Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 33: [Gộp] Chương 33: Ngày Thứ Hai - Lạy Nhầm Thần

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sáng sớm hôm , ba đứa chúng đánh thức bởi tiếng ríu rít, ồn ào đám con gái dậy sớm ngoài hành lang.

dụi mắt lau dòng nước dãi bên mépcái tật ngủ chảy nước miếng phiền phức.

đến mới nhớ, tật từng khiến gặp chuyện dở dở .

Hồi đó trong ký túc xá đại học gián, mà đứa ngủ yên, cứ há miệng chảy nước miếng. Rõ ràng nhớ một đêm hè như ác mộng, mơ thấy đang bàn tiệc linh đình, bàn bày đầy các loại hải sản tươi sống. Chung quanh một dàn mỹ nữ mặc bikini. Cô đút ăn, cô tranh: “ ! đến !”. Họ còn đánh , khiến sướng tê .

Cuối cùng, một cô nhất thắng cuộc, lên đùi , bóc vỏ một con tôm đưa đến miệng . vui quá trời, há to miệng nuốt ngay. nhai vài cái, thấy gì đó con tôm vị như nước tiểu ?

Ngay lúc đó, choàng tỉnh. Trong miệng thứ gì đó, vội nhổ ratrời ơi, suýt nôn! một con gián c.h.ế.t bẹp nhão nhoét… vụ đó, tởn đến mức cả tuần ăn uống vô.

chuyện chính, khi ba đứa tỉnh dậy, liền rửa mặt đánh răng xuống nhà ăn dùng bữa sáng. Ăn xong, thầy hướng dẫn Lưu Minh Minh – thông báo rằng: hôm nay sẽ thời gian tự do vẽ ngoài trời, cứ nhóm năm , quá xa khu vực.

Tụi chia nhóm lẻ tẻ, năm một tổ, mạnh ai nấy chơi. thật, chỉ ngốc mới lo vẽ vời ngay lúc , thiên nhiên một chuyến, tất nhiên chơi cho tính !

, Vương Thành, Tiểu Khải rủ thêm hai thằng bạn trong ký túc Quan Minh và Lữ Thiết Trúc, năm đứa rồng rắn kéo khỏi nhà nghỉ, trực chỉ tiến khu rừng rậm rạp gần đó. khi , tụi còn hỏi chủ trọ xem quanh đây ho . Chú bảo: “Gần đây chẳng gì lạ , gần khu nghỉ dưỡng quá, động vật cũng chẳng dám bén mảng tới. trải nghiệm thì cứ về phía đông, bên đó một khu rừng rộng. Trong rừng dâu dại, may mắn thì còn gặp thú rừng nữa. Mà yên tâm, rắn , khá đấy.”

Năm em chúng đến chuyện mắt sáng như đèn pha, rằng trong lòng mỗi đàn ông đều một giấc mơ phiêu lưu, mà trong khu rừng hoang vắng thế , nếu may mắn bắt con thỏ mang về nhậu thì còn gì tuyệt hơn?

Cả bọn lập tức hớn hở xuất phát. Do khu bảo tồn lắp trạm phát sóng nên sợ lạc đường, ai cũng điện thoại cả mà. Đứa nào đứa nấy đều phấn khởi, đặc biệt , cảm giác đang hòa thiên nhiên, như thể thể cảm nhận thở vạn vật, khiến tâm trạng cực kỳ thư thái.

bước giữa khu rừng rậm rạp, thật cảm giác tách biệt khỏi những phiền não nơi văn minh đô thị. Xung quanh những loài hoa dại tên đang nở rộ, những gốc cổ thụ phủ đầy rêu xanh cao vút trời. Trong rừng vang vọng tiếng chim hót thánh thót giống gì, tất cả hòa tạo nên vẻ thuần khiết tự nhiên. Tuy hơn nửa tiếng chẳng ai cảm thấy mệt mỏi gì.

Tâm trạng vui vẻ, đương nhiên miệng cũng chịu rảnh rỗi, bọn tán chuyện rôm rả. Đang huyên thuyên thì bỗng nhiên Vương Thành đang đầu dừng phắt , đầu hiệu “suỵt”, ý bảo đừng lên tiếng. Bọn đang thắc mắc thì thấy giơ tay chỉ về phía .

theo hướng đóồ hô! Thật sự thấy động vật hoang dã kìa! Một con thỏ xám từ một gốc cây cổ thụ ló , rõ ràng phát hiện chúng , đang ung dung gặm cỏ.

Con mồi rõ ràng ở ngay mắt, trong đầu mấy thằng bắt đầu tưởng tượng cảnh đem nó về chế biến. Nào hầm, nướng khô, làm món gì hợp để nhậu? Nghĩ thôi mà nước miếng ứa đầy miệng.

bọn thừa , dùng chân đuổi bắt thỏ thì mơ giữa ban ngày. Hai chân mà chạy thắng bốn chân thì mới lạ!

Chúng quyết định chia , men theo hai bên để vây bắt nó một cách kín đáo.

may cho , khi đang rón rén tiếp cận thì giẫm lên một cành cây khô.

“Rắc” một tiếng vang lêncon thỏ giật , lập tức phóng vụt .

Ôi! miếng mồi ngon sắp miệng mà vuột mất, mấy thằng háu đói làm mà chịu bỏ qua? Cả bọn đồng loạt đuổi theo con thỏ xám .

Tất cả đều rõ chạy , cũng chẳng ai định dừng lạicoi như một trò chơi, đuổi bắt cho vui thôi. Chỉ tiếc ai nhận rằng trong lúc mải miết rượt theo con thỏ, cả đám vô thức xâm nhập vùng rừng sâu…

Đáng , hướng bọn về phía Đông như lời chủ trọ dặn, mà ngược lạihướng Tây.

Chạy mệt , bọn dừng nghỉ chân, vui vẻ, hề để ý rằng cảnh vật xung quanh dường như đổi. Năm đứa xuống nghỉ ngơi một tảng đá. Lúc đó Quan Minh thấy mắc tiểu nên tách giải quyết.

Đang chuyện rôm rả thì đột nhiên tiếng Quan Minh kêu lên:

“Ê! Mấy ông mau qua đây coi cái nè!”

giọng điệu như thể phát hiện thứ gì đó thú vị, cả bọn liền dậy về phía chỉ.

Chỉ thấy Quan Minh đang thụp gốc một cây đại thụ, bới bới thứ gì đó. Cái cây tuổi đời rồicành lá cong queo, lưa thưa vài chiếc lá vàng úa, phần thì phủ đầy rêu xanh. Điều đặc biệt gốc cây một cây, mà hai cây mọc liền , trông chẳng khác gì một cặp song sinh dính liền.

gốc cây, một vật thể trông như tượng nhỏ, cao ba mươi phân. phần đế thì vẻ tượng một vị Phật đang , tòa sen như thông thường, mà một tảng đá lớn. Kỳ lạ nhất pho tượng phủ kín đầu bằng một tấm vải đỏgiống hệt như khăn trùm đầu cô dâu thời xưa. Chỉ tấm khăn rõ ràng cũ, phai màu quá nửa.

Bốn bọn họ thấy thứ thì lấy làm thú vị, còn thì nghĩ thế chút nào. Bởi vì giữa rừng sâu núi thẳm, hoang vu vắng vẻ thế , mang tượng thần đến thờ phụng ở đây? từng nhận cây cổ thụ làm nuôi, từng ai thờ Phật gốc cây cả. Huống chi bức tượng thần thánh phương nào, còn trùm kín đầu, càng càng thấy rợn .

ngoài đường, nhất đừng đụng đến mấy thứ nàyđó điều hiểu rõ. bốn thì gì. Lữ Thiết Trúc lấy điện thoại chụp hình, toe toét bảo sẽ mang về cho tụi bạn xem "linh vật trong rừng rậm" .

Quan Minh còn liều hơn, kịp mở miệng khuyên ngăn, vung tay giật phăng tấm vải đỏ xuống.

Tấm vải rơi xuống, một pho tượng kỳ dị hiện mắt chúng . thề, xưa nay từng thấy tượng nào như thế: , cổ rắn, mặt khỉ, mắt chuột, mũi heo. Cái miệng to ngoác vểnh lên, nở một nụ méo mó tà tà. Dù chỉ một pho tượng đá thô sơ, hiểu cảm thấy từ nó tỏa một luồng tà khí nhè nhẹ, khiến sống lưng lạnh buốt.

Cả bốn đều sững , chẳng ai đây vật gì. Riêng thì chỉ thấy bất an, trong lòng như tiếng chuông cảnh báo vang lên. vội :

“Thứ lành , thôi về .”

Rõ ràng lời cả bốn họ làm ngơ. Vương Thành đột nhiên bật một câu:

“Vãi chưởng, tứ bất tượng!”

Câu khiến cả đám phá lên , vì tượng đá thật chẳng , chẳng thúquá kỳ quái, giống như một sinh vật ghép từ đủ thứ , hình dạng rõ ràng nào.

Thấy họ chẳng buồn để tâm đến lời , sốt ruột tiếp:

“Các em , chúng mau rời khỏi đây , cái thứ cứ thấy rờn rợn…”

rõ ràng phớt lờ thêm nữa. Họ còn sang chế giễu :

kìa, nhát thế hả?”

Thấy họ om sòm, chỉ bên cạnh mà lo lắng, chẳng làm .

Quan Minh tỏ cực kỳ hứng thú với pho tượng đó. ngắm nghía nửa đùa nửa thật :

đây Thổ Địa cũng nên? Lạy một lạy, may phù hộ bắt con thỏ khi nãy cũng chừng.”

Tượng thần lạy lạy chứ? vội vàng bước tới ngăn cản, quá muộn. Quan Minh chắp hai tay, miệng giọng trêu đùa:

“Thần linh ơi thần linh, xin phù hộ cho chúng bắt con thỏ nhé. Cảm ơn nhiều nha!”

Thấy , mấy còn đều phá lên , chỉ nổi. Giờ chỉ mau mau rời khỏi chỗ , về nhà trọ cho yên . Đừng bảo nhát gan, thật gan hề nhỏ, chỉ sợ chuyện chẳng lành xảy . Dù , cũng từng trải qua những thứ mà họ từng gặp, thậm chí từng dám tưởng tượng.

May mà khi chán chê, thấy con thỏ chẳng chạy mất từ bao giờ, ai nấy cũng bắt đầu thấy đói bụng vì cả buổi sáng chạy nhảy ngừng. nên bọn rục rịch về. khi , cẩn thận phủ tấm vải đỏ lên pho tượng, khẽ vài câu như: “Chúng vô lễ, xin đừng trách phạt…” mới dám .

đường về, may mắn chẳng chuyện gì xảy , lòng cũng nhẹ một nửa. lẽ do nghĩ nhiều quá thôitôi tự giễu . lúc sắp khỏi khu rừng, một chuyện bất ngờ xảy khiến tất cả chúng kinh ngạc.

Khi cả nhóm đang đùa giỡn, thì bỗng từ trong bụi cỏ một bóng xám lao vọt , làm chúng giật thót tim. kỹ , ơi, chẳng con thỏ hoang mà chúng rượt ban nãy ?

Chỉ thấy con thỏ lao qua mặt bọn , như điên cuồng đ.â.m thẳng đầu một gốc cây to, c.h.ế.t ngay tại chỗ. bộ hành động diễn trong đầy năm giây.

Cả nhóm c.h.ế.t trân, thốt nên lời.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...