Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 37: Thế Giằng Co
Nó đến !!
lập tức bừng tỉnh, cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ.
chăm chú chiếc tô, thấy cây đũa đang từ từ nghiêng , đầu nó chỉ thẳng về hướng cửa nhà trọ.
nó, để xem hôm nay ai sợ ai! dán ngay một lá “Đinh Ất Cự Khanh Hộ Thể Phù” lên n.g.ự.c áo, phòng khi bất trắc. bưng lấy chiếc tô, cây đũa bên trong vẫn rung nhẹ, dường như đang điều chỉnh phương hướng.
mừng rỡ nghĩ thầm: “ pháp môn dân gian khác, thứ chẳng khác nào máy định vị yêu quái!”
chần chừ nữa, tay siết chặt một lá bùa, tay trái bưng tô, đeo điện thoại lên cổ làm đèn pin, bước khỏi phòng.
Bên ngoài vẫn tối đen như mực, ai nấy vẻ đều ngủ say, như mong .
cố gắng giữ cho tay run để cây đũa trong tô lệch hướng, từ đó xác định chính xác vị trí thứ . Mặc kệ nó gì, dù cách tiêu diệt, chỉ cần giữ an cho lũ bạn trong ba ngày đủ!
Đột nhiên, cây đũa ngừng hẳn. bốn, năm giây , nó đột ngột chĩa thẳng về phía phòng Quan Minh và Lữ Thiết Trúc!
Nó chuẩn tay !!
Phòng và phòng bọn họ cách hai căn. do dự, phi như tên bắn, ném mạnh một lá “Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù” cửa phòng đó, đồng thời giơ tay kết ấn, niệm khẽ: “Cấp cấp như luật lệnh!”
Ngay lập tức, hướng cây đũa đổi, mừng thầm, nó vẫn còn e ngại uy lực Lục Giáp Dương Thần!
Tuy rằng tốc độ nó nhanh, thể đánh trúng, chỉ cần làm nó thể gần đám bạn trong thời gian ngắn, thế thắng .
Bạn thể thích: Hậu Cung Của Tôi Đều Là Yandere - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ba ngày ngủ, tao thề chơi tay đôi với mày đến cùng!
Xem nó cũng đang mang phù hộ thể Lục Đinh Âm Thần, nên dám nhập xác . càng an tâm, chỉ cần bảo vệ bản , đợi trời gần sáng lúc 4-5 giờ, ba lá Đinh Ất Cự Khanh và bảy lá Giáp Ngọ Ngọc Khanh đủ sức hành nó đến sáng !
Rõ ràng nó cũng ngờ vị trí nó ở , do dự mất năm phút, nó chuyển hướng về phía phòng .
thấy cây đũa trong tô nghiêng theo, bèn lập tức lao về phòng, ném thêm một lá phá sát phù chặn cửa, dập tắt thêm một ý định nó!
Haha! Nhờ cây đũa , từ động thành chủ độnggiờ hỏi xem tao còn sợ mày nữa ?!
Chỉ làm thôi thì đủ, nhất định tiến thêm một bước nữa để kích thích nó mạnh hơn. Theo những gì từng trong “Bách gia giảng đàn” về chiến thuật, giờ nhân lúc nó đang hoảng loạn mà đòn phủ đầu tâm lý. Nếu thể khiến nó hoảng sợ mà một trở , thì còn gì bằng. Mà nếu dọa , thì ít nhất cũng xem như tự lên dây cót tinh thần.
Vì thế, theo hướng cây đũa chỉ, bịa một tràng hoang đường, tự to một :
“Yêu nghiệt! Bần đạo truyền nhân đời thứ 888 Trương Thiên Sư núi Long Hổ – Trương Mộc Gia! Bần đạo sớm thấu trò mèo ngươi, nay niệm tình trời cao đức hiếu sinh, ngươi hãy mau lui bước, nếu , đạo gia sẽ dùng móng lừa đen khiến ngươi vĩnh viễn siêu sinh!”
về c.h.é.m gió, diễn đỏ mặt một chút nào. Cái câu , đến còn tin, dối thì cho khí thế, rắn, dù chẳng truyền nhân gì núi Long Hổ cảLong Hổ Báo còn mới xem hai tập thì hơn.
nhớ hồi đó lúc bộ tiểu thuyết online đình đám “Ma thổi đèn” đang nổi như cồn, cả ký túc xá ai cũng một cuốn. Thế nên giờ mượn danh Trương Gia hù dọa, cũng chuyện tự nhiên. Giờ nghĩ mà thấy buồn . Con mà, ai mà thời trẻ trâu chứ? đến đây, một cái bỏ qua cũng .
giả giọng phim ma Hồng Kông, cái lời vô học thiếu đức , chăm chú hướng cây đũa.
động đậy! Nó hiểu lời !
thầm niệm trong lòng: ơi, đại ca ơi...
nó vẫn nhúc nhích, cứ như mà hai bên gồng .
năm phút , cây đũa chuyển hướng, chỉ về phía phòng Quan Minh.
Rõ ràng nó dọa cho sợ, chửi thầm một tiếng, vội vã bước tới, ném thêm một lá phù nữa.
Nó né! Theo cây đũa cho thấy, thứ đang lưỡng lự.
thầm trong bụng: Yêu quái gì mà cũng thông minh cho lắm.
Một lá phù nếu đánh trúng thì thời gian hiệu lực chỉ tầm hai mươi phút, mà còn sáu lá, đủ xài!
và nó giằng co như suốt hơn hai tiếng.
Tới gần 5 giờ sáng, bùa cũng xài hết sạch, cũng may trời bắt đầu hửng sáng . tô, cây đũa đang chỉ về phía cổng nhà trọ, khẽ nghiêng, dần ngã xuống.
thở phào một thật dàibình an vô sự, còn hai đêm nữa thôi.
Bấy giờ mới yên tâm trở về phòng, thả lỏng tinh thần, mới nhận cánh tay trái tê cứng mất cảm giác hai tiếng liền bưng bát nước. dùng tay đặt tô nước xuống bàn, vớt cây đũa , đổ gục xuống giường.
hai ngày hai đêm chợp mắt …
mệt rã rời. nhanh chìm giấc ngủ, cõi mộng để trêu ghẹo Chu Công.
cuộc đời chẳng như ý muốnlúc ngủ thì thèm ngủ, lúc ngủ thì dựng dậy.
đến chín giờ Vương Thành và Tiểu Khải kéo dậy, rằng hôm nay bắt buộc vẽ, thì sẽ trừ điểm.
Thôi tha cho , các đại ca... vì mấy mà thức trắng cả đêm, thể để ngủ thêm một tí ? ôm một bụng uất ức, như mà lết dậy rửa mặt. Rửa xong gương, bỗng giật hai mắt thâm sì, trông chẳng khác gì gấu trúc. kiếp, giờ trông mới giống ma nhập chứ Quan Minh.
Đến lúc ăn sáng, mấy cô gái cùng bàn thấy bộ dạng tiều tụy và Quan Minh thì rì rầm bàn tán: chắc tụi đêm qua ngủ khỏa , đá tung chăn nên nhiễm lạnh; thì bảo chắc nửa đêm tụi rủ hồ tắm, cảm đáng đời.
Xem thêm: Nơi Bạn Cướp Nhà Tôi, Tôi Chôn Xương Cốt Bạn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
lời đồn thật đáng sợ, mà lắm mồm độc địa còn đáng ghét hơncâu bậc vĩ nhân quả ! Khổ như mà vẫn mấy bà cô đ.â.m chọc lưng…
Cố gắng dằn tinh thần, ăn xong bữa sáng, Lưu Minh Minh tuyên bố: Hôm nay nhất định vẽ thêm một bức, sẽ tính điểm học kỳ .
chỉ gào lên: Vẽ cái con khỉ! Cùng lắm học kỳ rớt môn, đến lúc đó biếu hai cây thuốc với chai rượu điểm lên.
Thứ bây giờ chỉ ngủ! Chờ tản , lưng đeo bảng vẽ, mò chỗ hôm qua bên hồ, một góc vắng vẻ yên tĩnh.
Hôm nay trời nắng , gió mát, trời trong, thời tiết chuẩn để ngủ bù. vứt bảng vẽ sang một bên, hai tay kê đầu, thoải mái dài bãi cát. Ánh nắng buổi sáng dịu nhẹ rọi lên mặt, cảm giác ấm áp dễ chịu, thần tiên.
Đang lơ mơ sắp … Chợt nhớ một chuyện kinh khủng đến bật .
Hết bùa ! Tối nay làm giờ?!
Thảm . đành chống dậy, chửi rủa lẩm bẩm, cố gắng lấy tinh thần để vẽ thêm hai lá bùa. cảm thấy sắp sụp đổ đến nơi.
Cứ tiếp tục thế thì chắc phát sinh ảo giác mất thôi. Đến giờ cơm trưa, về nhà trọ, ăn gật gù, suýt tí ngủ gục tô cơm.
Khổ sở quá sức!
khi sang đám bạn đang tươi trêu đùa bên cạnh, hiểu thấy sức mạnh để gắng gượng thêm. ép tiếp tục vẽ thêm cả buổi chiều.
Tuyệt đối sẽ để mấy thằng em gặp chuyện ! ngủ thì ? Ông đây sợ!
... thật sợ ? Câu trả lời : .
Càng ngủ, buồn ngủ càng kéo đến dữ dội.
kiếp! Khi mặt trời lặn, mới vẽ xong 13 lá bùavượt cả kỷ lục ngày hôm qua. lẽ vì quá buồn ngủ, nên vẽ như cái máy, đầu óc nghĩ gì khác ngoài hai chữ “vẽ bùa”.
dậy, ngậm điếu thuốc, thu dọn đồ đạc, ánh chiều tà đang dần buông. Ngày thứ tư ở hồ Kính Bạc sắp trôi qua…
Chưa có bình luận nào cho chương này.