Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 19: Thôi Phế Vật
Hai họ chẳng hề khách sáo, xem hoặc kiểu ăn chùa ngán, hoặc loại đáng để kết bạn.
“Còn một nữa, tối mới về phòng.”
trải giường chiếu xong, ba em rủ uống rượu.
Bọn họ dẫn tới một quán ăn nhỏ gần trường, gọi một đĩa thịt bò cay, một đĩa thịt bò om nước tương, thêm một món rau trộn lạnh.
hỏi:
“Hai uống đấy?”
Bọn họ to:
“Cứ uống , uống bao nhiêu, bọn theo tới bến!”
xong câu đó cũng chẳng khách sáo nữa, gọi nhân viên:
“Mang một két bia Cáp Nhĩ Tân. Rau trộn làm nhanh cái!”
thật sự uống đến say, say thì nghĩ gì nữa.
Nếu thật cô chia tay , tại hôm đó bảo tiễn? Tại mỉm với ?
Đó trả thù ?
đáng tội đến mức ?
nâng ly:
Xem thêm: Bách Hợp - Cực Trú Hãm Lạc (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Nào em, cạn. Hai cứ tùy ý.”
Đây thứ ba nâng ly.
về tửu lượng thì bọn họ thể hơn , mới ba chai mà uống cạn như , ai cũng gì đó .
Bào Long uống cùng một ly nữa, hỏi:
“ em, chuyện gì ?”
rót đầy cốc, nhấp ngụm bia, bia ở đây ngon hơn quê , càng uống càng chua.
Men bắt đầu ngấm, gượng :
"… thất tình.”
Uống tới cuối cùng, cả ba đều ngà ngà say.
Đàn ông với , ngoài đánh lộn thì cách nhanh nhất để thiết cùng nhậu một trận thật.
Một bữa rượu mà ba đứa như quen mười mấy năm, mỗi thằng ngậm một điếu thuốc, khoác vai bá cổ lảo đảo về phòng.
Về đến phòng, thấy bạn cuối cùng , trông… già khú.
Râu ria lởm chởm, phát tưởng chú bảo vệ.
đưa cho một điếu thuốc, tự giới thiệu.
tên Vương Thành, về mới 23 tuổi .
Đèn phòng tắt, giường tiếng ngáy như sấm Lý Tiểu Cường.
Đầu óc vẫn cuồng.
Đệt… ai uống rượu giúp quên đau khổ ?
mà , nhất định sẽ thắp hương vái cả tổ tiên tám đời nhà họ luôn!
Con thực buồn , giờ mới thấm thía sâu sắc điều đó.
Càng chuyện nghĩ tới, thì nó cứ lởn vởn trong đầu, như ruồi nhặng đuổi mãi cũng chẳng .
cứ cho đến khi bò xuống giường tiểu, cửa sổ thấy trời lờ mờ sáng.
Cuộc sống đại học cô độc chính thức bắt đầu.
Chắc cũng chỉ lết lết tạm bợ như thế thôi.
thật, đứa tâm lý yếu đuối, điểm mấy năm bạn vẫn nhắc đến, mà sếp cũng mắng:
“ hợp làm nghề .”
Cuộc sống đại học như .
Ngày thứ hai bắt đầu học, khỏi cần quân sự rèn luyện gì sất.
Lớp hơn ba mươi , như thường lệ ngành vẫn nhiều nam ít nữ.
mấy cô nữ sinh thì nhan sắc… gọi dám ngắm.
tiểu phẩm Quách Đức Cường, ông tả cô em gái Lý giáo viên, mà cứ cảm giác ông đang về lũ con gái trong lớp 06 ngành Thiết kế thị giác .
Thôi kệ, họ cũng chẳng liên quan gì tới .
bắt đầu thấy tính cách ngày càng trầm lặng.
thể vì cú sốc lúc đầu, mà dần cảm thấy thứ xung quanh chẳng còn chút liên quan gì đến .
Trừ lúc về phòng ký túc cùng Bào Kim Long uống rượu, còn gần như mở miệng chuyện.
Sáng học, cũng chẳng mấy ông thầy đang giảng cái gì, thú thật cũng .
Cả học kỳ đầu năm nhất trôi qua, nhiều bạn học còn tên gì, thậm chí còn chẳng để ý tồn tại .
Giáo viên hướng dẫn tên Lưu Minh Minh, khá chỉn chu.
Ông gọi chuyện riêng nhiều , quá hướng nội, như .
rõ thật sự , chẳng còn chút động lực sống nào, sống kiểu “chết dần c.h.ế.t mòn”.
làm gì , vì thói quen hình thành, đổi cũng khó.
Cổ nhân câu:
“ chọn biến thái trong câm lặng, thì sẽ tiếp tục biến thái trong câm lặng.”
nghĩ Lưu Minh Minh chắc sợ thành một “Mã Gia Giác thứ hai” (kẻ g.i.ế.c nổi tiếng ở TQ).
thừa nhận, thật sự chút biến thái.
Một hôm, Bào Long bảo nhuộm tóc, hỏi .
gật đầu: “!”
cắt tóc húi cua, nhuộm vàng chóe.
Còn tóc thì dài, phủ cả mắt.
chơi luôn một mái tóc xanh biển y chang dân cosplay, … chói mắt dã man.
Hai thằng một xanh một vàng, dắt ngoài phố, giờ nghĩ ngu ngốc để cho hết.
Về phòng, và Bào Long còn bàn:
“Thiếu màu đỏ nữa đủ ba màu cơ bản!”
nên rủ Lý Tiểu Cường nhuộm đỏ.
Lúc đó Cường Tử đang truyện tiên hiệp, thấy lời rủ rê thì , hờ hững phán một câu:
“Đầu óc lợn.”
Phòng ký túc chúng thật đứa nào cũng gì, kể cả .
rõ điều đó.
Học xong hai tháng, tụi hầu như học nữa.
Suốt ngày cắm mặt ở quán net.
, Cường Tử, Bào Long, với thêm một phòng khác tên Tiểu Đào, cắm đầu chơi trò “Thế giới WM”, quên ăn quên ngủ.
Ngày nào cũng trốn học, đói thì ngoài uống rượu, buồn ngủ mới về ký túc ngủ.
Nghĩ thời gian , thật cũng xảy ít chuyện thú vị. một hôm bốn em tụi rủ cày đêm ở quán net.
cạnh một thằng nhóc trông nhỏ, cỡ lớp 10, lớp 11 gì đấy.
Mái tóc nó còn “ngầu” hơn cả , nhuộm hồng chói lóa.
quá , nét giống Trunks trẻ tuổi lúc hóa Super Saiyan, mang chút cảm giác như tượng Nữ thần Tự do.
ngang qua mà còn sợ tóc nó đ.â.m trúng.
Liếc mắt thấy nick QQ nó cũng “gắt” kém.
cả buổi hiểu nổi mớ chữ đó ý gì.
từ bao giờ mà mạng thịnh hành cái kiểu chữ loạn não như .
Cường Tử mới với :
“Cái ‘Vì em sinh đẻ.’”
chấn động luôn.
nó, gần hai mươi tuổi còn mất zin, tên nhóc mới nhiêu tuổi mà dám ' sinh đẻ' hả?!
Tầm nửa đêm, mắt bắt đầu díp , buồn ngủ quá chịu nổi.
đeo tai , gục xuống bàn ngủ gà ngủ gật.
ngủ bao lâu, một tiếng động cực lớn đột nhiên vang lên khiến giật b.ắ.n cả .
Còn tưởng cái bật lửa bàn phát nổ nữa chứ.
Ngẩng đầu lên mới phát hiện, cái thằng nhóc đang chơi game nhảy theo nhạc.
Tay gõ phím như thù cha g.i.ế.c , đập phím “cách” rầm rầm, mồm còn chửi bậy ầm ĩ như quán net nhà nó .
hết nổi, vỗ vai nó, giọng hòa nhã nhắc nhỏ tiếng một chút.
Ai ngờ thằng ranh trợn mắt quát : “CNM, mày cái thá gì?”
Ôi trời ơi, nhặt mồm.
Bên trái, mấy thằng bạn xong cũng rộ cả lên.
Cường Tử dậy vệ sinh, lúc tay cầm theo cái thông bồn cầu cao su.
ngậm điếu thuốc, lưng thằng nhóc, nó còn đang say sưa nhảy “trái trái ” bàn phím.
Đợi Cường Tử vị trí, vung tay tát cho thằng nhóc đó một cái bạt tai, cho nó ai.
Thằng nhóc sững , còn kịp phản ứng thì Cường Tử lôi nó khỏi ghế, kéo thẳng hành lang quán net.
Tụi khách quen ở đây, quản lý trực đêm cũng chả ưa gì thằng nhóc , nên cũng chẳng thèm can thiệp.
Bốn thằng tẩn cho thằng ranh một trận “hòa bình xã hội kiểu mới”.
Nó đó co rúm đất, ôm đầu buông, rõ ràng sợ Cường Tử lấy cái thông bồn cầu phang đầu.
Xem loại kiểu “đánh chửi gì cũng , đừng động tóc tao!”
kéo cổ áo nó lên, hỏi:
“Giờ đây ai ?”
Thằng nhỏ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
vẫn thấy hả giận.
hiểu lúc đó nghĩ đến cái nick QQ , bèn mắng nó:
“Đừng trách bọn đánh mày! Chữ Trung Quốc còn thông, dám đặt tên ‘vì em sinh đẻ’? Đổi ngay! Đổi thành ‘Tinh Trung Báo Quốc’!””
Thằng bé đó mắt rơm rớm, run run đổi QQ thành “Tinh Trung Báo Quốc”, cả bọn tụi đều ngặt nghẽo.
Mấy chơi game trong quán net cũng bật theo.
vỗ vai thằng nhỏ, :
“ mày chiến sĩ thì còn lâu, mà chê mày rác rưởi thì nặng, thôi thì thằng bé đáng thương. Biến , đừng ngứa tay bọn nữa.”
nó chạy mất dép khỏi quán, chúng tiếp tục chơi tiếp.
ngay lúc đó, một suy nghĩ lóe lên trong đầu :
Khoan …
như …?
rốt cuộc trở thành cái quái gì …?
Vì suốt một tuần liền gần như ngủ, cố gắng chống cơn buồn ngủ, đăng nhập game và bắt đầu làm nhiệm vụ.
, nhiệm vụ trong WM kiểu chạy gãy chân, chạy hết đến khác, cứ về xong tiếp.
Nghề Vũ Linh, bay từ đầu bên bản đồ sang đầu bên .
Tai đeo tai , trong đó vang lên âm nhạc dịu nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ chăm chăm dán màn hình.
một hồi, bắt đầu thấy… ảo giác.
Quả , mệt đến cực độ thực sự dễ sinh ảo giác.
Đây đầu tiên trong đời trải nghiệm điều đó.
cảm giác thực sự bước trong game, đang bay lượn giữa bầu trời.
Núi non sông ngòi lướt qua bên chân.
đến núi sông, bất giác nhớ tới 《Tam Thanh Thư》 mà bỏ bê từ lâu, những hình ảnh trong đó chợt hiện rõ trong đầu .
Khung cảnh lúc khiến thấy cực kỳ dễ chịu, lâu lắm mới cảm giác vui vẻ như .
lẽ chỉ trong thế giới hư ảo, mới tìm niềm vui.
Bởi vì hiện thực quá tàn khốc, quá vô tình.
Lúc bừng tỉnh nhờ Bào Long lắc vai .
hôm nay trường điểm danh, bắt buộc mặt, thì mất điểm chuyên cần.
dậy, vươn vai một cái, trong lòng thầm nghĩ:
“Xem , ‘Tam Thanh Thư’ cũng thể cứ để đó mục nát .”
khi báo danh ở trường xong, vì quá buồn ngủ, gục luôn xuống bàn ngủ.
Tỉnh thì tiết học cuối cùng buổi sáng.
Tiết học đó Tư vấn tâm lý.
khá ngạc nhiên, môn nữa, vẻ mở bổ sung.
Xem thêm: Tình Nồng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Một cô giáo đeo kính, khuôn mặt thanh tú, đang bục giảng về các vấn đề tâm lý.
loáng thoáng, cảm thấy vô nghĩa.
nghĩ thông, như chẳng hạn, cô đến rồng kêu hổ gầm thì cũng chẳng ích gì.
Cô giáo đó yêu cầu cả lớp lấy giấy , sẽ làm một bài kiểm tra tâm lý tên “Nhà – Cây – ”, tức vẽ tùy ý một căn nhà, một cái cây và một .
đến đây cảm thấy cũng thú vị, bèn cầm bút vẽ thì trong nhà, cây thì ngoài sân.
vẽ xong thấy , như thiếu gì đó.
Thế nên vẽ thêm vài con dao, vài con rắn ngoài căn nhà, cây vẽ sợi dây thừng treo cổ, tô nền trời thành màu đen, thêm cả một vầng trăng lạnh lẽo.
Lúc nghĩ: giờ thì hảo .
Chưa có bình luận nào cho chương này.