Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 167: Mưa Giông

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mây đen phủ kín bầu trời, phía chân trời xa, trong tầng mây u ám thỉnh thoảng lóe lên những tia chớp đỏ trắng đan xen, khiến lòng dấy lên một cảm giác kinh sợ. Ánh hoàng hôn còn sót nhuộm một dải đỏ thẫm nơi rặng núi xa, vẽ nên một bức tranh hùng vĩ đến rợn .

Lão Dịch bên cửa sổ, một tràng văn vẻ chẳng . khinh bỉ liếc một cái, một tên nhà khoa học hạng hai còn bày đặt làm thi sĩ u sầu, lời chua lè.

, cảnh tượng phần đáng sợ thật. lẽ vì ở giữa vùng núi cao, cảm giác như những đám mây đen sà xuống thật thấp, gần đến mức như sắp ép lên đầu. Tiếng sấm ì ầm vang vọng, mỗi hồi nổ khiến tim giật thót.

kiếp, quá hùng tráng! thầm cảm thán, thì thiên nhiên, con thật sự nhỏ bé đến đáng thương.

Trời sắp mưa, dám mở tivi, và lão Dịch chỉ bên cửa sổ ngẩn ngoài, trong lòng thầm lo ba mãi vẫn về.

Chừng hơn mười phút , trong rừng cây nhỏ ngoài cửa sổ thấp thoáng hai bóng , chẳng chú Văn và chú Lâm thì còn ai! Hai ông già rõ ràng sợ dính mưa nên cắm đầu chạy thật nhanh, chạy như rùa với thỏ cũng chẳng , gọi hai con rùa thi chạy mới .

và lão Dịch thấy họ về thì sững , còn dì Chân ? Chẳng lẽ họ gặp ? Hai đứa liếc một cái vội vàng mở cửa chạy xuống lầu.

đẩy cửa , một cơn gió mạnh cuốn theo bụi cát ập thẳng mặt, thổi đến nỗi hai đứa nheo mắt . ngờ gió to đến , xem chừng chỉ lát nữa thôi mưa lớn sẽ đổ xuống, .

Hai lão thần côn cắm đầu chạy đến cửa, thở hổn hển, chú Văn thở mắng: “ cái gì mà ! Trời sắp mưa , còn chạy lông nhông làm gì hả?”

vẻ mặt họ, chắc chắn lúc xuống núi gặp dì Chân. Thế thì nguy to . còn đang suy đoán thì lão Dịch hỏi thẳng: “Chú Lâm, hai gặp dì Chân ?”

Hai lão thần côn sững mặt chúng , chú Văn lập tức hỏi: “Chuyện gì? Mau rõ xem nào!”

Thấy họ sốt ruột như , và lão Dịch vội kể hết đầu đuôi chuyện dì Chân tin họ lên núi vội vàng mang ô tìm. Hai họ xong thì mặt mày biến sắc. Chú Văn đập mạnh đùi, c.h.ử.i to: “ kiếp!!”

Còn chú Lâm thì nóng nảy hơn, gì mà túm chặt cổ áo lão Dịch, gào lên: “Hai đứa ăn hại thôi! giữ cô ?! trời mưa núi nguy hiểm cỡ nào hả?!”

Chúng , phản ứng hai họ dọa đến mức giật , cũng cần nổi giận như chứ? Bọn cản thật mà, chỉ cản nổi thôi!

Rõ ràng tính khí chú Lâm còn dữ hơn cả chú Văn, lão Dịch sợ sệt mặt. Cổ áo túm chặt, chỉ ấp úng: “Cái… cái đó… cái đó…”

Ngoài mấy chữ “cái đó” thì chẳng thốt câu nào khác, khiến ai cũng chẳng hiểu nổi định gì. vội bước lên giảng hòa, với hai lão thần côn:

“Chú Văn, chú Lâm, bọn cháu khuyên , dì Chân chịu !”

Chú Văn lườm một cái, hừ lạnh, thêm gì nữa. lúc đó, vì tiếng cãi vã ngoài sân quá to nên mấy em nhà họ Chân cũng kéo hỏi chuyện. Hai lão thần côn chẳng thèm đáp, nên đành tóm tắt ngắn gọn cho .

xong, Chân Phú nhíu mày : “Trời thế , lát nữa mưa chắc lớn lắm, con bé điều, gây thêm phiền phức thôi.”

Lời dứt, chú Lâm nổi giận đùng đùng: “Cái đồ nhân tính! còn dám ? ch.ó chừa thói ăn cứt!”

xong, chú Lâm chạy thẳng về phía khu rừng, chẳng kịp để ai ngăn . Chú Văn chỉ lạnh lùng khẩy với đám nhà họ Chân cũng lao theo.

và lão Dịch thấy ông chủ liều mạng rừng lúc trời sắp mưa nên cũng chẳng dám ở . Nghĩ bụng thôi thì dầm mưa, coi như tắm một bữa. Thế hai đứa cũng cắm đầu chạy theo.

lúc , mưa cuối cùng cũng đổ xuống. Mưa vùng núi vốn , đến bất ngờ, dội ào ào như trút nước. và lão Dịch cắm đầu đuổi theo chú Văn, may mà trong rừng còn tán cây che bớt, nên mưa quá to. ngoảnh về phía nhà họ Chân, chỉ thấy mấy em nhà họ đang nép khung cửa, theo chúng mà chẳng ai bước .

Hai ông già chạy nhanh đến mức khiến và lão Dịch đều sững sờ, ngờ với cái già yếu ớt còn nhanh hơn cả thanh niên. lẽ dì Chân trong lòng họ, quả thật bình thường.

Trong rừng khi mưa xuống, khí ẩm thấp đến mức khiến khó thở. Tiếng mưa rơi lên lá cây lộp bộp như ai đang gõ trống. Ngoài rừng mưa lớn, trong rừng mưa nhỏ, quần áo chúng ướt sũng, chẳng mồ hôi nước mưa nữa. Con đường đất chân trơn trượt nhão nhoẹt, lão Dịch ngã lăn mấy , kéo dậy. Lúc đó, trông đối phương chẳng khác gì một con khỉ bùn.

Tiếng sấm ùng ùng như nổ ngay đỉnh đầu, rung chuyển cả lồng ngực, thế mà hai lão thần côn vẫn dừng , cứ thế chạy miết lên núi. Khi chúng tới đỉnh, ai nấy đều thở hổn hển. Đỉnh núi một khoảnh đất nhỏ phủ đầy cỏ xanh, bên vách đá dựng .

khỏi tán rừng, còn lá cây che chắn, mưa lớn như roi quất thẳng , mờ mịt đến nỗi chẳng gì. Thật hiểu hai ông già chạy lên đây để làm gì, trong màn mưa mù mịt, bỗng thấp thoáng thấy ở mép vực thứ gì đó. Dụi mắt kỹ , thì hai vòng hoa nhỏ, đan bằng nhành đinh hương dại, đặt song song bên mép đá, mưa xối đến gần như nát bấy.

ngoài mấy vòng hoa , chẳng thấy bóng dáng dì Chân cả. Bên cạnh , lão Dịch vẻ chạy khát, ngẩng đầu lên trời há miệng hứng mưa uống như thể đang thưởng thức cái gì ngon lắm. chẳng buồn để ý , chỉ lau nước mưa mặt với hai lão thần côn đang phía :

“Chú Văn, mưa lớn quá . Dì Chân cũng thấy , khi về chứ. chúng về thôi?”

Hai họ chẳng trả lời, chỉ cùng lúc và lão Dịch. lúc đó, lão Dịch đang ngửa mặt uống mưa bỗng hét toáng lên:

“Á!!!”

Cả bọn đều giật , ngẩng đầu theo hướng chỉ. bầu trời đặc quánh mây đen như đáy nồi, một tia chớp đỏ rực từ phía tây bắc x.é to.ạc trung, lóe lên như một vệt máu, nhanh đến mức chỉ kịp thấy tàn ảnh.

“Rắcrắcrắc!!!” Một tiếng sét nổ dữ dội nối liền ngay đó. Dù lớn lên ở thành phố nhỏ, loại sét đỏ loằng ngoằng như cành cây thế thì đầu thấy. sững , chỉ cảm thấy da đầu tê rần, đây nào mưa giông bình thường nữa, mà thiên tai thật sự!

Thực , ở vùng núi rừng sâu thế , sấm sét đ.á.n.h xuống cũng hiếm, cây cối nhiều nên thường thu hút. điều khiến lạnh sống lưng hướng sét đánh. Bởi từ đỉnh núi chỗ chúng , thể thấy rõ ràng, nó giáng thẳng về phía ngôi mộ mới 'lão thợ lặn'.

Lão Dịch ngây , miệng vẫn há hốc, như sặc bởi chính cơn kinh hãi. Ai nấy đều cứng đờ, chẳng thốt nên lời. Xui xẻo thế chịu nổi! Ai từng chút chuyện tâm linh đều hiểu, nếu sét đ.á.n.h trúng mộ mới chôn, thì tám chín phần mười chắc chắn sẽ xác sống bật dậy!

Hai lão thần côn c.h.ử.i thề một tiếng lao thẳng xuống núi, chẳng thèm ngoảnh , chỉ hô lớn về phía chúng :

“Hai đứa ! Nếu thấy thì mau cút về ngay!”

Xì, như gió thoảng qua tai. coi câu đó nghĩa gió bay, oang oang mà chẳng đáng một xu! rằng, bọn mới truyền nhân chính tông Bạch phái. So , hai ông già đó mới nên “ điều mà lùi” mới !

và lão Dịch liếc , chẳng cần bàn thêm, lập tức bám sát theo họ, phóng xuống núi giữa màn mưa trắng xóa.

Trời vẫn trút nước ngừng, thậm chí càng lúc càng dữ dội, cứ như ai mở toang cánh cửa trời. Quả thật, câu “mây kéo về tây, nước ngập chuồng gà” ứng nghiệm y đúc. Mưa thế , đừng gà, đến cả lợn cũng cuốn trôi mất!

Con đường chân nhão nhoẹt, trơn trượt như bôi mỡ, ba bước một vũng, nước b.ắ.n tung tóe. Giày ướt sũng, tất dính bệt chân, dơ đến phát tởm. Tóc mái rũ xuống, dán chặt lên trán, chạy hạ giọng hỏi: “, lão Dịch, nếu cái mộ đó thật sự sét đ.á.n.h trúng, khi nào xác c.h.ế.t bật dậy ?”

Lão Dịch gật đầu cái rụp. hỏi tiếp: “Thế nếu con ‘âm thi’ đó thực sự dậy , chúng khả năng đối phó ?”

ngước lên, nước mưa chảy đầy mặt, lắc đầu :

chắc. Hình như ai từng đ.á.n.h với loại đó bao giờ. nếu nó thật sự sét đ.á.n.h mà bật dậy, thì e rằng chúng toi đời . Cơ hội sống gần như bằng .”

kiếp. mà tim lạnh toát. Thật sự c.h.ử.i đổng một hồi, khốn khổ đến chứ? Mấy vụ như thế chẳng chỉ nên xảy trong phim hạng ba thôi ? Mà giờ điện ảnh còn đang ế ẩm, đến phim xác sống cũng tuyệt chủng cơ mà!

thật chứ, nghệ thuật từ đời sống, cao hơn đời sống nữa.

thầm nhủ, , , chắc tự dọa thôi, làm gì xác suất nào chuẩn đến mức đ.á.n.h trúng mộ thế . Chuyện đó còn khó hơn trúng vé nữa, mua vé suốt mà trúng bao giờ, hy vọng cũng .

Cả đường , tim hai đứa cứ đập thình thịch, vì chạy quá nhanh vì sợ hãi. chỉ nghĩ lão thợ lặn nước mấy năm thì đừng xuất đầu lộ diện nữa. vẫn thường , ngay cả kẻ quen cuộc sống nước cũng ngày lên bờ cho đỡ buồn. Khi chúng thở dốc chạy đến nơi mộ mới cải táng hôm nay, cảnh tượng mắt khiến ai nấy đều tái mét. cơn mưa nặng hạt, mảnh đất trống giữa núi trở nên đen sì, chỗ đáng mộ mới giờ biến thành một cái vũng nước sâu, nước trong vũng còn bốc khói ấm. Nếu tấm bia đá đổ lăn lóc một bên, chúng thật khó mà tin rằng đây chính chỗ mà trưa nay còn .

Tim lạnh toát. Xong đời , ngờ "tay chơi xổ " như ngày trúng giải độc đắc kiểu . Lão Dịch cũng chẳng khá hơn, rõ ràng đang sợ hãi. Sắc mặt hai lão thần côn cũng từ từ biến sắc, run rẩy ngừng.

Dù họ Lam đạo, chắc chắn cũng hiểu mức độ nghiêm trọng chuyện , cứ nhắc tới xác c.h.ế.t vùng dậy thôi đủ làm khiếp vía.

Lòng lúc rối như tơ vò. đến chuyện đ.á.n.h thắng lão thợ lặn , chỉ riêng hai ông già đang mặt thôi cũng khiến bọn chẳng dám tung chiêu thoải mái. Nếu lát nữa thứ đó thực sự nhảy tấn công, e rằng bốn mạng thịt chúng sẽ bỏ nơi .

Cách duy nhất nghĩ nhân lúc chú Văn và chú Lâm đang ngây , nhanh chóng đánh choáng họ, để lão Dịch như siêu nhân xông khống chế. Hai chúng phối hợp mới mong giữ chút hy vọng sống sót. Thế thì thầm với lão Dịch: “Đừng mà ngẩn nữa, mau, nhanh chóng chuẩn Tam Độn Nạp !"

Lão Dịch bừng tỉnh, gật đầu cởi áo . lặng lẽ cúi xuống nhặt một hòn đá bằng lòng bàn tay. Bây giờ cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến hậu quả nữa, chỉ mong đừng đập c.h.ế.t hai họ .

mà đập chỗ nào mới nguy hiểm đây? lo lắng. Nếu đập thẳng đầu, chỉ cần nhầm lực c.h.ế.t ngay; tivi thường bảo “đập cổ” thấy càng vô lý. Đập cổ cùng lắm chỉ gây thoái hóa cột sống, làm mà đ.á.n.h ngất !

Đang băn khoăn chọn chỗ nào thì hai lão thần côn bỗng can đảm tiến đến gần vũng nước. Họ xuống, thảng thốt kêu lên. cũng tiến xem theo.

Trong vũng nước đục, quan tài vẫn còn nguyên, ngâm trong đó, nắp quan tài vỡ văng một nửa, chỗ gãy đen sì như cháy, mùi gỗ cháy xộc lên.

Mà bên trong quan tài thì... trống rỗng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...