Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 151: Chuyến Tàu Phương Bắc 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

oan gia ngõ hẹp, ngựa gầy lông dài, gã thô lỗ chê cô gái . Tám giờ rưỡi tối, xổm trong khu hút t.h.u.ố.c toa tàu, cảm giác như sắp sụp đổ đến nơi . kiếp.

phả một làn khói, dậy, dập mạnh điếu t.h.u.ố.c gạt tàn bằng kim loại, ngước ngoài cửa sổ. Bên ngoài đen kịt, chẳng thấy nổi cái gì, chỉ tiếng bánh sắt nghiến lóc cóc chân. Vì mùa nghỉ sinh viên dịp lễ, lượng khách ít hơn thường lệ, toa tàu vẫn chật kín, còn chỗ trống.

Thật , khá thích tàu. Bởi tàu, thể gặp đủ hạng xa lạ. Thỉnh thoảng tưởng tượng, họ những kẻ đang đường trở về, chỉ mới bắt đầu chuyến hành trình cô độc riêng . Giống như cuộc đời . khẽ chua chát, ngờ cũng lúc nghĩ ngợi triết lý đến thế, dù vẻ ngoài thì chẳng giống chút nào.

Bên ngoài tối om, chỉ thấy hình phản chiếu chính khung kính. thiếu niên ngày nào với đôi mày rậm và đôi mắt sáng ngời giờ chẳng còn nét non trẻ nữa; đó, trong ánh thêm chút bụi đời, chút toan tính, và cả chút bất lực. Bao nhiêu năm trôi qua, hiểu mỗi khi chỉ còn một , trào dâng cảm giác buồn man mác, chắc ai cũng từng như .

Hồi nhỏ, từng xã hội một cái lò luyện khổng lồ, nơi nung chảy hàng vạn loại thép để góp sức cho đất nước. đến khi lớn lên, mới hiểu, thứ như , chẳng thép mà chỉ đồng nát sắt vụn, nung thì hoặc thành tro, hoặc thành con d.a.o cùn răng mẻ.

Mới bước chân đời, từng nghĩ xã hội cái lò, mà một con sông lớn cuồn cuộn. Phụ nữ dòng nước, từng lớp sóng nối tiếp; còn đàn ông hòn đá giữa dòng, dần dần dòng chảy mài mòn góc cạnh, để trở nên trơn tru, khéo léo và tròn trịa như bây giờ.

mấy năm xã hội mài giũa, mới nhận rằng xã hội chẳng con sông quái nào cả. trắng , nó giống như một con , mà một tên h.i.ế.p dâm. Còn chúng , đều nó làm cho tan nát.

giờ lúc để nghĩ mấy chuyện nhảm nhí đó. đang suy nghĩ cái quái gì thế ? gượng , từ bao giờ trở nên cay độc và cực đoan đến ?

Điều khiến đau đầu lúc “xã hội cưỡng hiếp”, mà chuyện giữa hai ông già chú Văn và chú Lâm. Nghĩ cảnh buồn bất lực. Khi hai họ phát hiện đối diện , vẻ mặt lập tức khó coi như thể nuốt con ruồi cụt cánh. Phản ứng đầu tiên họ, tất nhiên, đổi chỗ. khổ nỗi, cả toa ai chịu đổi với chúng . Thế hai họ chỉ thể đó, trừng mắt như kẻ thù, nổi một câu.

với lão Dịch im thin thít như hai con chim cút, chẳng dám lên tiếng, cũng chẳng dám , vì rõ ràng thể cảm nhận bầu khí quanh đây đặc quánh mùi t.h.u.ố.c súng. Chỉ sợ sơ sảy một câu châm ngòi cho cả quả b.o.m nổ tung.

May mắn , nửa tiếng đầu tiên khi tàu khởi hành vẫn yên . Hai ông già chỉ đó, mắt gườm gườm , chẳng động đậy, cứ như hai bức tượng “nhà tư tưởng” lõa thể . nửa tiếng căng như dây đàn, với lão Dịch mới dám thở phào nhẹ nhõm. Xem hai lão thần côn vẫn còn giữ thể diện, ít cũng hiểu cãi lộn ầm ĩ ở nơi công cộng thì chỉ tổ mất mặt mà thôi.

với lão Dịch dần dần cũng yên tâm hơn. Lúc , chú Văn mở miệng ăn hạt dưa, liền lấy trong balô một túi hạt dưa cùng một túi ni-lông, trải lên bàn để ông bỏ vỏ . Thấy giọng chú Văn chuyện với khá hòa nhã, thầm thở phào, vẻ ông thật sự kiềm chế . cũng tiện tay lấy chai nước ngọt, mở nắp, lòng thầm nghĩ cuối cùng cũng yên .

Ai ngờ, mới nhấp một ngụm thì chuyện khiến suýt rơi cả tròng mắt xảy .

Chỉ thấy chú Văn thảnh thơi bốc một nắm hạt dưa, dùng răng c.ắ.n tách vỏ, cực kỳ “tao nhã” phun thẳng vỏ dưa mặt chú Lâm, y như thể đang nhắm một cái thùng rác sống .

Thế chẳng tự chuốc họa !!

giật đến mức ngụm nước ngọt kịp nuốt phụt thẳng , xối lên mặt lão Dịch đối diện. sặc, dụi mắt liên tục, kêu “á á” la oai oái.

rằng bầu khí vốn căng như dây đàn, chú Lâm chẳng hạng hiền lành gì. Cái vụ giành taxi lúc khiến ông tức điên, giờ phun cả nắm vỏ hạt mặt, thế đủ châm ngòi cho t.h.ả.m họa. Hai ông già ngay lập tức bật dậy, xắn tay áo lao như hai võ sĩ nghiệp dư đang thi “đối kháng tự do”. với Dịch Hân Tinh vội vàng lao tới can ngăn, cảm giác chẳng khác gì đang tách hai đứa trẻ đ.á.n.h trong sân trường.

Những hành khách xung quanh thấy đ.á.n.h chẳng ai can, trái còn xem như xem diễn xiếc. mấy kẻ rảnh rỗi còn từ toa bên chạy sang hóng.

kiếp, bản chất con , thấy loạn thích.

Hai lão thần côn ai chịu nhường ai, kéo kiểu gì cũng tách , đ.á.n.h mắng, một câu “lão già c.h.ế.t tiệt”, một câu “đồ rác rưởi”, c.h.ử.i qua c.h.ử.i om sòm cả toa. Quả nhiên, chẳng mấy chốc cảnh sát tàu hỏa gọi tới, lôi cả bốn chúng về phòng làm việc trưởng tàu để “giáo d.ụ.c tư tưởng” một trận nên . với lão Dịch chỉ kêu trời, chuyện hai ông , dính dáng gì đến chúng cơ chứ.

May mà thế gian vẫn còn chút công bằng. Vì và lão Dịch can dự trực tiếp, nên hai đứa thả . mặt lão Dịch vẫn dính đầy nước ngọt, dù khô vẫn dính nhơm nhớp, bèn chạy nhà vệ sinh rửa mặt. Còn thì xổm trong khu hút thuốc, châm một điếu, rít mấy cho hạ hỏa.

Chẳng bao lâu , lão Dịch , mặt , chìa tay xin một điếu châm lửa. cũng đang bực, hút càu nhàu:

xem, vé giường bán sạch chứ? Tết , cũng chẳng lễ lạt gì. khổ thật. Còn thêm hai ‘ông bố sống’ nữa, đêm nay chịu đựng kiểu gì.”

gượng, chẳng buồn đáp. Quả thật, nếu bây giờ cho chọn , thà vật với một con ác quỷ còn hơn giữa hai lão thần côn kẹp như cái bánh mì nhân rắc rối.

Chẳng bao lâu, hai lão già cũng lủi thủi bước , mặt mày xám xịt, rõ mắng cho một trận trò. lớn đầu mà vẫn hiếu chiến như con nít.

Hai họ tiếng nào, cứ thế về chỗ . với lão Dịch vội vàng lẽo đẽo theo . xuống, bầu khí nặng nề hẳn.

Một lúc , chú Văn sang nhỏ với : “Đưa cho chú ít giấy, đau bụng quá.”

liền lấy gói khăn giấy . Đối phương dậy định vệ sinh, mới vài bước , ghé sát tai , khẽ :

“Nếu trong lúc chú , lão già c.h.ế.t tiệt cái gì với cháu, nhớ kể cho chú đấy.”

chỉ khổ, gật đầu với chú Văn. Trông ông vẻ gấp lắm, ôm bụng chạy một mạch về phía nhà vệ sinh. thầm nghĩ, nếu thật sự cho ông thì khác nào tự rước họa .

Quả nhiên, khi chú Văn còn đang “giải quyết” trong toilet thì chú Lâm bắt đầu hành động. Ông nở nụ nhạt, sang :

gặp ở bệnh viện nhỉ? tên Thôi Tác Phi ?”

gật đầu. Đối phương hỏi tiếp:

quen với Dịch Hân Tinh chứ?”

liếc lão Dịch. Nếu mà nhận quen, chắc xong đời luôn, nên đành lắc đầu đáp: “ lắm.”

ngờ chú Lâm tươi rói, giọng hòa nhã:

“Ôi dào, , quen thì quen, gì mà giấu. Đừng nghĩ và thầy cùng một loại , cởi mở lắm. Mấy đứa còn trẻ mà, nếu thì bây giờ làm quen .”

chẳng hiểu trong bụng lão già đang toan tính điều gì, cũng tiện làm mất mặt ông . Dù cũng bậc lớn tuổi . Thế đành chìa tay , gượng :

Thôi Tác Phi, chào .”

Dịch Hân Tinh như lên cơn ngốc, chắc cũng hiểu càng nhiều càng dễ lộ tẩy, nên chẳng dám , cúi gằm mặt như cô dâu nhỏ, bắt tay qua loa lí nhí: “Hân hạnh, hân hạnh.”

Thấy với lão Dịch bắt tay xong, chú Lâm liền nở nụ nham hiểm, cái kiểu trông chẳng khác nào kẻ thấy miếng thịt mỡ béo ngậy, khiến da gà nổi khắp . Đối phương chậm rãi :

“Tiểu Thôi , về những ‘chiến tích vẻ vang’ sư phụ hồi xưa ?”

hiểu ngay ý đồ ông . Quả nhiên, lão Lâm già nhân lúc chú Văn ở đây mà lưng, cố tình bôi nhọ mặt và lão Dịch, khiến cũng thấy mất mặt .

chỉ thầm. Mấy chuyện cũ rích cái lão thần côn đó thì liên quan quái gì đến ? đường đường tử chính tông Bạch phái, mấy lão thầy pháp Lam đạo chẳng khác nào xem hề diễn. Ông kể thì cứ kể, coi như tấu giải khuây cũng .

Thế gật đầu tỏ vẻ hứng thú. Thấy và lão Dịch đều vẻ , chú Lâm khẩy bắt đầu:

từ nhỉ… cái lão bịp hồi gây ít trò . , chúng để giúp nhà họ Chân dời mộ tổ, thì kể cho hai đứa chuyện hồi ông hơn ba mươi tuổi, lúc dời mộ một , khiến đến rụng răng.”

Chú Lâm kể rằng, chú Văn hành nghề sớm, nhờ cái miệng dẻo nên làm ăn cực kỳ suôn sẻ. Hồi , những thầy phong thủy nổi tiếng ngoài đạo hiệu đều biệt danh riêng. Chú Văn cũng , gọi ông “Văn Minh Bạch”, ý chuyện cưới hỏi, tang lễ bất cứ việc gì giao cho ông đều “rõ ràng, minh bạch” cả.

Khi chú Văn còn đến Cáp Nhĩ Tân mà đang ở tỉnh Cát Lâm. Một nhà phú hộ mời ông giúp dời mộ tổ, hứa nếu làm xong sẽ trả tám nghìn tệ.

tám nghìn hồi đó khoản tiền lớn lắm, gần hai chục năm , trong mấy thành phố hạng hai hạng ba, vài hộ gia đình sở hữu mười nghìn tệ thôi gọi “triệu phú” . Thế nên chú Văn nhận lời ngay, nào ngờ, nhà phú hộ vốn xuất nghèo khó, mộ ông nội họ chôn ở ngay cạnh bãi tha ma. Bây giờ phát tài , mới nghĩ thể để ông cụ “chịu khổ” thêm nữa.

Thế họ tìm đến chú Văn. tên đại gia kể xong, chú Văn mừng thầm, món hời từ trời rơi xuống. Nghĩ bụng dời mộ mà, chỉ cần đổi sang chỗ nào tạm , đời nào mà nhiều huyệt phong thủy thật sự đến thế.

Ông chọn ngày lành tháng , bảo gã đại gia chuẩn đủ lễ vật, thuê mười mấy trai tráng, chất đồ lên hai chiếc xe tải, kéo vùng ngoại ô hoang vắng.

Ai ngờ đến nơi, chú Văn liền sững . mắt một bãi tha ma thật sự, những gò đất thấp lổn nhổn, mộ nọ lẫn mộ , chẳng cái nào bia. Ngay cả nhà đại gia cũng quên mất tổ tiên ở chỗ nào.

Chú Văn ngẩn một lúc, thấy chột , xem tiền dễ kiếm như tưởng tượng. ông tự trấn an, c.h.ế.t thì gì. Chỗ xương khô, tìm đại một ngôi mộ cũng chẳng ai dám cãi.

Thế ông lập tức bày dáng vẻ “cao nhân”, xin ngày sinh tháng đẻ ông cụ, giả bộ trầm ngâm chốc lát, cúi xuống nhặt một nắm đất lên ngửi ngửi.

Làm bộ làm tịch xong, chú Văn nghiêm giọng với gã đại gia và đám cùng:

thỉnh hỏi các vong linh nơi đây, huyệt ông cụ nhà các vị ở chỗ nào. Theo !”

Gã đại gia vốn danh “Văn Minh Bạch” từ lâu, nay thấy tận mắt càng thêm kính phục, chỉ cần ngửi chút đất mộ tổ , thần nhân! rằng, cái “cao nhân” mặt thật chỉ một diễn viên giỏi mà thôi.

Thế hơn chục theo chỉ dẫn chú Văn, kéo đến một gò đất nhỏ. Ông , nghiêm mặt với đám phía :

“Đây chính phần âm trạch ông cụ . Chờ làm xong nghi lễ, hãy động thổ.”

, chú Văn bày đồ, miệng niệm chú, tay múa pháp khí, diễn đủ trò suốt nửa tiếng đồng hồ. Khi “lễ” tất, ông phẩy tay bảo:

, bắt đầu đào .”

thế, đám trai tráng đồng loạt giơ xẻng, giơ cuốc, hì hục đào bới. Quả nhiên, chẳng bao lâu , lưỡi xẻng chạm vật cứng, từng lớp đất hất , một chiếc quan tài đen sì dần dần lộ khỏi lòng đất.

Chú Văn thầm thở phào, may mà ông trời phù hộ! mà chẳng gì thì toi đời. quan tài coi như qua cửa.

ông ngờ , chuyện kế tiếp xảy vượt ngoài dự liệu, một việc mà đến trong mơ ông cũng chẳng thể tưởng tượng nổi.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...