Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 150: Chuyến Tàu Phương Bắc 1

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thành phố Thất Đài Hà ở phía nam giáp Cát Tây và Mẫu Đơn Giang, phía bắc nối với Gia Mộc Tư và Hạc Cảng, phía đông liền với Song Nha Sơn, còn phía tây thì thông đến thành phố Cáp Nhĩ Tân. ở vùng cực bắc đất nước, nơi đây nổi tiếng với tài nguyên khoáng sản phong phú, đặc biệt than đá. Tên “Thất Đài Hà” bắt tiếng Triều Tiên. khi thành phố thành lập, dân tộc Triều Tiên sống tập trung ở xã Hạnh Thụ, huyện Bác Lợi gọi vùng đất sinh sống “Chí Đức Hòa” (phiên âm). khi thành lập thành phố, giữ nguyên tên gọi , chỉ sửa đôi chút để thành cái tên ngày nay – “Thất Đài Hà”.

Đích đến chuyến chính xã Mã Trường, thuộc huyện Bác Lợi, một vùng quê còn giữ nguyên vẻ hoang sơ, nguyên sinh. Tuy nhiên, tàu hỏa chỉ đến huyện Bác Lợi, phần đường còn chuyển sang xe khách để trong. Phiền phức thật, chẳng hiểu đây lão Văn mấy nơi thế bằng cách nào. Nghĩ mà xem, ông già đến lừa đến đó, từ nam chí bắc, nơi nào cũng để “dấu ấn lừa đời” huy hoàng.

Sáng hôm , gần trưa mới bò dậy. Thu dọn kem đ.á.n.h răng, bàn chải, mấy đồ rửa mặt linh tinh, nghĩ bụng chắc cũng nên mang theo vài lá bùa để phòng , lỡ chuyện bất trắc còn cái dùng. Tính trong hai tuần ngày rằm, thế nên mang theo gương nhỏ. khi nhét hết mấy thứ đó cái túi du lịch cũ từng dùng hồi đại học, khoác lên vai, chào qua loa vợ chồng Bào Long ngậm điếu t.h.u.ố.c xuống tầng, bắt taxi luôn.

Đến Phúc Trạch Đường, suýt nữa bật , chú Văn hôm nay ăn vận cứ như nghỉ mát. Áo sơ mi caro màu mè, tóc hoa râm chải chuốt bóng mượt, vẫn kiểu rẽ ngôi “sét đánh” đặc trưng. : “Giàu mặc da, nghèo mặc bông, còn đần thì mặc đồ thể thao.” bộ dạng ông , buồn thấy yên lòng. kiểu cũng vẻ phong độ mới .

Lão thần côn vẻ như tâm trạng khá hơn, thấy đến thì gật đầu một cái, hỏi xem đồ đạc chuẩn đầy đủ . cũng gật đầu đáp , may mà ba lô khá to. Thế ông bắt mang thêm một đống dụng cụ: nào la bàn phong thủy, thước dây, tờ giấy dính nước cơm để vẽ bùa, chu sa, cả kiếm tiền đồng.

Đống đồ đó nặng kinh khủng, đeo lên vai một lúc mà hai vai như rụng rời. thứ chuẩn xong thì hơn hai giờ chiều. Chuyến tàu chúng K7026, khởi hành lúc hơn bảy giờ tối, còn đến năm tiếng nữa. Chú Văn bảo tranh thủ nghỉ một chút, tự hớn hở mở máy tính chơi đấu địa chủ, chắc rằng lên núi sẽ chẳng mạng mà chơi, nên giờ chơi cho “ đời” .

Còn thì làm mà nghỉ . Ông chỉ lo đ.á.n.h bài, chẳng nghĩ gì đến việc xa như , trong phòng đầy tượng Phật, chẳng lẽ thắp nén hương cho yên lòng ? lấy một bó hương, thành tâm dâng lên mỗi vị ba nén, trong lòng thầm khấn: Chư Phật Bồ Tát phù hộ, chuyến xin đừng để xảy chuyện gì nữa.

Thắp xong, , chú Văn vẫn đang nham nhở, ném bom trong ván bài. chỉ khổ, lão già chắc còn ai sẽ đối diện chúng tàu . Nếu mà , e rằng chẳng nổi như thế nữa.

Rảnh rỗi chẳng việc gì làm, chợt nghĩ giờ Thạch Đầu tiết dạy . Cũng chẳng bận tâm, liền nhắn cho một tin báo rằng với lão Dịch sắp biến mất hai tuần, về liên lạc .

lâu , đối phương nhắn vỏn vẹn mấy chữ: đường bình an, việc thì gọi điện.

cất điện thoại túi, lấy trong ba lô một gói khoai tây chiên. Tiện tay, từ kệ sách lão thần côn lôi xuống quyển Táng Kinh. Dù cũng nên chuẩn , qua một chút vẫn hơn chẳng gì. thì cũng thấy buồn , hồi còn học, thuộc dạng mà đến truyện tranh còn lười chữ, mà bây giờ cặm cụi ôm lấy một quyển sách văn ngôn cổ, từng câu từng chữ đến nhức cả đầu. Con , chỉ khi ép đường cùng mới chịu cố gắng thật sự.

rằng trong giới thầy âm dương Bạch phái từng xuất hiện ít nhân vật tài năng. Trong đó, Quách Cảnh Thuần thời Tây Tấn chính bậc kỳ tài nổi bật nhất. Ông tinh thông thuật địa lý âm dương, cả đời làm nên nhiều chuyện mà thường chẳng thể làm . Về cuối đời, ông dốc hết tâm huyết và tri thức bộ “Táng Kinh”, từng chữ từng câu đều tinh hoa, trong đó ghi chép tường tận các bí pháp về việc chôn cất mộ phần, đủ để cho hậu thế nghiên cứu hàng trăm năm hết. Một cuốn sách chân chính nuôi sống bao thầy âm dương trong nghề, thậm chí cả đám trộm mộ cũng nhờ đó mà phát tài.

Ngày nay, tuy bản sách vẫn thể tìm thấy thị trường, đa phần đều đầy đủ, chỉ phần nhỏ trong tổng thể mà thôi. Ngay cả quyển lão Văn cũng , so với những bản đăng mạng thì đầy đủ hơn, vẫn bản khuyết thiếu. lẽ đó chính “thiên cơ bất khả lộ” chăng.

Thời gian trôi qua lúc nào chẳng , đang mải sách, bỗng cảm giác ai vỗ vai. Ngẩng đầu lên, hóa chú Văn. Ông chuẩn xong, với :

“Đến giờ , thôi.”

đồng hồ, quả thật, gần sáu giờ. Thấy vẫn đang cầm quyển “Táng Kinh”, chú Văn khẽ:

“Khá đấy, chịu khó học ? Thích thì mang theo, nhớ đừng làm hỏng .”

gật đầu, càng ý . Thế nhét quyển “Táng Kinh” ba lô, đeo lên vai cùng chú Văn bước cửa. Khóa cửa xong, hai chúng tới ven đường đón taxi.

cũng thật trùng hợp, bên đường, hai Dịch Phúc Quán cũng đang chờ xe. Chú Văn thấy lão Lâm liền hừ lạnh một tiếng, bước mép đường, cố tình thèm đối phương, lớn tiếng với :

“Chú mà, tự nhiên thấy xui xẻo thế? Thì khỏi cửa gặp chổi!”

Bên , chú Lâm và Dịch Hân Tinh thấy giọng chú Văn mới phát hiện chúng . Lão Dịch định cất tiếng chào thì chú Lâm bịt miệng . Ông nặn một nụ giả tạo, giọng khinh khỉnh:

“Ơ, chẳng ‘Văn thần côn’ đây ? thế, lừa ?”

Chú Văn xong, tức đến mức khóe miệng khẽ run, vẫn cố nén giận. Ông lạnh, đáp :

“Cũng lạ thật đấy. Ban đầu Chân tiên sinh chỉ mời giúp ông xem phần mộ tổ tiên thôi, ngại làm mất mặt "ai đó", nên mới tượng trưng hỏi thêm. Kết quả "ai đó" điều, còn mặt dày đòi chen . Ông xem, loại như thế sống đời còn ý nghĩa gì nữa? , Lâm già?”

Chú Lâm xong liền bốc hỏa, chỉ thẳng tay mặt chú Văn quát: “Ông c.h.ử.i ai hả?!”

Chú Văn phá lên ha hả, sang :

“Ai lên tiếng thì đó c.h.ử.i thôi! Tiểu Phi, cháu xem lạ , chỉ nhặt tiền, chứ ai đời nhặt c.h.ử.i bao giờ!”

Chú Lâm tức điên, xắn tay áo định lao tới đ.ấ.m cho đối phương một trận. Chú Văn cũng chẳng , lập tức xắn tay áo hoa loè loẹt lên, trông bộ dạng như liều sống liều c.h.ế.t .

thấy tình hình , hai lão già mất nết giờ chẳng còn chút dáng vẻ đạo mạo thường ngày nào nữa, y như hai đứa trẻ cãi , mà hễ cãi định động tay động chân. lên xe đòi đ.á.n.h , thế lên tàu chẳng loạn to ?

vội vàng chạy tới ngăn chú Văn , còn lão Dịch thì cố hết sức giữ chặt chú Lâm, dám buông tay. nhỏ giọng khuyên:

“Chú Văn , lớn chấp kẻ nhỏ, đừng để mấy chuyện vặt vãnh thế mà làm mất phong độ.”

chú Văn vẫn gào lên:

“Đừng cản! Hôm nay mà dạy cho lão một bài học, lão tưởng chú ai chứ?!”

Dịch Hân Tinh cũng đang vất vả giữ , mà miệng chú Lâm vẫn chịu yên, gào lên:

“Bốc phét ít thôi, nào ông đ.á.n.h thắng , vẻ cái gì!”

Thế hai họ lao khẩu chiến, một câu “lão già c.h.ế.t tiệt”, một câu “đồ rác rưởi”, cãi om sòm. đường đều , ánh mắt tò mò ngạc nhiên. với Dịch Hân Tinh hổ độn thổ, theo hai ông thần côn thật chẳng khác gì tự tìm nhục.

May , lúc bọn họ đang mắng đến đỏ mặt tía tai, thì từ xa một chiếc taxi chạy tới. nhanh tay vẫy xe , nghĩ bụng lên xe nhanh còn kịp, tránh để loạn thêm. Thế vội bảo chú Văn lên xe, còn ngay ghế phụ phía .

ngờ vẫy xe, chú Lâm với lão Dịch cũng hớt hải chạy tới, rõ ràng tranh chiếc taxi với chúng . chú Văn chịu thua, thấy thế liền phốc một cái ngay lên ghế phụ, đóng sầm cửa quát với tài xế: “ ga tàu! Nhanh lên!”

Ai ngờ chú Lâm vội chụp lấy tay nắm cửa, lớn tiếng với tài xế: “ trả một trăm, chở , đừng chở ông !”

Chú Văn lập tức nổi đóa, cũng quát: “ trả hai trăm! Lên đường ngay cho !!”

Chú Lâm chịu kém: “ trả ba trăm! Chở !!”

Chú Văn trợn mắt: “ trả bốn trăm! Lái mau!!”

Chú Lâm hét: “Năm trăm! Đừng chở ông !!”

Chú Văn liền nhướng mày, nhếch mép gian: “Thế thì ông lên xe .”

xong, ông thản nhiên mở cửa bước xuống, vẻ mặt ranh ma đầy khoái trá, chú Lâm và Dịch Hân Tinh đang ngẩn như kẻ thắng trận.

thì chỉ độn thổ cho , ngờ lão già giăng bẫy bằng chiêu trẻ con như , mà còn hả hê đến thế, thật hổ cạn lời.

Thế lão thần côn bước xuống xe, mà cứ thì coi , đành xách ba lô xuống theo. Tài xế vẻ sốt ruột, sang chú Lâm và lão Dịch giọng bực bội:

thì một câu, chạy đây.”

Bên cạnh, chú Văn hả hê lớn, giọng đầy mỉa mai:

“Ha ha ha! Lão già , năm trăm tệ đó, ông cho sướng nhé! Vé khứ hồi từ Thất Đài Hà về Cáp Nhĩ Tân còn chẳng tốn tới chừng , ông mà bỏ từng đó chỉ để tới ga tàu, tiền, theo nổi . Thôi, chờ thêm lát nữa, xe mười tệ .”

Chú Lâm mắc mưu, giờ đẩy tới nước , thì mất mặt quá. Ông hầm hầm gọi lão Dịch lên xe, “rầm” một tiếng đóng cửa, chiếc taxi phóng trong làn bụi.

Chú Văn vui sướng nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, sảng khoái :

“Thật hả ! Ha ha, sướng quá mất!”

dáng vẻ đắc chí, gian manh lão thần côn , chẳng còn chút khí chất đạo mạo như lúc ông lên mặt giảng đạo lừa nữa. Một lát , hai chúng đón một chiếc taxi khác. xe, chỉ thở dài, chú Văn đang ghế phụ huýt sáo khe khẽ, trong lòng nghĩ ông cứ đắc ý , lát nữa lên tàu, hai đối diện cả đêm, xem còn nổi .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...