Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 34: [Gộp] Chương 34: Đêm Thứ Hai - Lạy Nhầm Thần
Chuyện quái quỷ gì thế ??
Gợi ý siêu phẩm: Ngủ Với Sếp Tổng Du Học Về đang nhiều độc giả săn đón.
đến chuyện “thỏ đ.â.m cây chết” thì ai cũng từng trong truyện cổ, thật sự con thỏ nào tự lao đầu cây đến c.h.ế.t thế ? Cảm giác cứ như mơ .
vài giây trấn tĩnh, Quan Minh bước đến nhặt con thỏ lên, cú va chạm mạnh đến mức vỡ cả sọ, não văng ngoài. Vương Thành hô hố:
“Thế mà cũng con thỏ ngốc đến ? Tự đ.â.m đầu cây tìm chết.”
Quan Minh con thỏ c.h.ế.t trong tay, tiếp lời Vương Thành:
“Hiểu gì chứ? Con thỏ thấu hồng trần đấy.”
xong còn làm bộ thương tiếc, cúi đầu với con thỏ:
“ bạn, , nghĩ quẩn chứ?”
Bốn bọn họ phá lên khoái trá, còn chẳng nổi, chuyện đến quá đột ngột, quá kỳ lạ.
Chuyện … bình thường ?
Quan Minh xách con thỏ lên đùa:
“ chứ, lạy tượng xong vẻ linh thật đấy, haha. Mai nhất định đốt ít nhang đến cảm ơn thần linh mới .”
, cả nhóm vui vẻ về, chỉ còn thấy trong lòng nặng trĩu, bức tượng … thật sự linh thiêng đến ?
May mà chúng bình an trở về khách sạn, đường cũng gặp chuyện gì kỳ quái, điều đó khiến thấy yên tâm hơn nhiều.
về đến bên ngoài đụng một đám nữ sinh, thấy năm đứa bọn nghênh ngang trở , đặc biệt Quan Minh còn xách theo một con thỏ đầu bê bết m.á.u, mấy cô nàng liền la oai oái:
“Á á á~~ cái gì thế ~~!! Ghê quá ~~!!”
Mấy bà chị tóc dài mà kiến thức thì ngắn, đến thỏ cũng từng thấy ? Chúng chẳng buồn để ý, cứ thế thẳng nhà bếp khách sạn. Vương Thành móc một điếu thuốc Trường Bạch Sơn dúi cho đầu bếp chính, mặc cả xem làm thịt con thỏ thì hết bao nhiêu tiền. Mười phút , chốt giá 25 tệ, chia làm hai món: thỏ hầm khoai tây và thỏ xông khói sốt mật ong.
Chẳng mấy chốc đến giờ cơm, dĩ nhiên bàn chúng thêm hai món đặc biệt. lôi hai chai rượu Nhị Quả Đầu hiệu Ngưu Lan Sơn từ trong túi vẽ, mua từ lúc chuẩn lên núi. Năm đứa bắt đầu ăn uống, mấy cô gái cùng bàn cũng hưởng sái, vui như hội.
Họ nhồm nhoàm nhai thịt, tò mò hỏi: “Thịt gì mà thơm thế?”
Quan Minh : “Thịt thỏ rừng xịn đó, bảo thơm.”
Lập tức ánh mắt mấy cô nàng chuyển sang bọn đầy khinh bỉ, lườm nguýt trách: “Các tàn nhẫn quá, thỏ đáng yêu thế mà cũng nỡ lòng nào…”
thì , miệng thì vẫn nhai ngừng, ăn rõ nhiệt tình.
Hai đĩa thịt thỏ, họ ăn gần hết, suýt thì còn múc cả nước sốt thịt kho để chan cơm.
Phụ nữ mà… Năm đứa bọn thầm, chẳng buồn gì.
Rượu Nhị Quả Đầu nặng thật, hơn 50 độ, để đùa. Năm đứa mệt ngà ngà say.
Chiều hôm đó một hoạt động chung: vẽ phong cảnh bên hồ. trắng kéo hồ nghịch nước. Còn dư chút men rượu nên bọn cũng theo.
Lão Vương uống phần quá chén, đòi cởi sạch quần áo để lặn. May mà khi còn mỗi cái quần đùi thì tụi kéo .
Đám con gái bịt mắt len lén qua khe tay, giúp Vương Thành mặc quần áo mắng:
“Ông rùa già, còn đòi lặn nữa, mặc vỏ tính tiếp!”
Do uống say quá nên cả bọn dìu về khách sạn, quẳng lên giường cho ngủ. Cái tuổi mà còn chẳng ngại.
Thấy Vương Thành ngủ , bảo mấy thằng nghỉ một lát. đó chính cũng đổ lên giường ngủ một giấc.
Giấc ngủ đặc biệt say, mơ thấy nhiều thứ kỳ lạ. Trong mơ, gặp Đỗ Phi Ngọc, trông cô như gầy nhiều, ăn mặc vẫn giống thời cấp ba. Cả hai đang trong phòng vẽ, đập hạt óc chó. Đập mãi, đập mãi, vỏ vỡ tan bên trong chẳng nhân.
còn đang khó hiểu, ngẩng đầu lên, cảnh vật xung quanh bỗng biến đổi, trở thành một nhà trọ, mặt giờ Đổng San San. Kỳ lạ hai chúng vẫn tiếp tục đập hạt óc chó. Đập mãi, đập mãi, vỏ vỡ, mà vẫn nhân.
Cơn tức trong cứ bốc lên ngùn ngụt, đang định mở miệng chửi bậy thì cảnh vật xung quanh đổi một nữa. Hóa khu rừng buổi sáng chúng , ngay bên cạnh bức tượng đá kỳ quái đó. Điều đáng tức nhất vẫn đang … đập hạt óc chó!
quả óc chó to khủng khiếp, to như quả bóng đá , làm mừng phát .
Tay cứ thế đập mãi, đập mãi, cuối cùng cũng đập vỡ , mà thì “nhân” thật.
hí hửng cầm phần “nhân” lên định đưa miệng, bỗng cảm thấy gì đó . Nhân hạt mềm oặt như thế, còn ẩm ướt nữa?
cúi xuống kỹ lập tức hét toáng lên vì hoảng sợ. Đây nào nhân hạt gì, rõ ràng não !! đó còn dính đầy thứ dịch màu đỏ sẫm nhớp nháp ghê tởm. hoảng quá ném vội .
Ngay lúc đó, bên cạnh bức tượng đá vang lên một tiếng the thé, sắc nhọn như kim châm. Cùng lúc , tấm vải đỏ phủ đầu tượng bắt đầu từ từ nâng lên. Ngay lúc sắp rõ mặt tượng gì thì
tỉnh dậy.
Xem ác mộng . Cả ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cơn ác mộng thật quá ghê tởm. lau mồ hôi phát hiện trong phòng tối om. Mò cái điện thoại thì thấy hơn một giờ sáng.
xuống giường, bật đèn lên, thấy Vương Thành và Tiểu Khải ngủ từ lâu. lẽ thấy ngủ say nên họ gọi dậy ăn cơm. bàn còn để hai hộp cơm dùng một - xem hai em cũng bụng, còn nhớ để phần cho .
lúc , thấy mắc tiểu nên nhà vệ sinh. mới rùng một cái định kéo quần lên, bỗng thấy tiếng ngoài hành lang.
thề từng qua thứ tiếng nào như , giống tiếng đàn ông, the thé hơn cả phụ nữ.
Vì đây từng gặp ít chuyện ma quái, nên khi thấy bất thường.
Bạn nghĩ mà xem, giữa rừng sâu núi thẳm, nửa đêm canh ba, ai rảnh mà trong hành lang cái kiểu ghê tởm đó?
lập tức cảnh giác. rừng sâu yêu ma, chẳng lẽ gặp thật ?
hai thằng bạn vẫn ngủ say như chết, nhẹ nhàng bò xuống giường, lôi túi vẽ từ gầm lên. May mà chuẩn từ trướcso với đụng quỷ , giờ đây khác. Đề phòng tình huống khẩn cấp, nên vẽ sẵn mấy lá bùa từ , đem theo tiện tay trong chuyến .
rút hai lá Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù, một lá Đinh Ất Cự Khanh Hộ Thể Phù, nhẹ nhàng đẩy cửa bước ngoài.
Hành lang bên ngoài tối om, chẳng thấy gì. đành bật sáng điện thoại, dù hàng tàu, độ sáng màn hình cũng tương đương đèn pin mini.
Trong ánh sáng mờ nhạt , thấy tiếng dường như phát từ hướng nhà ăn. Hít sâu một , dồn hết can đảm, theo âm thanh về phía đó.
Đừng bảo mồm miệng độc địa chứ trong lòng thực sự quan tâm đến lũ bạn .
Bọn họ bạn , sẽ cho phép bất cứ điều gì thể gây hại cho họ!
Men theo hành lang về phía nhà bếp, cảm giác như âm thanh càng lúc càng gần. thậm chí còn thấy loáng thoáng tiếng nhóp nhép miệng. Rốt cuộc cái gì đang xảy ?
Lúc , cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm mạnh. Dù ban đêm ở rừng núi ẩm lạnh thật, lạnh đến mức dựng hết da gà thì cũng quá bất thường .
cố phát tiếng động, len lén đến gần cửa bếp. Bên trong hình như chút ánh sáng le lói, chính phát từ cánh cửa tủ lạnh đang mở. Tay siết chặt lá bùa “Đinh Ất Cự Khanh Hộ Thể Phù”, miệng thầm đếm: 3, 2, 1rồi lấy hết can đảm lao vọt !
“Á!!” hét lên một tiếng, vì giật cả . một đang xổm cửa tủ lạnh, cắm cúi ăn gì đó, ánh sáng trong bếp hắt từ cánh cửa tủ lạnh.
kỹ, ơ kìa, chẳng Quan Minh đấy ?
thở phào một thật dài. ơi, suýt nữa sợ tè quần.
Cứ tưởng gặp thứ gì “ sạch sẽ” cơ chứ. lẽ Quan Minh ngủ quên, đói bụng quá nên mò xuống bếp tìm đồ ăn. Tên khốn giỏi hù dọa khác.
Hình như phát hiện , vẫn đang nhóp nhép nhai ngấu nghiến. Hừ hừ, hù c.h.ế.t , giờ đến lượt hù một trận.
nhẹ nhàng lẻn đến lưng Quan Minh, định bụng tặng cho một pha giật nhớ đời.
“Òa~~~!!” toe toét, hét một tiếng ngay lưng. Ha! Cho c.h.ế.t khiếp.
Quan Minh quả nhiên giật b.ắ.n cả , từ từ đầu …
“Á??!!” đến lượt hét thất thanh.
Bởi vì… bởi vì… gương mặt đó mặt Quan Minh! , chính xác hơn, đó gương mặt !
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm, truyện cực cập nhật chương mới.
Mắt, mũi, miệng dồn ép sát , đôi mắt chỉ hai khe nhỏ nheo nheo, lỗ mũi thì phình to dị dạng, miệng thì ngoác một cách kỳ dị, cong lên thành một nụ quái đản đến khó tin.
“Thứ đó” , trong tay ôm một con gà đông lạnh sống gặm một nửa, miệng vẫn nhóp nhép nhai sống, nhai phát tiếng sắc nhọn ghê rợn: “Két… két… két…~~”
Khốn kiếp!! Quan Minh nhập !!!
Trong đầu lập tức lóe lên ý nghĩ như một tia chớp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.