tuyệt đối thể thứ bẩn thỉu ẩn trong đó !
rốt cuộc vì chứ?
Trong đầu cứ lặp lặp những chuyện xảy đó, bỗng nhiên nhớ tới lời Lưu Vũ Địch từng , đằng tòa nhà một bãi đất hoang, hầu như chẳng ai qua .
Chẳng lẽ trong bãi đất hoang đó thứ gì quái dị ?
Nghĩ tới đây, vội hỏi Lưu Vũ Địch:
“ , lúc chiều em phía tòa nhà đó bãi đất hoang ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.