Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 166: Trời Đổi Gió
Trong núi thật chẳng gì để giải trí, khác với cuộc sống sôi động nơi đô thị phồn hoa. Ở đây dăm ba ngày thì còn chịu , chứ ở lâu chắc buồn phát điên. mạng, game, chán c.h.ế.t. từ lúc nào, chúng dần trở nên phụ thuộc những tiện nghi , sự phồn hoa mang đến niềm vui, cũng gieo lòng sự nông nổi. mà, khi thật sự yên tĩnh trở , chúng chẳng thể bình tâm , trái còn thấy nhớ cái nhịp sống hỗn loạn nơi thành phố .
Ăn cơm xong, với lão Dịch chẳng làm gì, đành về phòng bật tivi xem cho đỡ chán. Hai hôm nay chúng cứ dính lấy suốt, còn hai lão thần côn tuy vẫn ưa lắm, so với lúc mới đến thì cũng bớt gay gắt hơn . cứ như thù g.i.ế.c cha, giờ ít cũng chịu nhắm mắt làm ngơ khi thấy hai đứa học trò chơi cùng .
thật, nếu bảo giữa núi mà tivi chỉ bắt vài kênh thì nhầm to , chính xác hai trăm sáu mươi ba kênh! với lão Dịch mở tivi lên mà há hốc mồm. Cái bá đạo quá, mà nhỉ? Chúng tin nổi. hỏi dì Chân, mới hóa trong núi chẳng tín hiệu truyền hình, nên tự mua bộ thu vệ tinh. cái tên thì vẻ cao siêu, chứ thật chỉ cái chảo to như nắp nồi, gắn lên mái nhà, nối dây cho chuẩn thể xem đủ loại chương trình mấy nước khác.
chứ, mấy nước tư bản “đồi bại” thật. với lão Dịch lướt đến một kênh Nga, thấy màn hình một cô gái tóc vàng đang... trần như nhộng! Quá đáng thật! Hai đứa chúng tức điên. Ở trong nước, ngay cả đàn ông cởi trần còn làm mờ , mà nước ngoài phát công khai thế , dựa phô diễn thể để câu xem, đáng hổ, khiến những thanh niên chính trực như bọn khỏi phẫn nộ!
Thấy tivi chiếu những hình ảnh “vàng – bạo lực” hết cỡ, và lão Dịch , lập tức quyết định dùng chính đôi mắt để “ghi bằng chứng” về việc bọn man di ngoại quốc đầu độc thanh thiếu niên. Lão Dịch còn nghiêm túc hơn cả , sợ bỏ sót dù chỉ một “chứng cứ phạm tội” nhỏ xíu, nên dứt khoát khiêng luôn một cái ghế con, sát mép tivi. liếc sang thấy ánh mắt mơ màng, nét mặt say mê như lên tiên, khỏi bật khổ. kiếp, cần nhập tâm dữ ? từng coi phim đen !
May mà đây phòng với chú Văn, chứ để khác thấy thì mất mặt c.h.ế.t . Đang lúc hai đứa lén lút thưởng thức điệu múa cột “học thuật” màn hình, cửa phòng bỗng bật mở. giật b.ắ.n , lão Dịch còn phản ứng dữ dội hơn, hốt hoảng đến mức ôm chặt lấy cái tivi, như thể chỉ cần che màn hình thể cứu vãn danh dự hai thằng đàn ông đang trốn xem múa thoát y.
đầu , may quá, nhà họ Chân, mà chú Văn. Ông già mặt cảm xúc, bước , thấy lão Dịch đang ngu ngơ ôm tivi thì chỉ thở dài một , :
“Tiểu Phi, chú ngoài một lát, lát nữa về ngay. Ở nhà ngoan ngoãn, đừng gây phiền phức cho nhà họ Chân, rõ ?”
lão thần côn , trong lòng thầm nghĩ giờ còn định ? Ngoài cả một vùng núi hoang, chẳng lẽ nửa đêm định leo núi ? Với cái già còng lưng đó, sợ sói rừng rỉa ?
dĩ nhiên, chẳng dám mấy lời đó , chỉ gật đầu đáp: “ , chú Văn.”
Chú Văn cũng nán thêm, dặn dò xong liền khỏi phòng, khép cửa . khỏi, lão Dịch lập tức buông tivi , thở phào:
“Aiya má ơi, hú hồn hú vía thật!”
bật : “Đổi kênh nhanh , lỡ ai nữa thì mất mặt lắm.”
Lão Dịch trấn tĩnh , nghiêm nghị với :
“ lão Thôi, lập trường lung lay thế hả? đây cơ hội ngàn vàng để nghiên cứu vũ trụ huyền bí nữ thể học ? Bỏ qua chuyện thì thôi, riêng chuyện trong nước, tại tivi nước ít xem? bởi họ đột phá sáng tạo đấy! Đây chính dịp để học hỏi tinh hoa văn hóa phương Tây mà!”
chau mày, bực đáp: “ xem múa t.h.o.á.t y mà cũng triết lý , lắm lời quá!”
Lão Dịch lắc đầu, giọng điệu đầy bi thương: “Lão Thôi , còn quá trẻ, hiểu nỗi cô đơn già . rằng, ngay cả múa thoát y, nếu khéo, cũng thể đầy chiều sâu nghệ thuật, thậm chí còn lay động lòng .”
xong, đưa mắt mơ màng, tiếp tục “tìm kiếm nội hàm nghệ thuật” trong màn hình. thật sự cạn lời, chỉ thở dài, quả như , khi nhà khoa học trượt sang con đường lưu manh, thì ai sánh nổi.
Còn thì chẳng thể nào “nghiên cứu sâu sắc” như . thêm chút nữa chắc … nổ cả bàng quang mất. Thế mặc kệ lão Dịch đang tivi, vật giường, bắt đầu nghĩ miên man về lão thợ lặn mà gặp hôm nay, cùng ngũ tệ tam khuyết .
Máu xác sống tìm , Bách Nhân Oán cũng manh mối, còn thanh kiếm Hoàng Sào thì khỏi , đến cả cái bóng cũng chẳng thấy . Cứ thế thì bao giờ mới thoát khỏi cái mệnh quái gở, xui xẻo đây?
Đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, cửa phòng đẩy nữa. chẳng còn giật nữa, lão Dịch thì phản xạ như điện giật, lập tức ôm chặt lấy cái tivi như bảo vật.
bước chú Lâm. Ông thấy lão Dịch ôm khư khư lấy tivi như trúng tà, liền nổi giận: “Cháu làm cái gì thế hả? Lên cơn ?”
Lão Dịch đầu , gượng: “ gì , nãy cháu làm kẹt ít tiền tivi, đang định nhấc nó lên lấy mà.”
Chú Lâm với vẻ chán nản, chỉ lắc đầu, : “Chú ngoài một chuyến, đừng gây chuyện đấy, ?”
Hả? ngẩng lên , trong bụng khỏi ngờ vực. Giờ mà ông già đó cũng ngoài ? Cảm giác gì đó lạ. Hai lão thần côn , một một đều lén núi giữa đêm, rốt cuộc định làm gì chứ?
bắt đầu suy đoán:
A: ngắm trăng, thưởng cảnh non sông tươi Tổ quốc.
Xem thêm: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
B: Hẹn hò hai lão thần côn thực “ gì đó”.
C: Chữa bệnh trĩ tắm trăng chiếu chỗ đó thì công hiệu lắm.
, ! lắc đầu lia lịa, ba đáp án đều vô lý hết. Càng nghĩ càng thấy mù mờ, thôi thì khỏi nghĩ cho xong. Lão Dịch sếp bảo ngoài, cũng chẳng thắc mắc gì, chỉ gật đầu lia lịa. Còn chú Lâm, biểu cảm lúc giống hệt chú Văn khi nãy, liếc một cái, thêm gì, bước khỏi phòng, biến mất trong màn đêm tĩnh mịch.
Cánh cửa một nữa khép . Lão Dịch thả tay khỏi tivi, thở phào một thật dài, hù c.h.ế.t mà. sang than thở:
“Cả buổi nay cứ như đang rèn luyện tâm tính . cảm giác như đảng viên hoạt động bí mật trong lòng địch .”
chỉ khổ: “Ai mà hiểu nổi . Thôi đổi kênh , lỡ nữa thì toi thật đấy.”
Lão Dịch gật gù, hiển nhiên cũng mấy phen giật đến sợ , nên ngoan ngoãn cầm điều khiển đổi sang kênh khác. May mà tivi cả đống kênh, chẳng lo thiếu thứ để xem. Thế hai đứa bọn chuyên tâm xem hoạt hình.
mười phút , cửa mở nữa. Lão Dịch hôm nay mắc chứng “phản xạ điều kiện” nghiêm trọng, tiếng cửa kêu định lao tới ôm tivi. vội túm lấy , xem hoạt hình thôi mà, sợ cái gì nữa!
bước dì Chân. Dì mỉm hiền hậu, tay bưng một chậu nhỏ đựng đầy hạt dẻ rang đường, bước :
“Tiểu Thôi, Tiểu Dịch , núi chẳng gì vui, đây ít hạt dẻ năm ngoái còn , hai đứa ăn thử nhé.”
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
nụ dịu dàng dì Chân, cả hai chúng đều thấy trong lòng ấm hẳn lên. hiểu , phụ nữ luôn mang đến cho cảm giác vô cùng dễ chịu, nét đằm thắm trưởng thành, thêm nụ tươi tắn, chân thành. Tuy mới quen mấy ngày, mỗi gặp dì, và lão Dịch đều cảm thấy như đang chuyện với .
Dì Chân xinh , chu đáo. vùng núi ẩm thấp, sợ chăn và lão Dịch ướt, sáng nào cũng mang chăn phơi nắng. Chính cái sự quan tâm giản dị khiến chúng vô cùng cảm động.
Từ dì , cảm nhận một thứ ấm đỗi quen. , như . rằng, từ khi nghiệp cấp ba, mất liên lạc với gia đình. lẽ bà sợ hận vì bỏ rơi cha con chăng?
Lên đại học, quanh năm tiếp xúc với đám đàn ông thô lỗ hoặc mấy thứ tà ma quỷ quái, ký ức về cũng dần phai nhạt. Cho đến khi đến nơi , gặp dì Chân, trong lòng bỗng dấy lên một ảo giác, nếu vẫn còn ở bên, lẽ bà cũng sẽ như thế …
thật, đến giờ vẫn từng lão Dịch nhắc đến cha , tin trong lòng cũng cùng một cảm giác như lúc . Thế nên hai đứa vội vàng dậy, cúi chào dì Chân.
Dì mỉm hiền hậu, đưa cho chúng cái chậu nhỏ đựng hạt dẻ, xuống bên cạnh, ân cần hỏi han đủ chuyện, giọng dịu dàng, ánh mắt chứa chan tình cảm.
Còn với lão Dịch, hai kẻ mệnh tàn khuyết, quanh năm cô độc, chẳng ai quan tâm, chẳng ai đau xót. Thuộc loại “bà ngoại thương, chẳng đoái hoài”, nay bỗng ân cần hỏi han, lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường.
Dì Chân trò chuyện với chúng một lúc hỏi: “Lạ nhỉ, tối nay thấy Văn với Thắng cả?”
Xem dì vẫn chuyện hai lão thần côn lên núi. bèn đáp: “Hai sư phụ chúng cháu ngoài một lát, chắc lên núi ạ.”
, nụ mặt dì Chân dần tắt. Đối phương khẽ thở dài, ánh mắt thoáng buồn: “Xem hai họ vẫn quên chuyện ngày xưa.”
Chuyện ngày xưa? thầm nghĩ rốt cuộc xảy chuyện gì? Tuy rõ, mơ hồ cảm thấy, nguyên nhân khiến hai lão thần côn bất hòa chắc hẳn liên quan đến chuyện đó.
Tò mò nổi lên, liền hỏi: “Dì Chân , dì thể kể cho bọn cháu một chút chuyện hồi trẻ hai sư phụ ?”
Đối phương khẽ gượng, đáp: “ thế, hai sư phụ các cháu từng với các cháu ?”
thầm nhủ, với chúng á? Hai ông già suốt ngày hoặc bày trò lừa , hoặc đ.á.n.h bài, khi nào rảnh mà kể chuyện xưa ! với lão Dịch cùng lắc đầu.
Dì Chân nở nụ khổ, chậm rãi : “Cũng chỉ những chuyện cũ thôi. Hai nhắc tới, lẽ vì khơi ký ức đau lòng. Những năm qua họ chịu nhiều khổ sở . Nhà họ Chân chúng thật cũng luôn cảm thấy với họ. ngờ bây giờ còn nhờ cậy họ giúp đỡ nữa.”
mà trong lòng rối như tơ vò. lớn ai cũng chuyện quanh co thế? Dì một tràng dài mà chẳng lấy một câu giải thích cụ thể, cứ như đang về hai vị thánh nhân từ bi vô lượng nào đó.
bèn hỏi thẳng: “Dì Chân, rốt cuộc chuyện gì ? Dì kể cho bọn cháu . Chú Văn với chú Lâm lên núi làm gì thế?”
Dì Chân ngẩng cửa sổ, ánh sáng ngoài dần nhuốm màu hoàng hôn. Dì trầm ngâm một lúc, khẽ : “Hai họ… hẳn lên thăm chị gái dì.”
Chị gái? và lão Dịch ngơ ngác. Trong nhà , chẳng chỉ mỗi dì Chân phụ nữ họ nhà họ Chân thôi ? tự nhiên xuất hiện thêm một chị? Hơn nữa hai lão thần côn rõ ràng lên núi. Chẳng lẽ chị gái dì Chân sống núi ?
khi câu , dì Chân lặng lẽ ngoài cửa sổ, dường như đang chìm dòng hồi ức nào đó. Quả , càng lớn tuổi càng nhớ về quá khứ, câu chẳng chút nào.
với lão Dịch thì vẫn còn đực đó, chờ dì kể tiếp. Đang tới đoạn then chốt mà, ai ngờ đối phương im bặt. Hai đứa sốt ruột vô cùng, đang hăng say mà ngắt giữa chừng thế , cực hình! ghét nhất cái kiểu kể chuyện “treo lửng” như .
Ngay khi định mở miệng hỏi , một tiếng sấm ì ầm vang lên từ phía chân trời, đồng thời tín hiệu tivi bắt đầu chập chờn. đầu ngoài, mặt trời khuất, ánh hoàng hôn vẫn còn hắt lên, trong khi một mảng mây đen khổng lồ từ xa đang trôi tới. Gió bắt đầu nổi, cây cối ngoài rừng lay động dữ dội.
Quả nhiên, thời tiết trong núi đổi nhanh thật. như đoán từ trưa, sắp mưa to đến nơi .
Lão Dịch khẽ xuýt xoa: “Ui chao, sấm to thật đấy.”
Hai đứa liền dậy, tắt tivi cho chắc, sợ sét đ.á.n.h hỏng, chạy tới đóng kín cửa sổ.
lên bầu trời u ám ngoài , chợt nhớ đến hồi nhỏ. Nhà cũng từng ruộng. Đến thời Cách mạng Văn hoá, sợ mấy Hồng Vệ Binh gán cho tội “địa chủ”, nên đành tự nguyện giao nộp. Khi , ông nội – Thôi Minh – quen với Lưu tiên sinh ở núi Niễn Tử, mà Lưu tiên sinh tinh thông thuật xem mây đoán trời.
Ông từng dạy cho ông nội mấy câu khẩu quyết để dự đoán thời tiết qua hướng mây. mỗi khi đồng, ông nội ngẩng đầu trời, vài câu, nào cũng đoán trúng phóc.
Khẩu quyết bốn câu, đơn giản mà dễ nhớ, đại ý : “Mây về đông, gió nổi ngừng. Mây về nam, nước sắp dâng lên. Mây về tây, nước ngập chuồng gà. Mây về bắc, lũ lớn tràn đồng.”
Cái khẩu quyết tuy phần ngô nghê, vì xuất phát từ miệng Lưu tiên sinh nên cũng vài mánh, với những đám mây di chuyển với tốc độ cực nhanh thì độ chính xác còn bốn mươi phần trăm.
thấy một đám mây đen lớn ngoài đang trôi nhanh về hướng tây, chắc chắn sắp mưa lớn. Dù thật sự ngập đến mức “chó gà trôi theo” , chắc chắn hai lão thần côn sẽ ướt như chuột lột.
Dì Chân thấy thời tiết bên ngoài thế liền sốt ruột, nhất định đòi lên núi đem ô cho hai ông già . và lão Dịch vội ngăn , thể để dì , nếu thì cũng chúng , chứ để dì một .
Dì Chân mỉm , xoa đầu chúng , : “Hai đứa trẻ ngoan, các cháu đường, chẳng họ ở chỗ nào, dễ lạc lắm. Ở đây ngoan ngoãn chờ dì, lát về, dì sẽ đãi hai cháu hạt dẻ rang đường.”
xong, dì lấy áo mưa và chiếc ô xuống nhà. và lão Dịch cửa sổ, thấy bóng dì khoác áo mưa đỏ khuất dần giữa rừng cây; đám mây đen xa xa dày đặc, mưa sắp đổ . Hy vọng dì Chân sẽ sớm gặp hai lão thần côn đó, trở về bình an.
Chưa có bình luận nào cho chương này.