Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 26: Trong Họa Có Phúc
khi vặn chặt nắp chai nhựa , sợ dọc đường cô mất kiểm soát thoát , nên quấn thêm vòng vải vẽ phù chú quanh nắp.
thứ xử lý xong xuôi, thở hắt một dài: vẫn còn sống… Thật sự… quá .
Đây kết cục nhất mà thể tưởng tượng .
bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn rút lui, bất chợt phát hiện viên châu nhỏ mặt đất thứ giống như giọt nước mắt nữ quỷ .
thì, cổ thư từng ghi chép rằng,hễ vật linh tính thì đều thể sinh châu: Trai ngọc minh châu, rắn xà châu, còn truyền thuyết về ngư dân Nam Hải – nước mắt hóa thành ngọc.
… một nữ quỷ – thứ vốn vô hình – nước mắt hóa thành châu chứ?
Mà thôi, viên lấp lánh sáng lóa, cũng khá đấy. Cứ giữ ,đợi tháng hỏi sư phụ, chắc sẽ lai lịch.
nhét chai nhựa túi trong áo khoác phao, xuống lầu.
Nhảy từ cửa sổ tầng một ngoài, cơn gió lạnh táp thẳng mặt, lúc mới nhận …áo phao gần như mồ hôi thấm ướt hết cả.
nó, vận động cường độ cao mà!
Ngẩng đầu lên trời, phía đông mờ mờ ánh trắng bụng cá, xem đêm dài đáng sợ … cuối cùng cũng qua .
Gió lạnh chạm , liền run cầm cập, n.g.ự.c và cổ bắt đầu đau âm ỉ, trái tim đầy phấn khởi.
tới chuyện khác, ít nhất bảo vệ sự an cho Đổng San San, sẽ còn ai gặp chuyện nữa.
Bây giờ cảm thấy… giống như mấy hùng vô danh trong phim điện ảnh,cái cảm giác thành tựu … thật sự tuyệt vời.
điều lớn lao nhất nhận cởi bỏ khúc mắc trong lòng gần nửa năm nay.
đấy…
còn lý do gì để tiếp tục đau khổ, tiếp tục chìm đắm nữa?
Ít nhất vẫn đang sống.
?
mỉm , châm một điếu thuốc, hít sâu một .
Chỉnh chiếc khăn len cổ, cái khăn cứu mạng đêm nay.
đó, lê cái xác mệt nhoài mà bước .
Thật sự kiệt sức .
Lúc nãy còn thấy rõ, giờ tinh thần buông lỏng, bao xa bắt đầu hoa mắt chóng mặt, buồn ngủ rũ rượi.
Cố gắng gượng tinh thần, tới khu ký túc xá nữ, xuống bậc thềm gọi cho Đổng San San một cuộc điện thoại.
Ngón tay gần như còn đủ sức để bấm .
Điện thoại kết nối, rõ ràng cô vẫn tỉnh ngủ.
yếu ớt:
“ đang ở ký túc xá… gặp .”
Cô xong thì bất ngờ, vì cứ tưởng hôm qua về trường , hôm nay đến sớm ?
Đối phương sốt ruột hỏi làm .
ráng gắng gượng, :
“ mau xuống … xuống c.h.ế.t cóng mất…”
xong, cúp máy. Ý thức bắt đầu mơ hồ.
Lờ mờ, thấy chạy về phía , hình như Đổng San San. Cô ôm lấy , lo lắng hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì.
Đừng bỏ lỡ: Bách Hợp - Cực Trú Hãm Lạc, truyện cực cập nhật chương mới.
, cố gắng ép một câu từ kẽ răng:
“ buồn ngủ lắm… tìm chỗ nào cho ngủ một lát…”
xong liền ngất lịm, chẳng gì nữa.
ngủ đó… thật sâu, thật ngon, cũng thật mệt. cảm thấy ấm áp.
Đến khi nữa mở mắt , mặt vẫn chỉ một mảng đen kịt. Đây ? Cả đau nhức rã rời, nhất cổ, gáy và ngực, hơn nữa n.g.ự.c như thứ gì đó đè lên, giống như… một bàn tay?!
Khỉ thật, chẳng lẽ con quỷ trở mặt, nhân lúc ngủ say bò tập kích?!
kịp quan tâm đến đau đớn nữa, bật dậy và hét lớn:
“Ai đó?!”
Ngay lập tức, bàn tay rút . Một chiếc đèn bàn bật sáng, gương mặt ngái ngủ Đổng San San xuất hiện trong tầm mắt .
Thì … đang giường trong một nhà trọ.
Phù… hóa quá đa nghi . Đổng San San đưa về đây.
thở phào, xuống. ngay đó chợt thấy… gì đó , Đổng San San cũng đang bên cạnh ?!
Cô thấy tỉnh , bèn dậy, lo lắng hỏi:
“ ? Đêm qua về nhà ? còn thương nữa…”
theo phản xạ lật chăn kiểm tra, phù, quần lót vẫn còn, chỉ chiếc sơ mi xé mất vì dùng để gói cái chai.
Xem Đổng San San giúp cởi đồ. Mặt đỏ bừng như cà chua chín.
Nửa ngượng ngùng nửa nhẹ nhõm, cũng rõ trong lòng rốt cuộc cảm thấy may mắn… tiếc nuối nữa.
bắt đầu suy nghĩ xem nên biện lý do nào để lấp l.i.ế.m chuyện .
Nghĩ một lúc, nảy một ý, liền gãi đầu, :
“Tối qua uống quá chén…đang xe thì thấy buồn nôn nên bảo tài xế dừng , trả tiền thì lão tài vù một phát chạy mất… Gọi mãi xe khác, đành bộ về… Ai ngờ trời tối quá, té luôn xuống cái mương…”
chứ, Đổng San San dễ dụ thật, xong liền tin luôn. Cô còn vẻ xót xa, dịu dàng :
“ mà bất cẩn chứ…”
hề hề, hỏi cô bây giờ mấy giờ .
Đổng San San cúi xuống lấy túi nilon đặt giường, bên trong đồ ăn. Đưa đồ cho , cô trách :
“Còn mặt mũi mà hỏi nữa hả? ngủ một ngày trời đấy, làm tớ cả ngày nay bỏ luôn tiết học để chăm đó!”
luôn tiết học để chăm đó!”
thấy đồ ăn, bụng lập tức réo ầm ầm, khì khì như thằng ngốc, đón lấy cái túi, lôi một chiếc đùi gà ngũ vị lập tức ngấu nghiến như hổ đói. Đổng San San ăn uống như thể nhịn đói mấy ngày, khẽ lắc đầu mỉm . Cô mở nắp một chai Sprite, đưa cho , dịu dàng :
“ ai giành với , từ từ ăn thôi, coi chừng nghẹn đấy.”
đón lấy chai nước, tu ừng ực ngừng. Đang uống thì bỗng nhớ nữ quỷ vẫn còn trong áo khoác . Vốn định hỏi Đổng San San: “Áo khoác lông vũ ?”
mở miệng, lúc sặc thật, bọt khí từ nước ga trào cả mũi, làm ho sặc sụa.
Đổng San San thấy sặc đến , vội vàng trèo lên giường vỗ vỗ lưng cho , lo lắng :
“ hậu đậu chứ, ?”
Thật cũng nghiêm trọng gì. hồi vẫy tay hiệu .
lúc đó… bỗng đơ cả .
Bạn hỏi vì ?
Hãy tưởng tượng cảnh : một thanh niên trai tráng như , trần trụi nửa , trong chăn, còn Đổng San San cũng trèo hẳn lên giường, tay thì đang vỗ lưng từng cái một.
cách hai vô cùng gần gũi, khí thì cực kỳ ám . lúc đó, từ phòng bên cạnh vang lên những tiếng rên rỉ khó mà hiểu lầm nam nữ song tấu, tiếng động càng lúc càng… “chuyên nghiệp”.
một hồi, thấy giống y chang cái đôi sáng hôm qua chính “Minh Nguyệt Đại Giang” đó!
Hỏi thấy ngại c.h.ế.t ?!
Đổng San San cũng thấy âm thanh bên cạnh. Cô nàng sững , khuôn mặt chợt đỏ bừng như trái cà chua, bàn tay nhỏ để cho đỡ ngượng.
dáng vẻ bối rối đáng yêu đó, tự nhiên trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp. chỉ ấm, mà còn… tim đập thình thịch ngừng.
Lúc nào chẳng , ánh mắt và cô giao . mặt đỏ, cô cũng mặt đỏ.
khí trở nên lạ lạ… Miệng khô khốc, đầu óc mơ hồ… quên cả con quỷ trong áo khoác…
chỉ cảm thấy cách giữa hai khuôn mặt càng lúc càng gần, như thể một lực vô hình kéo chúng với .
Đổng San San cũng hề né tránh, thậm chí còn nhắm mắt phối hợp.
nhớ một quảng cáo từng :
“ nụ hôn mùi vị thế nào ?”
. Chính hôm đó, .
đắm say.
Dù nụ hôn đầu, nụ hôn thứ hai trong đời xảy khi kịp chuẩn gì cả.
rõ ai ôm ai . Chỉ … chuyện diễn tự nhiên.
Các bạn đừng nghĩ lệch hướng nhé. chỉ đến… một nụ hôn mà thôi.
Thật … ban đầu còn định tiến thêm một bước, tiếp tục “hiểu sâu hơn” về Đổng San San.
lúc hai đứa đang ôm giường, thì tiếng “thi đấu” phòng bên bước giai đoạn cao trào, một tiếng rên vang vọng như nữ cao đột ngột bùng lên, khiến cả và Đổng San San bừng tỉnh.
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô lập tức dậy, hổ chỉnh quần áo, còn thì khô miệng khô lưỡi, thầm rủa cặp đôi hoang dã bên cạnh hại mày giờ đang lửa đốt lưng tâm đây !
Ban đầu định giả vờ đạo mạo mà một câu kiểu " mạnh kệ mạnh, gió mát vờn núi xanh", tỏ vẻ cao nhân ẩn thế…
cuối cùng đến cả một kẻ mặt dày như cũng chẳng mở miệng nổi.
Bầu khí lặng xuống nữa. Đổng San San mặc xong áo, mặt vẫn đỏ bừng, nhẹ nhàng hỏi:
“… sẽ yêu em chứ?”
Tự nhiên… . Xem , mùa xuân thật sự đến . kiếp nạn tưởng thoát nổi, một niềm hạnh phúc bất ngờ ập đến làm … phản ứng .
nên gì, chỉ còn ngơ ngẩn gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Đổng San San con gái luôn vui vẻ, hoạt bát nở nụ rạng rỡ.
Cô nhào tới ôm chầm lấy , thì thầm bên tai:
“ làm bạn trai em thì gạt em đấy nhé~~”
Quả thật… “Tái ông mất ngựa, họa phúc khôn lường” Câu chuẩn cần chỉnh!
Còn cái thứ mang tên hormone tình yêu nữa, mày yêu c.h.ế.t mất thôi!!!
khi ôm thêm một lát, mới chợt nhớ chuyện nữ quỷ, vội xuống giường tìm áo khoác. May quá, cái chai đựng hồn quỷ vẫn yên trong túi áo, nó lắc lư mà nhẹ cả lòng.
Tâm trạng đang , sang với Đổng San San:
“ thôi, em yêu. Chắc em cũng đói ha? mời em ăn nhé!”
Ai dè cô nàng liếc một cái :
“Giàu hả? Trong còn cả đống đồ ăn mà, ăn mấy thứ . , về tiêu tiền thì tiết kiệm, bớt uống rượu nhé, ?”
Trời ơi! Cô còn thể quan tâm hơn nữa !?
Vài câu mà khiến lòng như sưởi ấm. Mới yêu thôi mà nghĩ cho như thế , còn mong gì hơn nữa chứ?
Còn gì để "phục" mà "phục"? đây, phục sát đất !
Chưa có bình luận nào cho chương này.