Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 36: Dựng Đũa
Lúc đó đang cố vắt óc nhớ từng câu chuyện thần quái mà từng hồi nhỏ. hầu hết đều mờ nhạt trong ký ức. Hồi tưởng cảnh đêm qua đấu với Quan Minh lúc nhập, khi dùng đũa kẹp ngón tay đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu. !
chợt nhớ đến một câu chuyện mà ông nội từng kể. Hồi xưa, nếu trong nhà trúng “chứng nghi bệnh” (kiểu vong nhập mất kiểm soát tinh thần), lớn sẽ lấy một cái tô to đựng đầy nước, đặt một chiếc đũa ngang trong tô, đặt lẩm bẩm khấn niệm. Nếu trong nhà thực sự thứ sạch sẽ, chiếc đũa sẽ từ từ thẳng lên giữa nước. thật rợn .
Thực , đừng coi thường đôi đũa nhỏ bé , vì ông cha để thứ gì cũng đều lý do cả. Đũa cũng chứa nhiều huyền cơ bên trong.
Theo kinh dịch, “Dân dĩ thực vi thiên” – lấy ăn làm trời. Hai chiếc đũa, 2 thuộc quẻ Tiên Thiên Đoài. Đoài miệng, ăn uống. Hình dạng dài và thẳng đũa thuộc quẻ Tốn, mà Tốn gỗ, . Kết hợp thành “ăn bằng đũa”. Đầu đũa – phần đưa miệng – tròn, thuộc quẻ Càn, tức Trời. “Ăn Trời”, nên mới câu “Dân dĩ thực vi thiên”.
nhiều pháp thuật dân gian cũng dùng đến đũa. Như nhắc tới cách “dựng đũa trong tô nước”. còn trò “dựng trứng”, báo đó trò bịp. thực , tùy cách bạn thôi. Thật , thế giới vẫn còn nhiều bản lĩnh thực sự, chỉ bọn lừa đảo thì đông hơn mà thôi. Về chuyện , sẽ kể tiếp, tạm gác .
Nghĩ đến cái “dựng đũa”, tuy rõ quy tắc cụ thể, nắm đại khái chắc cũng đủ dùng. Đây một mẹo dân gian, sử dụng ba thứ: tô, đũa và nước, tạo thành một dạng cảm ứng linh thể. Với công lực hiện tại , nếu làm, chắc cũng đến nỗi quá khó.
Chỉ cần nó sẽ đến khi nào, thì dù thức trắng ba đêm cũng chặn nó bằng . Một kế hoạch hảo đầy hy vọng dần dần hiện lên trong đầu .
tia hy vọng , do dự nữa, tập trung vẽ bùa. Vẫn ba món tủ: ‘Đinh Ất Cự Khanh Hộ Thể Phù’, ‘Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù’. Dựa năng lực hiện tại, đây những lá bùa mạnh nhất thể vẽ . vẽ ‘Giáp Tý Văn Khanh Hoãn Thần Phù’, vì thứ thấy , vẽ cũng vô dụng. Thà vẽ thêm vài lá tính tấn công còn hơn.
Trưa về nhà trọ ăn cơm, Quan Minh tỉnh . thấy trong nhà ăn, mặt mày xanh xao tái nhợt, quầng mắt đen sậm, sơ giống như mấy con nghiện phim.
lảo đảo xuống bên cạnh , hỏi:
" Phi, tao ngủ ở phòng mày ?"
Xem thứ bẩn nhập cơ thể thực sự gây tổn hại lớn, liền dối cho qua chuyện:
"Mày tối qua ngủ mớ, đòi chui chăn với tao ngủ ké. nhớ gì hả?"
lắc đầu ngơ ngác, gượng:
" nhớ… Tao thấy hình như cảm , cả rã rời chẳng còn sức lực…
nghĩ thầm trong bụng: Cái thằng xui tận mạng… Nếu đây, chắc giờ mày tìm Trương Quốc Vinh với Mai Diễm Phương chụp ảnh kỷ niệm . Giờ chỉ thấy mệt thôi còn hên lắm đấy!
Gợi ý siêu phẩm: Chữa Lành Sau Những Ngày Bị Bỏ Quên đang nhiều độc giả săn đón.
Ăn xong bữa trưa, buổi chiều tiếp tục vẽ ký họa. dốc hết sức để vẽ thêm càng nhiều bùa càng . nó chứ, khổ thế , nghỉ mát mà cũng yên.
Miệng thì lẩm bẩm than trời trách đất, tay vẫn ngừng hoạt động. tay nghề bây giờ tiến bộ lắm , chỉ cần chấm bút lông mực thể vẽ những lá bùa hiệu lực.
Tầm hơn sáu giờ chiều, mặt trời lặn dần xuống núi, cũng thành nét cuối cùng. đại họa, hiệu suất làm việc cũng cao phết, một ngày vẽ tận mười một lá bùa, phá luôn kỷ lục cũ chính . thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà trọ. chồng bùa nhỏ trong tay, lòng tin cũng tăng lên kha khá.
Tối đến, ăn như hổ đói. Vẽ bùa hao tổn tinh thần, ăn cho no mới , để còn tích trữ sức lực đối phó với đêm nay. Kết quả, ăn liền ba bát to, khiến mấy cô gái cùng bàn trố cả mắt. Họ chắc ma đói đầu thai. chẳng thèm để ý, miệng còn đầy cơm, lười trả lời, làm bộ thấy.
bữa tối, Lưu Minh Minh tập hợp , sẽ chấm điểm các bức vẽ trong buổi ký họa hôm nay. tụ tập ngoài sân nhỏ nhà trọ, trải tranh thành một vòng. Trong hàng chục bức tranh đó, bức “danh tác” trông nổi bật hẳn lên – nổi bật theo hướng xí. Khiến chỉ tìm cái lỗ nào đó chui xuống cho đỡ ngượng.
Cả nhóm vòng tròn, Lưu Minh Minh bắt đầu quanh bình phẩm từng bức một, đến lượt , khựng , hỏi ai vẽ cái thế, “ai đem giấy nháp đây làm gì?”
thế thì khó chịu mặt, dù gì cũng cầm bút chì vẽ đàng hoàng đấy chứ, thể gọi giấy nháp. nhíu mày đáp:
" Lưu, thế thì nhé! Bức em theo phong cách hậu hiện đại họa sĩ Donatello, tên bức tranh : ‘Mặt trời mọc hồ Kính Bạc hùng vĩ chẳng kém sông Tùng Hoa! hả, đỉnh ?"
Lưu Minh Minh năm nay 26 tuổi, bình thường cũng thiết, đùa giỡn với tụi suốt. liếc đầy khinh bỉ, bật mắng:
" thôi cái trò c.h.é.m gió !"
xung quanh ầm lên, cả nam lẫn nữ. cũng gượng theo, tự nhiên thấy nhẹ cả . Gần hai năm từ khi đại học, dần dần hòa nhập tập thể . từng lạc lối, từng chán nản, từng mặt dày vô sỉ, bây giờ, giữa chốn tha hương, coi những bên cạnh như gia đình .
nên bảo vệ gia đình .
Bình tranh xong thì trời cũng tối hẳn. Lưu Minh Minh tuyên bố giải tán, ai về phòng nấy, chơi gì thì chơi.
về phòng ngay, mà vòng qua nhà ăn thẳng nhà bếp. Vẫn còn vài đầu bếp đang rửa bát dọn dẹp. tìm nấu món thịt thỏ hôm , đưa cho ông điếu thuốc, hỏi mượn cái tô lớn với đôi đũa, để tối ăn mì gói. Đồ đơn giản nên ông cũng so đo, liền lấy đồ đưa luôn.
cảm ơn xong về phòng. Bên trong, Vương Thành và Tiểu Khải đang cởi trần xem TV, cũng kéo ghế xuống xem cùng họ.
Trong TV đang chiếu “Vương triều Khang Hy”, một bộ phim , đến nỗi xem mà nảy ý làm hoàng đế. tự thầm, như đùa, ai mà chả từng mơ làm vua?
Tầm 11 giờ đêm, hai thằng bắt đầu thấy buồn ngủ, bảo vặn nhỏ âm lượng TV, chui chăn ngủ luôn. hai cái bản mặt lầy lội chúng nó lúc ngủ, thầm nghĩ: đến lúc hành động .
Tắt đèn, trong phòng chỉ còn ánh sáng hắt từ màn hình TV. vặn nắp chai nước khoáng, đổ chiếc tô lớn, đặt tô lên bàn nhỏ. đó, lấy một chiếc đũa.
hít sâu một , tưởng tượng khí trong đang truyền cây đũa, nhẹ nhàng đặt nó ngang trong tô nước. Trong lòng lẩm bẩm: “Lạy trời linh nghiệm, đừng để con uổng công.”
Giờ chỉ còn chờ đợi. lặng lẽ theo dõi, chờ cái thứ bẩn thỉu kiakhông gìxuất hiện.
chờ mãi chẳng thấy động tĩnh. TV chiếu hết “ vương triều Khang Hy từ lâu, giờ chuyển sang quảng cáo đêm khuya. liếc điện thoại, hơn một giờ sáng. Đêm sâu . Liệu nó còn xuất hiện ?
quảng cáo vớ vẩn TV kiểu “Cô khỏe, cũng khỏe”, bắt đầu buồn ngủ, mắt cứ sụp xuống. Đành châm thêm một điếu thuốc, tính từ nãy giờ hút gần hết một bao chỉ để giữ tỉnh táo, đến mức cổ họng rát cả lên.
Thực thức đêm vốn sở trường , chỉ cần cái máy tính, thể cày ba ngày ba đêm ngủ, chẳng hề than mệt.
bây giờ chỉ mấy cái quảng cáo rẻ tiền vớ vẩn, mà thì từ hôm qua đến giờ chợp mắt phút nào, còn hai thằng ngáy vang rền, cơn buồn ngủ cứ ập tới như sóng, hết lớp đến lớp khác.
2 giờ 50 phút sáng.
Ngay lúc đang mừng thầm rằng đêm nay chắc an , định cởi đồ leo lên giường ngủ thì
Gợi ý siêu phẩm: Nơi Bạn Cướp Nhà Tôi, Tôi Chôn Xương Cốt Bạn đang nhiều độc giả săn đón.
“Bốp!”
Một tiếng động khô khốc vang lên, khiến lập tức rùng , xoay ngoắt đầu về phía chiếc bàn.
Chỉ thấy cây đũa đang trong tô nước, mà bây giờ nó dựng thẳng lên như ai bơm thuốc kích thích!
Chưa có bình luận nào cho chương này.