Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 32: Bảy Ngày Ở Hồ Kính Bạc
Thực điều khiến thấy khó hiểu nhất, vẫn đàn ông đội mũ vàng. đầu đến kẻ ăn mặc như .
Trong nhiều câu chuyện từng kể, đều từng xuất hiện. Kể cả trong truyền thuyết về "Tiểu Bạch Phần", từng bày mưu cho dân làng cách chôn “long mạch” cũng một kẻ đội mũ vàng.
ngờ, chú cả Lưu vốn “âm nhãn” thuở nhỏ cũng từng gặp . Hơn nữa, chính chỉ dẫn chú tìm cuốn Tam Thanh Thư. còn thể xuyên tường nhà, thế thì chắc chắn loại thiện lành gì .
rốt cuộc ai?
lúc đó, mấy lớn trong nhà . liền với chú hai Lưu:
“Chú hai yên tâm, khi nào cháu về Cáp Nhĩ Tân, nhất định sẽ giúp chú tìm tung tích chú cả.”
Chú hai gật đầu, với :
“Cháu , chú khuyên thật lòng Tam Thanh Thư vốn thứ trời, thường như chúng nhất đừng luyện. Cứ lo học hành cho giỏi, một con đường chính đáng mới đạo.”
Xem thêm: Bà Hoắc, Thân Phận Của Cô Đã Bị Lộ - Hoắc Vân Thành & Thư Tình (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
gật đầu, trong lòng thì thầm nghĩ: Muộn … cuốn sách đó in sâu trong đầu cháu, quên cũng quên nữa.
Giờ đây, cũng giống như chủ cả ngốc nghếch nhà họ Lưu, thể bước cảnh giới Tam Thanh Thư mỗi khi nhắm mắt.
Thôi thì đến đến đó ... nghĩ thế, trở Long Giang. chuyện gì xảy , ăn ngủ, ngủ ăn, ngơ ngơ ngẩn ngẩn suốt mấy ngày Tết. Qua năm mới, về Cáp Nhĩ Tân chờ nhập học.
chung thì học kỳ hai năm nhất trôi qua khá yên . Dù còn chán đời như , cả ngày vẫn chỉ quanh quẩn trong ký túc xá cùng đám bạn nhậu nhẹt, tán gẫu chính. Cũng may ít thức trắng chơi net hơn hồi xưa.
Thời gian trôi qua nhanh như điếu thuốc kẹp miệng lúc đánh KOF, kịp để ý thì hết năm nhất. tiền, yêu, chán chẳng buồn nghĩ.
Chỉ một điều đáng mừng: trình vẽ bùa tiến bộ vượt bậc.
Từ sự cố với nữ quỷ áo vàng, gần như đêm nào cũng ôn Tam Thanh Thư trong giấc ngủ.
Đầu tháng Bảy, trời bắt đầu nắng gắt. Đây mùa mà mấy thanh niên như bọn khoái nhất ngoài đường, nơi nơi cảnh xuân phơi phới. Hehehe…
Đầu năm hai, khoa tổ chức một chuyến dã ngoại vẽ phong cảnh tự túc, điểm đến hồ Kính Bạc ở Mẫu Đan Giang, du lịch bảy ngày. Gọi “ vẽ”, ai cũng rõ thực chất chơi.
Trời xanh, nước cũng xanh, đứa nào yêu thì tha hồ âu yếm, đứa nào thì tranh thủ tán tỉnh.
Vốn đang rảnh rỗi chả việc gì, cũng đăng ký cho vui. Còn Lý Tiểu Cường với Bào Kim Long thì lười xê dịch, cảm thấy thà ở ký túc chơi net, tán gái qua mạng còn khoái hơn, nên tham gia.
Giữa tháng Bảy, cùng ông bạn cùng phòng Vương Thành hòa đoàn sinh viên trường, khí thế hừng hực lên tàu hỏa đến Mẫu Đan Giang.
Mẫu Đan Giang một thành phố cấp địa khu trực thuộc tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, nổi tiếng điểm du lịch ở miền Bắc. Thành phố ở phía đông nam tỉnh, tiếp giáp với tỉnh Cát Lâm và giáp biên giới nước Nga. Sở dĩ gọi “Mẫu Đan Giang” vì con sông cùng tên một nhánh lớn sông Tùng Hoa chảy xuyên qua thành phố.
Tổng cộng đoàn khoa chúng chừng năm mươi . Xuống tàu, cả đoàn đổi sang xe khách lớn để tiếp đến hồ Kính Bạc. Nhân tiện đến đây, để giới thiệu sơ qua cho một chút.
Hồ Kính Bạc hồ chắn dòng lớn nhất Trung Quốc, cách phía tây nam thành phố Ninh An 50km, ở thượng Mẫu Đan Giang, tỉnh Hắc Long Giang. Đây hồ do dung nham bazan phun trào chặn dòng tạo thành. Mặt hồ ở độ cao 351 mét so với mực nước biển, diện tích 95 km², bao quanh khu bảo tồn thiên nhiên rộng lớn, gần như tách biệt với thế giới bên ngoài.
Tương truyền từ xa xưa, bên bờ Mẫu Đan Giang một cô gái xinh lương thiện tên Hồng La Nữ. Nàng sở hữu một tấm gương báu, chỉ cần ai gặp nạn, nàng dùng gương soi một cái thể tiêu tai giải họa. Chuyện đến tai Vương Mẫu Nương Nương thiên đình, bà sinh lòng đố kỵ, liền thiên tiên trộm mất bảo kính. Hồng La Nữ cam lòng, bay lên trời đòi , hai bên xảy tranh chấp. Trong lúc xô xát, tấm gương rơi xuống trần gian, hóa thành hồ Kính Bạc ngày nay.
trí tưởng tượng quần chúng nhân dân phong phú dồi dào, thể coi thường !
Xe chở đoàn dừng ở cổng khu du lịch vì bên trong cấm phương tiện cơ giới. Mà khách sạn đặt núi, thế cả bọn đành vác hành lý leo bộ.
Bỏ lưng mấy tòa nhà ở cổng, chúng chính thức đặt chân khu bảo tồn , quả thật chất nguyên sinh. Cảm giác như bước rừng già .
Do tháng Bảy khí ẩm thấp, nên nhiệt độ trong rừng càng oi bức, khiến ai nấy mồ hôi nhễ nhại.
khí giữa rừng mùi cây cối đậm. Đám năm mươi mấy trong đoàn phần lớn đều dân thành phố, từng chịu khổ kiểu leo núi băng rừng thế .
Mới một lúc nhiều cô gái bắt đầu than vãn. Đặc biệt khi thêm một tiếng đồng hồ nữa mới tới khách sạn, ai nấy đều kêu trời kêu đất. Cô thì hối hận, cô thì nhăn nhó, miệng lẩm bẩm chẳng ngớt.
với Vương Thành cứ bám theo thầy hướng dẫn Lưu Minh Minh. May mà sinh ở một huyện nhỏ, từ bé quen chạy nhảy ngoài đồng, leo núi chơi ở núi Niễn Tử gần nhà, nên đường rừng như làm khó . Trong lòng thầm khinh bỉ mấy cô tiểu thư thành phố : Hối hận thì về luôn , đó than thở làm gì, lắm chuyện thật.
Mấy cô mà chút nhan sắc thì than thở còn dễ , khi mấy gã đàn ông còn vui vẻ giúp xách hành lý các kiểu. Đằng ... từng đứa một, chẳng khác gì hiện trường tai nạn xe, con trai bọn tự động cách ly mấy cô nàng từ sớm, thế mà còn làm như nữ chính trong truyện ngôn tình bằng, phô cái gì chứ?
Buồn hơn nữa cái kiểu “cưa sừng làm nghé”. thật chứ, ở tuổi mà ở quê , con cái khi làm thuê ngoài tỉnh hết .
Thôi thì kiểu “ăn nho thì đạp nho nát cho bõ tức”, nhỏ nhen cũng , thừa nhận, đến bản còn thấy ... mất nết. Một thằng đàn ông già đầu, tiền, mặt mũi, bạn gái chuẩn hàng “ba ”. Mà sống trong cảnh như thế, bảo đời bằng ánh mắt bao dung thì... xin , làm !
Còn ông bạn Vương Thành, bảo quê ở một huyện nhỏ gần núi thuộc thành phố Thất Đài Hà, từ nhỏ leo rừng trèo núi nên mấy đoạn đường thế chả gì với .
Bọn vượt qua một khu rừng rậm, rẽ vài khúc quanh co nữa thì đến nơi nghỉ chân.
Cũng , chỗ tuy nhỏ khá xinh xắn một nhà nghỉ ba tầng trông như biệt thự giữa rừng núi, cách hồ Kính Bạc xa. nhà nghỉ một sân trống giống như sân tập nhỏ, bên cạnh còn một toà nhà đang xây dở, chắc vì đang mùa du lịch nên tạm ngưng thi công.
Cuối cùng cũng tới nơi. Mấy cô gái vốn đang mặt mày ỉu xìu lập tức như sống , ríu rít ngừng. Nếu “một phụ nữ bằng 500 con vịt” thì với hơn ba mươi cô gái trong đoàn, chẳng tương đương với bao nhiêu nghìn con vịt nữa. Mà thì vốn dốt toán, nên thôi khỏi tính.
Quản lý nhà nghỉ nhận điện thoại từ , chờ sẵn ở cổng. Đó một ông chú cỡ hơn bốn mươi tuổi, niềm nở. mãi thấy ông quen quá. đó mới giật nhận cái mặt, cái dáng, đặc biệt cái ánh mắt phụ nữ, giống y chang ông chú biến thái trong tựa game hành động tình cảm nổi tiếng hồi cấp ba. Thật sự ấn tượng đến mức, nhiều năm vẫn nhớ như in.
Vì buổi chiều, thầy Lưu Minh Minh bắt đầu chia phòng, mỗi phòng ba , tất nhiên tách nam nữ. , Vương Thành và một thằng tên Tiểu Khải ở chung một phòng.
Phòng khá sạch sẽ, gọn gàng, đầy đủ tivi, nhà vệ sinh lớn, còn thể tắm rửa. Chỉ do sâu trong núi nên độ ẩm cao, phòng âm u, chăn gối cũng ẩm. xác định chơi chứ hưởng thụ, nên cũng ai kêu ca.
Cả ba đứa chọn giường xong, bật tivi lên xem. Tổng cộng bắt 5 kênh, 4 cái thì đang chiếu quảng cáo, kiểu như “cao thêm ngay khi mặc”, “to chỉ với một mang”, “thoa dài thêm ba phân”… Mấy đứa chúng xem mà phát khùng. Chuyển qua kênh còn thì đang chiếu Tây Du Ký bản lồng tiếng Tây Tạng. cái tiếng “oa la oa la” mà chả ai hiểu gì.
một hồi bàn bạc, cả lũ về xem… quảng cáo.
nên trong một căn phòng nhỏ tầng một, vang lên tiếng dâm dật ba thằng đàn ông đang xem quảng cáo nâng ngực.
thật, trí nhớ lúc cần khá . Đến giờ vẫn nhớ đoạn thoại trong quảng cáo:
“ từng một công chúa bằng phẳng như bạn. từ khi dùng XXX, mới thế nào sóng trào biển lớn! Hãy gọi ngay, hôm nay bạn đổi, ngày mai, bạn sẽ giống ! Mau gọi điện đặt hàng !”
Quảng cáo xàm đến nhức óc, chẳng ai tin mà vẫn cứ chiếu.
Khổ sở lắm mới tới giờ ăn tối, cả đám tụ tập đến nhà ăn. Mười một bàn, hôm nay cuối cùng cũng thử đặc sản cá nổi tiếng ở đây.
rõ nhà trường đặt thực đơn loại gì, chỉ mười món, ăn cơm thì vô tư. sơ qua thì thấy hết sáu món cá quả hổ danh “yến tiệc cá”. Chỉ điều rau xanh ít đến tội. đó chủ trọ giải thích do khu xa trung tâm Mẫu Đan Giang, việc tiếp tế khó khăn, mỗi tháng chỉ hai chuyến hàng, nên rau và các nhu yếu phẩm khan hiếm.
Một bao thuốc Hồng Hà giá gốc 5 tệ, ở đây bán 15 tệ! xong mà sốc nặng. nghiện thì vẫn mua, đau ví chẳng còn cách nào, c.h.é.m luôn .
Ăn tối xong, ai về phòng nấy tắm rửa nghỉ ngơi. May mà nước nóng, đường cả ngày nên tối ngủ ngon.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
Ngày đầu tiên trong chuyến “bảy ngày ở hồ Kính Bạc” chúng , kết thúc như thế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.