Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 27: Số Mệnh Vô Thường

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Kể từ khi một nữa bước tình yêu, quả thật lột xác từ trong ngoài. Về trường, việc đầu tiên làm lôi đống quần áo bẩn cất kỹ bấy lâu giặt sạch sẽ.

Ba thằng bạn cùng phòng mà mắt chữ A mồm chữ O. Bào Long nghi ngờ, :

“Mặt trời mọc từ đằng tây ? Mày cái gì đấy, em? Uống nhầm thuốc ?”

phì một tiếng, lườm cả bọn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, phối hợp thêm ngón giữa đầy nghệ thuật.

“Bọn mày… đám đàn ông bẩn thỉu!”

Lúc trong phòng giặt đồ, kỳ cọ đống quần áo mơ màng nghĩ đến gương mặt đáng yêu Đổng San San, vui đến nỗi khóe miệng ngừng nhếch lên. Miệng còn vô thức nghêu ngao mấy câu trong bài “Tình Phu Kéo Thuyền” – một bài hát dân gian độ sến bậc nhất lịch sử.

lúc , bên nhà vệ sinh cạnh bên, Cường Tử đang… “ thiền” trong đó. lẽ vì từ lúc đại học đến giờ bao giờ thấy vui đến mức , nên mới hét lên:

“Móa! Phi, mày gì thế? cửa kẹp đầu ? Làm tao hết cả đây !!”

phì một tiếng nữa:

“Bọn FA c.h.ế.t dí , đây khinh mấy !”

Giặt xong đồ, lao ngay về ký túc xá, lăn giường gọi điện cho Đổng San San, hỏi em ăn cơm , nhớ

Trong phòng lúc đó, Vương Thành, Lý Tiểu Cường và Bào Kim Long đang chăm chú xem phim đen.

chuyện điện thoại giọng ngọt như mía lùi, Lý Tiểu Cường nhịn nổi mà chửi:

“Tiểu Phi, mày phát xuân ???”

chẳng buồn đầu , chỉ một câu:

“Bọn biến thái , mày coi mấy như khí!”

đến một ngày thứ Bảy. Kể từ khi chính thức yêu , hôm nay đầu tiên đến thăm Đổng San San.

xe buýt, chiếc khăn quàng cổ từng cứu mạng giờ giặt sạch sẽ tinh tươm, cổ áo xếp thẳng nếp. cửa sổ xe, thấy từng đôi tình nhân tay trong tay sánh bước ngoài phố…

Lòng ngập tràn ngọt ngào, khó mà tưởng tượng nổi chỉ một tuần thôi, còn họ âm thầm rủa:

“Chó với lợn dắt dạo!”

, chuyện vui thì tinh thần phơi phới, quả như .

Sáng nay lúc rửa mặt soi gương, còn cảm thấy bản trai hẳn !

lật một cuốn tiểu thuyết tình cảm sến súa xe buýt, nghĩ bụng trích một câu văn hoa mỹ để miêu tả tâm trạng hiện tại mới :

“Ánh nắng lúc len qua khung cửa dán đầy hoa văn, chiếu lên khuôn mặt trai từng lạc lối. mở cửa sổ xe, gió nhẹ lướt qua mái tóc lam mềm mại. Góc nghiêng 45 độ ngước bầu trời, nụ … như ánh nắng đóng băng trong khoảnh khắc.”

WAHAHA! Chuẩn ! Chính tâm trạng bây giờ đó!!

… Con thể quá đắc ý . Ngay cả chính còn cái vẻ mặt bây giờ gợi đòn thế nào.

Thế nên, nếu ai tới đây mà bật cứ , cần ngại !

thật, hồi cấp ba từng xem thường Đổng San San, bây giờ mới nhận cô nàng chỉ chơi KOF (King of Fighters) giỏi, mà tính cách cũng vô cùng bụng. Gần như lúc nào cũng chiều , bao dung với đủ kiểu thói hư tật . Chỉ hai điều cô yêu cầu làm . Một đối xử với cô , hai tuyệt đối đánh kiểu du côn. Đặc biệt điều thứ hai, cô ghét nhất.

Điều đầu tiên đương nhiên làm , đó cái cơ bản nhất mà. Còn điều thứ hai thì càng dễ, vốn dĩ cũng thích đánh . Ngoài mấy trận lộn xộn hồi mới đại học , cơ bản vẫn coi một thanh niên gương mẫu.

Vì sợ để nữ quỷ trong ký túc xá sẽ xảy chuyện, đành mang theo bên . Giờ chỉ còn chờ đến rằm tới xong. Đang nghĩ thì xe đến trạm, bước xuống thấy Đổng San San chờ sẵn ngoài cổng trường. lập tức ngô nghê chạy tới, ôm cô :

sớm thế làm gì, lạnh lắm đó.”

cũng vui lắm, dù hai má gió lạnh làm đỏ ửng.

lạnh , em cũng mới thôi mà."

nắm tay cô , hỏi đùa: “ bà xã, hôm nay chơi đây? dẫn em đảo Thái Dương xem tượng tuyết nhé?”

híp mắt : “ cần , hôm nay trai em gặp .”

trai? Cô còn trai ở đây ? ngạc nhiên hỏi:

“Nhà em chẳng chỉ một em ? họ bên nhà bác hả?”

Đổng San San gật đầu, vẫy một chiếc taxi. xe, cô kể:

họ bên nhà bác cả, từ nhỏ thương em. Bây giờ đang làm việc ở Cáp Nhĩ Tân. Hôm qua em nhắn tin kể chuyện hai đứa, nên nhất quyết mời tụi ăn. Hì hì. sẽ từ chối chứ?”

đáp:

dám nể mặt Đổng tiểu thư chứ? Em mà Cách Cách, thì lời em cũng chẳng khác nào thánh chỉ. làm chủ nhà, quyền quyết định vẫn em. Em chỉ , dám hướng khác. , nhà cả mà, cứ thoải mái !”

đưa tay chạm nhẹ mũi cô , cô nàng giả vờ nhăn mặt vẫn bật trêu chọc.

Chẳng mấy chốc, xe đến một khu nhà ở quận Đạo Lý. Đổng San San dẫn lên tầng năm, gõ cửa.

lâu cửa mở, một đàn ông cao lớn, tuấn tú với nụ rạng rỡ đón chúng .

đàn ông hơn ba mươi tuổi, thể phủ nhận rằng ngoại hình khiến chút tự ti – sống mũi cao, khuôn mặt góc cạnh như tượng tạc kiểu Âu Mỹ.

bước nhà, mặt dày chào:

“Chào ạ!”

chào thầm nghĩ, tên nếu mẫu thì chắc chắn trai bao.

May mà tính tình , rõ ràng cưng chiều Đổng San San. bảo đừng khách sáo, cứ xem như nhà . chỉ gật đầu.

Lúc đó gần trưa, trai Đổng San San chuẩn xong bữa, gọi hai đứa đang xem TV ăn cơm.

Chúng bàn, cả bàn đầy món ăn, đối phương còn mang thêm sáu chai bia – trông tên cũng thuộc kiểu hào sảng.

đàn ông giao tiếp với , hoặc bàn nhậu, hoặc ngoài chiến trường, quả .

Uống ba lượt, chúng cũng bắt đầu chuyện thoải mái hơn. Đừng trai mà lầm, tửu lượng thật thường. Uống với thế thì trò trẻ con.

uống giỏi ông vẫn cứ giành uống, hậu quả uống xong ba chai bắt đầu ngà ngà. Trong nhà hết bia, cứ đòi mua thêm, bảo hôm nay vui quá, uống cho !

May mà trai cô vẫn bạn gái, sống một , nên cũng sợ xảy chuyện gì lớn. Mà hôm nay tâm trạng vui vẻ, nên San San bảo cứ ở trò chuyện, còn cô thì xuống lầu mua thêm bia.

khi San San , tiếp chuyện. mà uống nhiều bắt đầu ngớt, đủ thứ chuyện trời đất đều lôi .

Mà đàn ông nhậu thì bao giờ cũng thế, chủ đề thể thiếu gì? Phụ nữ. , rượu lên thì kiểu gì cũng đến phụ nữ.

Tán gẫu một hồi, hai em cũng lạc đề tài . vỗ vai , :

“Em trai , đừng giờ vẫn lẻ bóng mà lầm, chứ thời đại học thiếu gì gái theo .”

gật đầu cho , thật chuyện đó tin. Mấy gã trai thì bao giờ chẳng theo đuổi. Phụ nữ vốn khó cưỡng với mấy gương mặt bảnh bao mà.

Thấy gật đầu, châm điếu thuốc, rít một sâu khoái chí tiếp tục:

“Nhớ hồi đó, kiểu nấy. Đỉnh nhất một hai cô gái giành giật !”

kiếp, định khoe làm phát điên đấy ? thầm nghĩ, “tửu phẩm” kém thì “nhân phẩm” cũng chẳng gì, quả danh ngôn!

thuận miệng hỏi:

đó thì ? Hai cô nàng giành , kết cục thế nào?”

đột nhiên im lặng, lặng lẽ hút thuốc. Một lúc mới ngẩng mặt lên, vẻ mặt kiêu căng :

“Một đứa thì tàn phế, đứa thì c.h.ế.t .”

Tim như ai đ.ấ.m mạnh một cái. đầu chiếc áo lông vũ đang treo trong phòng khách, chẳng lẽ trùng hợp đến thế?

vẻ như lấy tinh thần, tiếp với :

“Em trai, đừng tưởng đùa. Suốt hơn ba mươi năm sống đời, bao giờ thiếu phụ nữ vây quanh. đó chơi quá tay. Thực thích ai trong hai họ, chỉ khi một ả làm ả thành tàn phế thì thành to chuyện. tức quá mới mắng cho một trận.”

Đến đây nữa. bất chợt nhớ đến giọt nước mắt nữ quỷ đó. đời , ai si tình hơn thế? sự si tình thật sự chẳng đáng chút nào.

Còn cả cô gái liệt nữa… khi họ vẫn rằng, đời chỉ quân cờ trong trò đùa tình cảm tên cặn bã . im lặng, lòng thấy đau xót. Vì con thể coi rẻ cảm xúc đến ?

Đổng Tư Triết thấy đáp, vẫn hề hề vỗ vai , bảo:

“Em trai , đừng nghĩ . Em hiểu rõ một điều, khi kết hôn, phụ nữ chẳng qua chỉ đồ đính kèm. bắt họ hại ? Mà thực cũng thôi, khi một đứa liệt, càng tự do. mà em đoán xem còn , khi mắng, làm ?”

thể chịu nổi thêm nữa. Bất kể đó lời trong lúc say tỉnh, bất kể ai, hai phụ nữ đó trả giá bằng cả cuộc đời cho sự ngu ngốc họ. ai sẽ trả giá cho sự si tình họ đây?

kiếp, bây giờ còn dám đem mấy chuyện đó lên bàn nhậu khoe khoang, thấy buồn lắm ?

Tim bắt đầu đập thình thịch. lẽ do rượu, nỗi buồn trong dần biến thành lửa giận.

cúi đầu, lạnh lùng :

... nhảy lầu ?”

Đổng Tư Triết ha hả:

“Ha ha, ... á!!!”

Tiếng hét đó đợi tên hết câu, liền chộp lấy chai bia bàn, đập mạnh đầu đối phương.

Những chết, những suốt đời sống tàn tật… Ai sẽ đòi công bằng cho họ?

!

Pháp luật trừng phạt ?

thì, để làm điều đó!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...