Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 17: Bi Hoan Ly Hợp
Thì đầu Quản Vũ đang nhẹ nhàng tựa vai trái , ngủ .
Ban đầu định gọi cô dậy, gương mặt ngủ say , đột nhiên nỡ.
Trong lòng chợt dấy lên một cảm xúc khó tả. Chẳng lẽ phần quyến rũ nhất cơ thể chính bờ vai ? mà hai cô gái từng tựa lên đó: Đỗ Phi Ngọc từng dựa , còn Quản Vũ thì ngủ đó. Chỉ khác Quản Vũ làm ướt vai bằng nước mắt và nước mũi.
Dù thì, thể phủ nhận đây một tư thế khá mập mờ.
thể cảm nhận rõ nhịp thở nhẹ nhàng cô , liếc mắt sang, cảnh vật bên trong cổ áo vô tình phơi bày rõ mồn một.
Đây đầu tiên thấy nội y con gái, thề đấy. Cảm giác như đôi mắt rơi hẳn trong áo cô , thoát . nó, đang nghĩ cái gì chứ? A Ngọc mà! vội vàng mặt , nhắm chặt mắt phi lễ chớ , thể phụ lòng A Ngọc .
ngay lập tức, trong đầu vang lên một giọng : “ thêm nữa thôi… chỉ một nữa …” cưỡng sự cám dỗ, quyết định thật đấy, chỉ thêm nữa thôi, sẽ gọi Quản Vũ dậy, bảo cô đừng ngủ như thế, kẻo cảm lạnh. Ừ, , làm .
mở mắt , một nữa tham lam ngắm "chốn thần bí" phía cổ áo Quản Vũ, và cái " một nữa" kéo dài tận hơn mười phút.
thằng chí khí cuốn đến mức mê mẩn. Mãi cho đến khi tàu lửa thông báo sắp đến ga Long Giang, mới bừng tỉnh, vội vàng thu ánh mắt. Thở phào một cái, trong đầu thầm nghĩ: “Chắc Quản Vũ cỡ 34C đấy… lời to .”
xem A Ngọc tỉnh , ai ngờ xoay đầu, liền bắt gặp ánh mắt lạnh như băng cô .
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Súng Ống Đánh Ngược Về Kinh, truyện cực cập nhật chương mới.
Đỗ Phi Ngọc thu dọn đồ đạc xong xuôi, đeo ba lô ở lối . Ánh mắt chỉ lạnh lùng mà còn thấp thoáng vẻ đau lòng. Khi thấy , cô liền đầu chỗ khác, lặng lẽ xoay rời bước.
Xong ! Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí!
vội vàng lay Quản Vũ tỉnh dậy, nhanh chóng xách túi đựng bản vẽ đuổi theo Đỗ Phi Ngọc. Tàu dừng , đám đông bắt đầu chen chúc xuống xe. Đến khi vất vả len khỏi đám thì cô bắt taxi mất, chỉ còn ngẩn ngơ cổng ga tàu.
kỳ thi đại học, đều nghỉ. Một tuần sẽ trường để ước lượng điểm thi và điền nguyện vọng đại học. Trong thời gian , gọi điện cho Đỗ Phi Ngọc bao nhiêu , chỉ mong giải thích rằng hôm đó chỉ hiểu lầm. cô mãi bắt máy. Đến gọi tiếp theo thì điện thoại tắt nguồn.
Về đến nhà, cả nhà chuẩn sẵn một bàn những món thích nhất: thịt viên xào chua ngọt, trứng xào cà chua, rau củ kho. Bố còn lấy bia từ tủ lạnh , rằng thi xong , uống với vài chai. bàn thức ăn thịnh soạn , hiểu chẳng thấy đói chút nào. Bỗng nhận ở nhà, liền hỏi bố:
“ ạ?”
Bố trả lời ngay, chỉ uống một ngụm rượu trắng, đó móc từ túi một tờ giấy đưa cho . cầm lấy. Năm chữ in đậm đập ngay mắt :
ĐƠN XIN LY HÔN
Gì cơ? Ly hôn á? thể nào! Tuy và bố vẫn thường ba hôm cãi nhỏ, năm hôm cãi to, cũng đến mức ly hôn? Hơn nữa, chuyện xảy trong hai ngày thi đại học? thể tin nổi! lập tức bật dậy, lớn tiếng hỏi bố rốt cuộc chuyện gì đang xảy .
Bố bảo xuống từ từ kể. Thì từ lâu bố còn tình cảm gì nữa, vì nên cả hai vẫn cố gắng duy trì cái gia đình vốn chẳng còn hạnh phúc . Thực họ quyết định ly hôn từ một tháng , chỉ sợ ảnh hưởng đến kỳ thi nên cố gắng đợi đến khi thi xong mới ký giấy.
đến đó, kìm hét lên:
“ bố dễ dàng để như thế? giữ ?!”
Trong lòng vốn rối loạn, giờ thêm tin dồn dập, ai mà chịu nổi? thấy ánh mắt đỏ hoe bố, ông bỗng ngửa cổ uống cạn ly rượu, với :
“Bà … từ lâu khác .”
lặng . còn lời nào để , cũng chẳng còn chút tức giận nào. Tối hôm đó giường, hơn bốn giờ sáng mà vẫn thể ngủ nổi. xong câu bố, cũng còn oán trách ông nữa. Bố , ông cũng tổn thương. cũng , ai cũng quyền theo đuổi hạnh phúc riêng .
thì... ? ở chỗ nào?
châm một điếu thuốc, rít một thật sâu, nhả khói mà nuốt thẳng bụng.
Cái cảm giác cay nồng nơi phổi khiến thấy như dễ chịu hơn một chút. Trong đầu ngừng tua tất cả những gì xảy trong vài ngày qua. Chuyện nào chuyện nấy cũng đủ sức khiến sụp đổ. từng nghĩ cuộc sống tràn đầy ánh nắng, khi mở mắt lúc , mặt chỉ một màu đen thăm thẳm.
ánh sáng ... ở ?
từng thề rằng, sẽ bao giờ để bất cứ điều gì trân quý rời xa nữa.
… thật sự làm ?
Đó đầu tiên trong đời, nghi ngờ chính bản .
tuần đó trôi qua như thế nào. gọi điện cho , vì … tất cả đều vô ích. Điều duy nhất thể làm cố gắng an ủi bố. Mãi đến tối Chủ nhật, mới sực nhớ ngày mai đến trường điền nguyện vọng, chợt nhớ rằng… lẽ làm bố thất vọng một nữa, cũng mới nhớ … Đỗ Phi Ngọc vẫn còn đang giận .
đến trường cuối cùng. Lúc mặt thì hầu hết điền xong nguyện vọng và rời .
Đỗ Phi Ngọc cũng , như đoán.
Vì giờ đây còn tâm trí và sức lực để giải thích với cô . chỉ cần xem cô đăng ký những nguyện vọng gì điền y chang như . Đợi đến khi cùng đến Cáp Nhĩ Tân giải thích cũng muộn. Còn thi đỗ … tính .
Chuyện gì cũng để ! Giờ chỉ yên tĩnh một chút thôi!
Nửa tháng , kết quả thi công bố. Mặc dù chuẩn tâm lý đầy đủ, khi tổng điểm chỉ 379, vẫn cảm thấy đả kích nặng nề. Đỗ Phi Ngọc như mong , đậu ngôi trường cô yêu thích. Còn , ngoài dự đoán, trượt đại học.
Buổi tối hôm đó, gọi điện cho Đỗ Phi Ngọc. ngờ cô máy.
:
"Chúc mừng thi đậu đại học."
Cô chỉ đáp một câu:
"Mười tháng , sáng mùng 10, tớ sẽ ."
xong, để kịp phản ứng, cô cúp máy.
Đây ý gì? suy nghĩ mãi.
cảm thấy… vẫn còn hy vọng.
Chắc cô tha thứ cho .
, vẫn còn hy vọng. Vẫn còn một đăng ký nguyện vọng bổ sung nữa.
Sáng hôm chạy tới trường, tra danh sách các trường xét tuyển bổ sung.
Với điểm , thực vẫn còn khá nhiều trường thể . ở Cáp Nhĩ Tân chỉ một trường đang tuyển, ngôi trường Đỗ Phi Ngọc, mà một phân hiệu một học viện mỹ thuật. , chỉ cần ở Cáp Nhĩ Tân .
thể ngày nào cũng đến gặp cô . cần nghĩ nhiều nữa, chính trường !
quyết tâm, điền xong nguyện vọng bổ sung. Trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm một chút.
rằng, bố thật sự một với . Tính cách giống ông hiền lành, dễ tính. Bố với :
"Con học ở quan trọng, quan trọng sống cho tử tế, làm đàng hoàng."
kể cho ông chuyện giữa và Đỗ Phi Ngọc. Bố xong gì nhiều, chỉ đáp:
"Con cũng lớn , chuyện đều quyền tự lựa chọn, chỉ cần đừng hối hận ."
Sáng mùng 10, dậy thật sớm đến ga tàu. Chuyến tàu Cáp Nhĩ Tân khởi hành lúc hơn 6 giờ sáng. Ga tàu đông nghẹt .
Giữa đám đông chen chúc, thấy Đỗ Phi Ngọc đang đeo balo, xung quanh nhiều đến tiễn cô .
bước tới.
Tàu đến, bắt đầu kiểm soát vé.
cô bước khỏi cửa soát vé, liền vội chạy đến cửa sổ phòng chờ, dõi mắt bên ngoài.
Xem thêm: Lục Tổng Đừng Giả Nai, Phu Nhân Không Cần Anh Nữa - Lục Diễn Chỉ + Thời Niệm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô bước khỏi cổng thì rẽ sang , ngang qua cửa sổ nơi .
Cô thấy , cô mắt đỏ hoe dùng ngón tay lên mặt kính một chữ: “Đợi”.
Đỗ Phi Ngọc mỉm nhẹ một cái… lên tàu.
Trong ký ức , đó cuối cùng thấy cô .
đường về, mặt trời ló rạng.
cảm thấy… hy vọng trở .
Chưa có bình luận nào cho chương này.