Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 131: Đêm Thám Hiểm Khuôn Viên Trường

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lưu Vũ Địch ngạc nhiên , :

thế, một khu đất khá rộng đấy. vài năm nữa trường sẽ xây tòa nhà mới ở đó. Giờ chỗ bẩn lắm, mấy sinh viên học múa cứ rảnh rỗi tiện tay ném rác qua cửa sổ đó thôi.”

con bé , trong lòng càng thêm chắc chắn, mỗi sinh viên đ.á.n.h đều xảy tòa nhà đó, mà nguyên nhân e rằng vì ghen tuông gì hết, thể do thứ dơ bẩn đang quấy phá.

đồng hồ lão Dịch trục trặc, lúc hoạt động lúc , dám khẳng định một trăm phần trăm ngôi trường tuyệt đối vấn đề.

kiếp, Tạ Tất An, lão toan tính gì mà đẩy với Dịch Hân Tinh đến đây làm cái công việc khổ như thế nữa!

hiểu rõ đạo lý “ đến thì cứ an nhiên mà ở”, cứ coi như thêm một trải nghiệm . Dù và lão Dịch đều đang rảnh, chi bằng nhân cơ hội giúp trường trừ tai họa ngầm luôn. kiếp, chỉ chẳng thù lao gì cả.

Nghĩ tới đó, bật tự giễu. Hình như bao nhiêu , làm mấy chuyện kiểu bao giờ nhận đồng nào, ngoại trừ hai trăm rưỡi. mỗi tay, đều tự tìm cho một cái cớ. Bởi con mà, vốn dĩ ích kỷ, lý do thì chẳng ai dấn chuyện rắc rối.

, lý do gì đây? Vì “hòa bình trong khuôn viên trường”? gượng gạo quá. Thôi thì cứ cho vì an Lưu Vũ Địch , con bé đang học ở đây, thế đủ chính đáng .

Nghĩ , sang lão Dịch. cũng đang liếc mắt hiệu cho , khẽ gật đầu. Xem cái tính “ngây ngô bẩm sinh” tên cũng chỉ thỉnh thoảng thôi, giờ lão Dịch hiểu ý . Nếu tòa nhà vấn đề, thì rắc rối chắc chắn ở bãi đất hoang phía !

lẽ tối nay hai đứa thức trắng . kiếp, chỉ cần nghĩ đến khả năng tối nay “giao chiến” với thứ gì đó mà ngay cả chúng cũng cái gì, và lão Dịch đành ép ăn một chút để giữ sức.

thật, mấy món dầu mỡ khó nuốt nổi. con bé Lưu Vũ Địch ăn mà miệng bóng nhẫy, còn nhai ngon lành, chỉ cạn lời. Đến khi gắp một miếng ba chỉ hầm khoai tây cho miệng, cảm giác ngấy ngấy mỡ lan tức thì. Dù , cũng chẳng loại yếu đuối gì, vẫn cố nhai nuốt cho xong. Còn lão Dịch thì khác, thấy cố nhai miếng thịt trông vẻ ngon lắm, liền bắt chước gắp một miếng…

chợt nhớ tới một câu thoại kinh điển trong Thiên Hạ Vô Tặc: “ thứ uống , ngươi cũng uống .”

Chiều nay lão Dịch vốn chóng mặt, mệt rũ , c.ắ.n một miếng thịt mỡ thôi như lấy mạng . Chỉ thấy vội ôm miệng, lao thẳng về phía nhà vệ sinh.

thở dài, thầm nghĩ cái bệnh “ngốc bẩm sinh” hết t.h.u.ố.c chữa.

Lưu Vũ Địch thấy Dịch Hân Tinh đột nhiên bỏ chạy thì lo lắng hỏi :

“Tiểu Phi Phi, lão Dịch chứ?”

khổ:

, chỉ tên ngốc tự nhiên lên cơn thôi.”

Lão Dịch vốn tính dễ gần, nên chỉ mới một ngày mà Lưu Vũ Địch coi như bạn . Con bé thấy dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu như , cũng che miệng bật .

hiểu , lúc đó chợt nhận nụ em thật , kiểu khiến thấy ấm áp đến lạ.

cho thì hai chúng cũng coi như “thanh mai trúc mã”, chỉ ở Đông Bắc chẳng “thanh mai”, mà hồi nhỏ chúng chỉ thấy lợn với ngựa.

còn nhớ mỗi lên núi Niễn Tử, hai đứa cùng chạy rừng. Một thằng nhóc sinh ở thị trấn nhỏ như , lên núi cái gì cũng thấy mới lạ, trong núi luôn những điều kỳ thú chờ khám phá. Nghĩ , thời gian vô lo vô nghĩ nhất.

với Lưu Vũ Địch thường rủ lên núi tìm quả sơn lý hồng, loại quả dại chua chua, nhỏ xíu, ngon đến lạ. Chẳng tên khoa học gì, chỉ nhớ nó mọc cây, núi còn cả một rừng sơn lý hồng, mỗi độ thu về, cả sườn núi đỏ rực, đến ngỡ ngàng.

khi đó vụng về, chẳng leo cây, mỗi Lưu Vũ Địch nhanh như sóc, thoắt cái trèo lên, bẻ một cành đầy quả xuống hai đứa cùng hái ăn.

Từ nhỏ, con bé ham ăn, mà sức ăn thì kinh khủng, ăn hơn chục quả chua đến tê cả lưỡi, còn Lưu Vũ Địch thì thể ăn sạch cả cành. đó hai đứa tán cây hóng mát, lá rụng khắp mặt đất, mềm như chăn, gió thu thổi qua mang theo mùi trái chín, cả chỉ thấy dễ chịu đến mức ngủ quên giữa núi rừng.

còn nhớ hồi đó em thường lớn lên, cứ tạm lấy cũng .

Mấy bô lão trong thôn thể làm chứng, Lưu Vũ Địch thế thật. Chỉ lúc vẫn còn thằng nhóc mũi thò lò, đầu óc ngu ngơ, chẳng cưới xin cái gì. Trong mắt , “kết hôn” với “chơi trò gia đình” cũng chẳng khác mấy.

còn nhớ rõ bảo: “ cưới em , em ăn khỏe thế . Lớn lên cưới Dương Ngọc mới !”

Câu cũng thể trách , vì hồi đó lũ con trai chúng ai cũng như cả. Mỗi thấy Dương Ngọc tivi, ai nấy đều thấy cô đến mức mê mẩn. Thế nên ước mơ hồi nhỏ chỉ hai điều: một làm Chủ tịch nước, hai cưới Dương Ngọc .

Mỗi thế, Lưu Vũ Địch liền nhảy bật dậy, chỉ thẳng mũi mà hét:

“Nếu còn dám em ăn nhiều nữa, em đập c.h.ế.t !”

thì tính tình bướng bỉnh, lời qua tiếng , chẳng lẽ sợ ? Hơn nữa Lưu Vũ Địch còn nhỏ tuổi hơn , nên dĩ nhiên càng cố ý nữa.

ngoài dự đoán, ngay đó, gốc cây to liền nổ một trận “đấu võ tự do”.

Đừng thấy con bé gầy mà khinh, thịt săn chắc, sức mạnh kinh khủng. Mỗi đ.á.n.h , kẻ ăn đòn lóc bao giờ cũng . yếu , mà mấy cú “nắm đ.ấ.m rùa” Lưu Vũ Địch thật sự lợi hại, tung chiêu kẽ hở nào mà né nổi.

Thực đó chuyện bao nhiêu năm , hôm nay chẳng hiểu khi thấy nụ Lưu Vũ Địch, ký ức bỗng ùa về. Nghĩ hồi nhỏ thật hạnh phúc, chẳng lo ngày mai, chỉ mong mau lớn để cưới Dương Ngọc . Thế mà khi lớn chỉ về tuổi thơ, hái sơn lý hồng ăn.

Giờ mới thấm thía câu con thật mâu thuẫn. Lớn lên chẳng cưới Dương Ngọc , còn quả sơn lý hồng tuổi thơ mười mấy năm nếm . Vạn vật đổi , con đổi , nhanh quá. bây giờ trở thành trong mấy câu chuyện ma hồi nhỏ vẫn kể, lòng thì hề vui vẻ.

Cô gái mặt giờ cũng khác xưa nhiều, còn cô nhóc đen nhẻm thích trèo cây, thích đ.ấ.m đá nữa. Vẫn hoạt bát, chút điềm tĩnh. tự hỏi, lẽ giờ đ.á.n.h em .

Chẳng thời đại trở nên thực dụng hơn, mà chúng đều trưởng thành hơn. : khi bạn bắt đầu nhớ về quá khứ, khi trái tim bắt đầu già . cảm thấy , xác thì hai mươi mà tim thì bốn mươi. Càng lúc càng nhận , nhan sắc phận, càng đủ sức.

Nếu đời thực chỉ chuyện “tiền sức” thì còn dễ giải quyết, thể chạy cửa hàng bán thực phẩm chức năng mua một hộp “tăng lực” cho khỏe , ai dùng thì . thứ “kích thích” cho tâm hồn thì mua ở ?

Rốt cuộc cũng trách ai , con đường bây giờ tự chọn, chẳng ai ép học Tam Thanh Thư, mỗi bước chân do tự . Chuyện đó chẳng gì để oán trách, chỉ đôi khi vẫn nhịn mà thốt lên: kiếp mấy năm tháng rối ren .

Nghĩ đến đây, khổ, cảm giác như cái biểu cảm thành thương hiệu riêng .

Lưu Vũ Địch thấy như , bèn hỏi:

gì thế, Tiểu Phi Phi?”

em , mỉm đáp:

gì, chỉ chợt nhớ đến chuyện hồi nhỏ hai đứa thôi.”

Lưu Vũ Địch , bỗng nhoẻn miệng tinh nghịch, :

đang nhớ chuyện hồi nhỏ chúng lên núi chơi ?”

Hả? con bé ? ngạc nhiên hỏi: “ em ?”

Lưu Vũ Địch ăn xong, rút khăn giấy lau miệng, tươi đáp:

“Ha ha, cho ~ thiên cơ thể tiết lộ!”

ngẩn , bất giác nhớ chuyện nửa con sâu xanh trong hộp cơm năm nào tàu hỏa. lẽ trùng hợp? thật sự giác quan thứ sáu phụ nữ?

Một lát , lão Dịch , mặt mày tái mét. dáng vẻ , chỉ thở dài. Tội nghiệp “nhà khoa học dân gian”, chắc nôn sạch cả ruột gan .

Ăn xong, với lão Dịch tiễn Lưu Vũ Địch về ký túc xá rời khỏi cổng trường. Lúc đó mới hơn sáu giờ, trời chập choạng tối. Thầm nghĩ lão Dịch đang khỏe, tối nay bảo đối phương thôi đừng , ai ngờ sốt sắng phản đối, nhất định để một . Lão Dịch : “ thế? Xem thường hả? Việc nhỏ thế gì, mà bắt ở nhà thì chúng cạch mặt luôn!”

Dịch Hân Tinh, cũng lo một sẽ nguy hiểm, kiểu , nghĩa hiệp cũng … ngây thơ.

Thế nên đành thôi, hai đứa ghé hiệu t.h.u.ố.c gần trường mua ít t.h.u.ố.c đau bao tử, tìm một nhà nghỉ nhỏ tạm.

Lão Dịch uống t.h.u.ố.c xong thì ngủ ngay, đối phương đang say giấc mà khổ, như cô Tống Đan Đan trong tiểu phẩm từng , vô lo vô nghĩ ngủ ngon thật. Chắc chỉ đa nghi, khó ngủ, mất cả thú vui.

đó lén khỏi nhà nghỉ, tiệm tạp hóa bên cạnh mua một cuốn sổ nhỏ, trở về phòng bắt tay vẽ bùa. đêm nay còn xảy chuyện gì nữa, chuẩn thêm bùa phép chẳng bao giờ thừa.

Đến hai giờ sáng, vẽ xong hơn mười tấm bùa, đối với tốc độ cũng coi như khá hài lòng, xem tay nghề vẫn ngày càng tiến bộ. Vì nhà nghỉ mở cửa suốt hai mươi bốn tiếng, nên xuống sảnh mua hai tô mì ly với vài cây xúc xích. Dù gì lát nữa cũng ngoài, giờ nạp thêm chút năng lượng điều cần thiết.

Trở phòng, lay lão Dịch dậy, bảo sắp đến giờ , dậy chuẩn tỉnh táo . May ngủ một giấc xong, thấy dễ chịu hơn hẳn, còn buồn nôn, dày cũng khá hơn nhiều.

Ăn xong mì, hai đứa nghỉ thêm chốc lát. Lão Dịch lấy từ trong túi đeo cây “Đèn Thông Minh Hai Mươi Tư Châu”, gật đầu với một cái. đó, chúng mở “thiên nhãn”, cùng ngoài.

Bên ngoài lạnh buốt, đèn đường vẫn sáng lờ mờ. Hai đứa ngậm t.h.u.ố.c lá, lặng lẽ lẻn khuôn viên trường. , trường đại học về đêm thật sự khiến thấy rợn , nhất những trường rộng lớn như thế . Đèn đường thưa thớt, nhiều chỗ tối om. May mà và lão Dịch đều quen với loại khung cảnh kiểu , nên cũng chẳng thấy sợ, cứ thế thẳng tiến về tòa nhà nhỏ hẻo lánh ở khu Tây.

Đêm nay ngày mười bốn âm lịch, trời âm u, mây dày che khuất ánh trăng. Tòa nhà nhỏ ẩn trong bóng tối, tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ thấy tiếng bước chân “bộp bộp” hai đứa vang vọng.

Thấy tối quá, lão Dịch bèn bật chiếc đèn xanh nhỏ để soi đường. Chúng men theo tòa nhà vòng phía . Quả nhiên, lưng một bãi đất hoang rộng lớn, cỏ dại mọc um tùm. Vì đang đầu xuân, cây cỏ kịp đ.â.m chồi, nên nơi chỉ cỏ khô cao đến đầu gối, qua cũng đây chỗ chẳng mấy ai lui tới.

và lão Dịch bước khu đất hoang . Ah cúi đầu chăm chú chiếc đồng hồ cải tiến , còn thì tập trung tinh thần cao độ, sợ bỏ sót dù chỉ một tia sát khí nào đó.

Nơi quả như Lưu Vũ Địch , cực kỳ bẩn. Cỏ dại lẫn đầy rác: bao bì khoai tây chiên, hộp mì ăn liền Khang Sư Phụ, thậm chí cả mấy món tế nhị như… b.ăn.g v.ệ si.nh dùng qua.

Quả thật chẳng khác nào một bãi rác tự nhiên. May đang mùa xuân, bốc mùi, chứ mùa hè thì ruồi nhặng chắc vo ve đầy trời.

ngoài sự bẩn thỉu đó, vẫn cảm thấy gì bất thường khác. Dịch Hân Tinh cũng , ánh đèn, nhíu mày với :

“Lão Thôi, lạ nhỉ, khi nào chúng đoán ? Ở đây chẳng gì kỳ lạ cả.”

cũng bắt đầu thấy sốt ruột. nó, chẳng lẽ tối nay hai đứa uổng công nữa ?

Ngay khi cả hai đang chán nản, bỗng từ đó trong đám cỏ vang lên một tiếng khúc khích trẻ con.

Cả và lão Dịch đều rùng . Hai đứa nhầm, tiếng trẻ con . đây cơ chứ, giữa đêm khuya khoắt thế , làm gì chuyện trẻ con xuất hiện ?

Trong khoảnh khắc kinh hãi , trong lòng dấy lên một tia phấn khích. nó, chắc chắn vấn đề ! Thế và lão Dịch theo hướng phát tiếng .

chừng hai phút, mắt hiện một đất trống. Quanh đó cỏ dại dẫm nát, chỉ còn đất trơ trụi. ánh đèn lam yếu ớt lão Dịch, chúng trông thấy ở giữa trống một chiếc giếng cổ xây bằng gạch.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...