Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 20: Vụ Án Rơi Lầu

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cô giáo đeo kính thấy hơn chục chúng đều vẽ gần xong, liền từng bàn xem tranh. Xem xong, cô bắt đầu phân tích trạng thái tâm lý từng , chỉ nên làm thế nào để cải thiện tâm lý bản . mấy cô bạn “khủng long” khi giải thích xong thì đều há hốc miệng, lấy tay che mặt thốt lên “chuẩn quá mất!”, thấy mà nổi da gà.

Các chị gái ơi, trông các chị thế mà còn bày đặt làm điệu làm dáng?

Cô giáo đến bàn , tờ giấy tô vẽ loạn xạ. Một lúc lâu gì, ánh mắt dừng ở sợi dây treo cổ vẽ cây, khẽ hỏi:

“Đây ... xích đu ?”

cô, trả lời thế nào, đành :

xích đu đó, đôi khi... cũng dùng để treo cổ.”

Cô sững , chỉ căn nhà vẽ giấy, nhẹ nhàng :

“Ngôi nhà tượng trưng cho nơi con trưởng thành, phản chiếu cảm giác an trong lòng. Nhân vật em vẽ hình ảnh phản chiếu bản và sự vẹn trong tính cách. Em vẽ ở trong nhà, còn bên ngoài đầy rẫy rắn độc, điều đó cho thấy em cảm thấy sợ hãi với thế giới bên ngoài, cảm giác an , sợ tổn thương.”

ơi, chuẩn dữ ? thực sự bất ngờ. Cô chỉ cái cây vẽ :

“Cây tượng trưng cho cảm xúc, phản ánh trải nghiệm bạn với môi trường xung quanh. thể em từng tổn thương về mặt tình cảm. Ngoài ... nếu gặp chuyện gì nghĩ thông, thể đến phòng trò chuyện. Đừng tự nhốt trong một gian chật hẹp như thế.”

Ngoài cái gì nữa? đang thì dừng ngang? đang khiến tò mò c.h.ế.t ? định mở miệng hỏi, thì chuông hết tiết vang lên, cô giáo chẳng cho cơ hội mà mất. Cả phòng học lớn nhanh vắng bóng , chỉ còn đờ đẫn tờ giấy mặt.

Mãi về mới , cái trò “nhà–cây– thực một bài trắc nghiệm tâm lý nổi tiếng, thông qua những hình vẽ phản ánh tiềm thức để phân tích trạng thái tâm lý con , mà độ chính xác thì cao đến ngạc nhiên. Ai hứng thú thể thử một , khá thú vị. Đáng tiếc vì sĩ diện, từng đến chuyện với cô giáo , đến năm hai đại học thì cô chuyển trường.

Chớp mắt đến cuối tuần.

Tối thứ Bảy, nhận một cuộc điện thoại từ bạn học cũ thời cấp ba – một cô gái tên Đổng San San. Hồi đó, đối phương một hoạt bát trong lớp học vẽ. ngờ cô cũng học ở Cáp Nhĩ Tân.

Lạ thật, điện thoại mới ? Còn nửa năm gặp bạn bè cũ, cuối tuần mời qua trường chơi. Nghĩ thấy cũng , nửa năm gặp ai, mà hôm nay cũng rảnh, nên đồng ý.

Sáng Chủ Nhật, bắt xe buýt đến trường cô . Trường ở phía bắc Cáp Nhĩ Tân, bên sông Tùng Hoa, một nơi khá hẻo lánh. khu tập trung nhiều trường đại học, mệnh danh “thành phố đại học” Cáp Nhĩ Tân. Lúc mùa đông, cửa kính xe buýt phủ kín một lớp băng dày, chỉ lờ mờ thấy bên ngoài.

Từng đôi từng đôi sinh viên tay trong tay dạo phố, mà ngứa mắt, kìm buột miệng rủa thầm:

“Lũ cẩu nam nữ ...”

Giờ nghĩ , lúc đó mang tâm lý kiểu “ăn thì đạp cho hỏng”.

Nửa tiếng , xe đến nơi. xuống xe quanh, khỏi trố mắt: ơi, đại học xịn xò! Hơn chục tòa nhà, cái gì cũng , cái “căn cứ mỹ thuật XX” tội nghiệp chỉ vỏn vẹn hai tòa nhà, khổ mà.

gọi điện cho Đổng San San, bảo rằng đến , nhờ cô xuống đón. lâu , thấy một bóng dáng quen quen đang về phía cổng trường. thoáng qua thôi thốt lên: cấp ba với đại học hai đẳng cấp khác thật đấy. Trông... lên nhiều. , cách ăn mặc hơn.

Đổng San San đến gần cổng trường nhận , cứ thế lướt ngang qua luôn. Cô nàng chắc chắn cận nặng , gần thế mà thấy .

gặp bạn cũ, cũng thấy vui, nên huýt dài một tiếng sáo, bắt chước kiểu đùa cợt hồi cấp ba, gọi to:

“Ê~~ em gái, thấy đây ? cái coi~~!”

, thấy trông thế liền sửng sốt, lúc bước đến gần mới kinh ngạc :

... Thôi Tác Phi? Trời ơi, bây giờ thành thế luôn ? Tớ nhận thật đấy!”

công nhân, hiện giờ trông hết thuốc chữa: tóc nhuộm xanh bù xù, mặc cái áo phao lôi thôi, móng út tay thì dài ngoằng trông phát khiếp. chẳng khác gì mấy tên lêu lổng ngoài xã hội, khác xa hình tượng hồi cấp ba – kiểu “ , ma ma”, nhận mới lạ.

chỉ gượng, :

sống ở nước ngoài . Đây phong cách ‘mix & match’ hot nhất năm 2006 đấy, hiểu ?”

vẫn chuyện kiểu hài hước như hồi cấp ba, cô bạn bật :

“Thôi ông tướng, chắc gặp chuyện gì khó chịu ? nào, chị đây mời ăn!”

xong cũng chẳng ngại ngùng gì, khoác tay kéo về phía căn-tin gần trường. đường chúng bằng ánh mắt kỳ lạ. lẽ họ tưởng chúng một cặp. nhận , ánh mắt đó ngưỡng mộ gì , mà kiểu “bông cải ngon con heo nó phá thế ”.

kiếp, chẳng qua mới ba ngày gội đầu nên tóc rối tí thôi! Cũng chỉ hai tuần giặt quần nên bẩn xíu mà! cần như kiểu như thấy rác thế ? Nếu vì Đổng San San đang khoác tay , xông lên cho vài phát .

quán ăn, gọi món xong, thích uống bia nên Đổng San San gọi thêm hai chai, uống cùng . Cô chống cằm, quan sát từ đầu đến chân một lượt, hỏi:

giờ thành thế ? mà thấy xót giùm bạn cũ.”

dốc cạn cốc bia, thở dài, khổ :

thì dài dòng lắm…”

kể cho cô chuyện xảy từ khi bổ sung hồ sơ đại học đến tận bây giờ. Ban đầu Đổng San San chăm chú, còn đùa theo, càng nhiều, nụ mặt cũng dần tắt.

Kể xong, gọi thêm hai chai bia. Lúc mới phát hiện Đổng San San đang bằng ánh mắt lạ, giống như bản năng nữ tính trong đối phương đang trỗi dậy, vỗ về an ủi . Khiến cũng cảm thấy rờn rợn.

thở dài, :

cũng thật … khổ quá. Hai các đều bạn tớ, chuyện … chẳng thể trách ai cả. Tình cảm mà, vốn dĩ như thế đó.”

Tất nhiên cũng hiểu rõ chuyện tình cảm vốn như , chẳng lẽ còn thể thế nào nữa? Tìm Đỗ Phi Ngọc trả thù ? Đừng đùa. rót rượu, khổ :

“Đều do tự chuốc lấy, chẳng trách ai ... chắc phận thôi.”

Khoan , cái gì? “ phận”? Chẳng lẽ thật sự ?

bỗng nhớ lời Cửu Thúc từng , tu đạo mệnh phạm “ngũ tệ tam khuyết”. Chẳng lẽ ứng ? , theo lý mà : già vợ gọi “goá”, già chồng “quả”, già mà con “độc”, trẻ cha “côi”, thể tàn tật “tàn”. Còn ba thiếu “tiền, mệnh, quyền”, vẫn chẳng khớp cái nào.

thế , khi con gặp chuyện trớ trêu mà cách nào giải thích bằng lẽ thường, họ thường đổ cho ma quỷ mệnh. trong cái vòng “ mệnh” tưởng chừng rõ ràng , giờ chẳng tìm lời giải thích hợp lý nào. Cảm giác bất lực , thật sự khó thành lời.

thực sự cảm kích Đổng San San. Đây đầu tiên từ khi đại học, thể hết lòng với ai đó, thật sự nhẹ nhõm nhiều.

Thôi kệ, chẳng nghĩ nữa. như kiểu Đông Bắc : thì !

Cơm nước xong, Đổng San San dẫn tham quan trường cô . Hai đứa vòng quanh, để ý thấy phía một toà nhà đang thi công, trông cũ kỹ, chắc chuẩn tháo dỡ. Đổng San San , đó khu nhà cũ trường, sắp phá để xây hồ bơi.

Chuyện nhỏ như vốn chẳng khiến bận tâm, lúc xoay định tiếp thì lưng bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh:

“Aaa!!”

và Đổng San San giật , lúc thấy một công nhân từ tầng bảy toà nhà cũ ngã xuống. Hai đứa đờ , tận mắt chứng kiến một bi kịch xảy .

Bạn từng thấy c.h.ế.t ? đến đây, hỏi một câu, từng thấy . thật, đầu tiên thấy xác chết, hề sợ hãi. Đó hồi cấp ba.

Vì mùa đông sáng muộn, khi học lớp 11 học từ sớm bằng xe đạp, đường chạy ngang qua một cây cầu vượt. nhớ rõ, khi đó năm giờ sáng, vội đến quán cháo gần trường mua sữa đậu nành nóng cho Đỗ Phi Ngọc. Khi ngang qua cầu vượt, thấy một cái bóng đen lờ mờ, hình như , đang... đu xích đu. Mà thì ngốc thật, sáng sớm trời còn sáng hẳn, ai lên cầu vượt mà đu xích đu? cũng chẳng nghĩ nhiều, tiếp tục học.

Tối về ăn cơm, cha kể sáng nay phát hiện một phụ nữ treo cổ c.h.ế.t ở cầu vượt.

nó, sực nhớ cái “ đu xích đu” ban sáng. Tới lúc đó mới thấy lạnh gáy, gió thốc qua cổ mà rợn cả .

trở hiện tại, và Đổng San San vẫn đang sững tại chỗ, lúc ít sinh viên và công nhân tụ tập . gì thì , “xem náo nhiệt” vốn truyền thống vẻ vang dân . công nhân chắc chắn còn cứu nổi nữa, do trượt chân khi tháo kính nên rơi xuống đất. Cơ thể m.á.u me be bét, ít nữ sinh liền chạy nôn, trong đó cả Đổng San San.

vội vàng vỗ lưng trấn an cô . Cũng thôi, với hầu hết phụ nữ thì cảnh tượng như quá sức chịu đựng, huống hồ gì ăn uống no nê xong.

Một lúc , cô hơn, dậy :

xem, gì mà xui thế . Nửa tháng mà c.h.ế.t hai , ai còn dám qua đây buổi tối nữa?”

Hả? Nửa tháng c.h.ế.t hai ? hỏi chuyện gì xảy , cô kể:

“Toà nhà cũ bắt đầu tháo dỡ từ nửa tháng , ngày đó đầu tiên rơi từ tầng bảy xuống c.h.ế.t luôn. Làm cả trường xôn xao mấy ngày liền. Giờ tình hình mới yên tí, c.h.ế.t nữa, xem tà ma ?”

xong cũng thấy gì đó . Lúc nãy thấy toà nhà , cảm giác lạ, khó tả thành lời. Đổng San San vẫn đang lầm bầm than phiền, rõ nữa, mà đầu lên tầng bảy.

thấy cái cửa sổ thứ hai từ trái sang, ở tầng bảy, gì đó ... như thể thứ gì đó ở đó, gì. lẽ vì từng học qua Tam Thanh thư nên trực giác mách bảo chuyện tuyệt đối đơn giản.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...