Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 18: Cáp Nhĩ Tân, Xin Đừng Khiến Tôi Phải Rơi Lệ
Dương Húc đậu một trường đại học ở Mẫu Đan Giang. khi , cũng ga tiễn. Dù thì, chúng cũng em thiết bao năm, giờ chia tay ai mà chẳng buồn.
với :
" em cứ yên tâm mà , mày khỏi… tao cũng sẽ theo thôi."
Nửa tháng , giấy báo trúng tuyển cuối cùng cũng đến. Lúc đó, mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, xem , ông trời vẫn tuyệt đường sống!
Tiếp theo thu dọn hành lý, chuẩn lên đường bắt đầu cuộc sống đại học tại Cáp Nhĩ Tân.
Hai ngày khi , trường, chào tạm biệt thầy Giả và thầy Trương. Hai thầy :
"Cuối cùng cũng hả, em đứa cuối cùng rời trường đấy. đại học , nhớ bớt uống rượu !"
thật lòng, lúc thì chỉ mong nhanh, đến khi thật sự rời khỏi quê hương nơi sống gần hai mươi năm, trong lòng ngập tràn luyến tiếc.
cũng với hai thầy:
" gì, dịp em sẽ thăm thầy."
Hai họ những giáo viên nhất mà từng gặp. Đến tận hôm nay, nhiều năm đó, vẫn luôn nghĩ như .
nhớ rõ khoảnh khắc đeo balô bước khỏi nhà lên tàu, bố tiễn ga, còn bà nội thì .
dỗ bà:
"Đợi cháu nghỉ hè sẽ về, bà đừng lo."
lớn lên bên bà từ nhỏ, nên khi thấy giọt nước mắt , bản gồng kìm nén để bật ngay mặt bà. đến khi lưng , nước mắt thể nào kìm nữa, cứ thế trào .
chỉ mong thời gian thể trôi chậm một chút…
Trong khi lắng những lời dặn dò bố, thầm nghĩ như .
Tàu ga, bước lên xe. trong toa tàu qua cửa sổ, thấy bố vẫn đó… hình như cũng đang .
cả nhà dễ đến thế nhỉ?
Tàu bắt đầu lăn bánh chậm rãi rời ga.
ngoài cửa sổ.
Tạm biệt quê hương … Cáp Nhĩ Tân, đến đây!
Cáp Nhĩ Tân nơi sống gần sáu năm , giờ nghĩ , vẫn thấy nên dành chút ít chữ để giới thiệu với .
Thành phố thủ phủ tỉnh Hắc Long Giang, cũng một trong mười thành phố lớn Trung Quốc. một đô thị du lịch và thành phố văn hóa lịch sử nổi tiếng, Cáp Nhĩ Tân mang nét riêng nhờ bối cảnh lịch sử đặc biệt và vị trí địa lý độc đáo.
Nó mệnh danh : "Thành phố băng", "Viên ngọc cổ thiên nga", "Mát-xcơ-va phương Đông".
đầu tiên đến một thành phố lớn như , bước xuống tàu, ngẩn .
đầu trong đời, thấy nhiều đến thế. Trong dòng vội vã , còn lẫn cả những ông Tây mũi to, chắc Nga.
hít sâu một , hít lấy hương vị xa lạ thành phố lạ lẫm , và tự lẩm bẩm:
"A Ngọc, đợi nhé."
Vì thí sinh đăng ký bổ sung, nên xe trường đón. tự tìm.
Xem địa chỉ, thấy ghi XX, đường Hữu Nghị.
Khổ nỗi đường Hữu Nghị ở !
Thế nên vẫy đại một chiếc taxi.
Taxi ở Cáp Nhĩ Tân khởi điểm tận chín tệ, với đứa quê mùa như thì thấy đắt thật sự. thật, chỗ chín tệ bốn chuyến “xe lam” quanh thị trấn . địa chỉ cho bác tài, ông ngạc nhiên hỏi:
"Ở đó còn trường học ? nhớ ."
thế quái nào , đầu tiên tới nơi , chẳng quen ai, chẳng rành đường sá.
chỉ còn cắn răng đáp:
", cứ chạy ."
Cáp Nhĩ Tân lớn thật.
hai bên đường cao ốc chọc trời, khỏi trầm trồ:
" ơi, hai mấy tầng chứ chẳng chơi…"
Chuyến mở mang tầm mắt .
Xe chạy chừng hai mươi phút, bác tài bảo:
"Chắc chỗ phía đó?"
ngẩng đầu ôi đệt, cái tòa nhà trường hoành tráng thật!
hổ đại học, kiến trúc như kiểu Nga, chắc cũng cỡ mười mấy tầng.
Bạn thể thích: Chữa Lành Sau Những Ngày Bị Bỏ Quên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
sân thể dục chẳng thấy một mảnh rác nào, sạch đến phát khiếp.
Quanh sân hàng rào sắt cao tầm ba mét, cổng trường to rộng, phòng bảo vệ trông như trạm gác trong phim truyền hình.
Gây choáng nhất : ngay cổng hai bảo vệ mặc đồ y như lính vũ trang, gác nghiêm ngắn.
học ở đây, thật lòng cảm thấy mãn nguyện.
Chỉ tiếc một điều nếu "ngủ lang" về ký túc xá thì việc trèo tường sẽ bất tiện. chuyện đó nhỏ, chẳng đáng gì.
Ngay lúc đang hân hoan chờ xe dừng , thì bác tài hề giảm tốc độ mà phóng thẳng qua cổng trường.
ngạc nhiên hỏi:
"Ơ, bác dừng ?"
Ông bác liếc một cái, lạnh nhạt bảo:
"Đây Bộ Tư lệnh Quân khu, dám dừng chắc?"
Đệt! Hóa cái nhầm thành đại học Bộ Tư lệnh Quân khu.
Bảo hai bảo vệ gác ngoài cổng cứ như mô hình trưng bày, thì lính mang s.ú.n.g thật!
Xe rẽ ở một ngã ba gần đó dừng .
Bác tài bảo:
"Tới ."
"Tới ? Trường ?" ngó quanh.
Ông giơ tay chỉ:
"Kìa kìa, chỗ đó kìa."
theo hướng tay chỉ, đập mắt một tòa nhà nhỏ.
đây á?!
xách hành lý xuống xe, lòng đầy nghi ngờ, quan sát kỹ tòa nhà mặt, thế nào cũng thấy giống kiến trúc thời… mới giải phóng.
Cả tòa nhà bốn tầng, mà nếu cái hộp đèn to đùng nóc "Cơ sở Học viện Mỹ thuật XX – Khu vực Cáp Nhĩ Tân" thì cho tiền cũng chẳng nghĩ đây đại học.
sân trường, mặt tiền thẳng phố, bên đường thì mấy ông bà bày sạp bán hàng, bán bánh kẹp trứng rán, bán thuốc diệt gián rao ầm trời.
Gian bán đĩa lậu mở to loa phát bài "Chuột yêu gạo".
bước gần cửa chính, thấy cũng nhiều biển hiệu treo đó, mấy cái kỳ kỳ như “Trung tâm hoạt động trung lão niên”, “Hiệp hội thư pháp gia”… một hồi mới thấy tấm biển nhỏ ghi "Cơ sở thực nghiệm Đại học XX".
Chỗ nơi ghi danh ?
Thôi kệ, cứ tính.
khi trong, căn phòng ngay đối diện hành lang treo biển "Nơi tiếp đón tân sinh viên".
Chắc đây .
gõ cửa bước , một cô giáo tiếp đón .
Thật cái cơ sở vật chất thì cũng trường chắc chẳng ngon lành gì.
giờ với mà … cũng chẳng cả.
học hết cấp ba để cái bằng, giờ đại học, cũng để cái bằng, thế thôi.
đến đây để ở cạnh Đỗ Phi Ngọc, chứ trường lớp quan trọng.
Dù đây phân hiệu, thì cũng vẫn trường nhà nước công nhận.
khi nộp học phí, cô giáo bảo sẽ dẫn tới ký túc xá.
Cuối cùng, giáo viên… dắt bộ thêm hai con phố nữa mới tới nơi.
dám chắc cái nơi gọi ký túc xá cũng kiểu nhà thời mới giải phóng, một tòa nhà ba tầng cũ kỹ.
Điều khiến chắc chắn bởi mái nhà còn một ngôi đỏ bằng xi măng, bên còn mờ mờ dòng chữ “1953”.
Thôi, mặc kệ, , ...
tự an ủi như thế.
Lên tới tầng ba, thấy cũng khá nhiều phòng.
phòng còn vang lên tiếng đùa giỡn, tiếng nhạc từ đĩa CD.
Cô giáo dẫn tới gặp quản lý ký túc, giao cho dì sắp xếp chỗ ở rời .
Dì quản lý hỏi:
" ở phòng lớn phòng nhỏ? Phòng lớn mười hai , phòng nhỏ bốn ."
đáp ngay:
"Cho cháu ở phòng nhỏ."
Dì quản lý dẫn đến cửa phòng 313, mở cửa :
"Trong ba ở .'
Bạn thể thích: Ta Có Hai Con Dao Róc Xương, Chuyên Trị Các Loại Không Phục - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
gật đầu:
" ."
Dì lưng rời .
quẳng chăn màn lên cái giường trống cùng, việc đầu tiên móc điện thoại gọi.
Tất nhiên gọi cho Đỗ Phi Ngọc.
Cô bắt máy, giọng lạnh lùng:
' chuyện gì?"
giọng vẫn đang giận.
vui vẻ :
"A Ngọc, đến Cáp Nhĩ Tân ! Khi nào rảnh, tới tìm nhé!'
Cô chỉ “hừ” một tiếng, nhạt nhẽo đáp:
' cần . chia tay ."
"Cái gì cơ? chia tay á?!"
sững sờ, tin nổi tai .
Bản lặn lội ngàn dặm đến đây, mới ngày đầu tiên đặt chân đến Cáp Nhĩ Tân… chia tay?
Đây kịch bản trong phim truyền hình ? Mà phim nào chơi ác thế ?
Chắc chắn vẫn còn đang giận , ?
giải thích rõ ràng với cô mới .
Thật sự hôm đó làm gì quá giới hạn với Quản Vũ cả.
giờ nghĩ … giải thích thế nào?
rằng “Quản Vũ mệt quá nên mượn vai làm gối”?
Chính còn thấy lời giải thích khó tin, đó sự thật.
đành nhẹ nhàng qua điện thoại:
"A Ngọc, … chuyện hôm đó thật …"
'Thôi khỏi ."
Cô lạnh lùng ngắt lời , giọng dứt khoát:
" bạn trai mới . Từ giờ đừng gọi cho nữa."
tới câu đó, bỗng thấy trong lòng một trận đau buốt và tức giận trào lên đến mức khiến nghĩ ngay đến… .
Quá đáng thật sự!
Dù bạn trai thật, chỉ cố ý chọc tức , thì… vẫn quá đáng!
gặng hỏi:
"Tại đối xử với như ? vì ở gần mà giờ tới cái trường học thảm hại thế nào ?"
Cô bật trong điện thoại, giọng lạnh như băng, giáng xuống một nhát chí mạng:
" . ghét đàn ông. Tất cả các đều như . phản bội , thì trả thù! Biến! Đừng bao giờ gọi cho nữa!"
Thật , còn nhớ rõ trong câu … cô chửi một câu thô tục.
nỡ .
Đó đầu tiên cô mắng , cũng cuối cùng.
Cô cúp máy.
lúc mới thực sự nhận :
đang ở một thành phố xa lạ, một .
Ba năm đại học phía … tự sống trong nơi xa lạ .
, ngày đầu tiên đại học mà thất tình, cũng thuộc loại "nhân vật truyền kỳ" đấy chứ.
Cuộc đời giống như… đại tiện , lúc bạn cố gắng đến rách toạc mà chỉ đẩy cái rắm, còn lúc thì kiểu rắm bật phát b.ắ.n cục to.
tự nhạo .
… nước mắt cứ thế mà rơi xuống.
lau nước mắt, lẩm bẩm:
"Phúc chẳng đến hai , họa thì bao giờ đơn."
với , dường như họa kéo cả đoàn tàu tới luôn.
Chỉ vài tháng ngắn ngủi mà gần như quật sập luôn tại chỗ.
Ngay lúc còn đang đơ giường, cửa phòng ký túc đột ngột mở .
Một trai cường tráng, cạo đầu húi cua, trần bước .
thấy đó thì sững , chắc một trong ba ở sẵn trong phòng.
vội bật dậy, chào hỏi :
"Chào , mới tới. Ba năm mong chỉ bảo nhiều nhé!"
trông vẻ khá hào sảng, dễ gần.
, cả mặt nổi đầy mụn trứng cá cũng theo đó rung rinh.
nhận lấy điếu Trường Bạch Sơn đưa, ngậm miệng châm lửa, đáp:
" gì , dễ mà. tên Lý Tiểu Cường, cứ gọi Cường Tử. tới đây sớm hơn hai hôm."
Đối phương cửa, lớn tiếng gọi:
"Bào Kim Long! Ký túc xá tân binh ! Mau lết xác về!"
Xem tên cũng khá dễ gần, thầm nghĩ.
Lúc , từ phòng bên cạnh một thò đầu , đó bước hẳn phòng.
, cũng .
nước da ngăm ngăm đồng hun, môi dày, thoạt còn tưởng nước ngoài.
ngay khi mở miệng một tràng giọng Đông Bắc còn trôi chảy hơn cả , mới chắc chắn: bản địa chính hiệu.
:
"Chào , Bào Kim Long, cứ gọi Bào Long cho mật nhé. , đang thiếu một , giờ đủ tổ tôm ba thiếu một !"
Tên cũng thuộc dạng mồm mép vô địch, ở chung chắc chắn buồn .
đến buồn, tự nhiên nhớ nhà.
bảo hai đứa:
" thôi, em, đến , tối nay mời, tụi làm vài chén mắt nhé!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.