Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 38: Thắng Lợi Trong Tầm Tay
khi ăn tối xong, định đặt báo thức trong điện thoại để tranh thủ chợp mắt một chút. đời như mơLưu Minh Minh bữa cơm đòi tổ chức buổi "phân tích tác phẩm mỹ thuật". kiếp, ông đây sắp gục tại chỗ đấy, còn bắt chơi cái trò nữa ?
Y như hôm qua, đem tranh sân tập, trải đầy cả mặt đất, vây quanh, Lưu Minh Minh chỉ từng bức mà ba hoa chích chòe.
Mắt cay xè, cố nhắm một lúc để nghỉ ngơi. Một lát , chỉ thấy Lưu Minh Minh gào lên:
“Đây tờ giấy lộn ai nữa thế hả?!”
cần đoán cũng biếtvẫn thôi. mở mắt , khổ với :
“ Lưu, bức hôm nay giấy lộn , hôm nay ý nghĩa nghệ thuật đấy.”
Lưu Minh Minh xổm đất, miệng ngậm điếu thuốc, như phiên bản một thằng trong phim ‘ Trong Giang Hồ: Truyền kỳ mặt dày’.
Đối phương , hỏi:
“Nghệ thuật con khỉ gì? xem?”
liền thao thao bất tuyệt:
“Tên bức họa ‘Mặt trời mọc ở đằng Đông – Hồ Kính Bạc chẳng kém gì Tùng Hoa Giang – phần tiếp theo tuyệt tác vĩ đại’!”
Lưu Minh Minh cạn lời, chỉ lắc đầu khổ, :
“ giống y chang hôm qua ?”
tỉnh bơ đáp:
“Bức hôm qua phần 1. Hôm nay phần 2.”
Kết quả, dậy đá cho một phát mông.
Tụi phàm tục, hiểu cái cao siêu nghệ thuật như !
ôm mông, lê xác mệt mỏi về phòng, điện thoại thì gần 9 giờ tối. Chắc ngủ , nếu giờ mà ngủ, dù hẹn báo thức, cũng khó mà tỉnh nổi giờ.
còn cách nào khác, quyết định tắm nước lạnh để tỉnh táo . Tắm xong về, mới phát hiện cái bát lớn quý giá mà dùng để “dò yêu” nhân viên dọn phòng dọn mất tiêu . Thế nên mò xuống bếp mượn thêm một cái bát và một đôi đũa.
đường về phòng, ghé qua cái ki-ốt nhỏ trong nhà trọ, cắn răng quất luôn 50 tệ để mua 2 bao thuốc Hồng Hà và 10 gói cà phê hòa tan. Tốn tiền đến xót ruột! vì tỉnh táo mà thôi.
Mang theo “chiến lược tiếp tế” trở phòng, xuống ghế thấp, chuẩn sẵn bát, nước, và đũa bàn, lặng lẽ TV vẫn đang phát những quảng cáo đêm dài lê thê.
Bên tai tiếng ngáy khe khẽ Vương Thành và Tiểu Khải, còn thì ngáp đếm quảng cáo như thể đang đếm cừu . Một cái quảng cáo… hai cái quảng cáo…
Từ nãy đến giờ hút gần nửa bao thuốc, cà phê cũng làm hai ly, cảm giác thì vẫn thếngủ gục đến nơi !
cầu nguyện cái thứ đó xuất hiện nhanh lên, ít cũng giúp tỉnh táo .
đời như mơ, mãi đến gần 3 giờ sáng, cây đũa trong bát nước mới “phựt” một tiếng dựng thẳng lên.
Cuối cùng cũng tới !
Luồng lạnh như tràn , lập tức tỉnh táo .
Tay trái xách bát, tay cầm bùa, điện thoại đeo cổ, lặng lẽ khỏi phòng.
Trận đối đầu đêm nay bắt đầu.
Đừng bỏ lỡ: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn), truyện cực cập nhật chương mới.
Cái thứ vẻ trí nhớ gì, dán một tấm bùa, nó im một lát, đó chuyển sang một phòng khác.
dám lơ làbởi đây chuyện sống còn.
May mắn đêm đó xảy chuyện gì, đến 4 giờ sáng, thấy cây đũa “phựt” một tiếng ngã xuống, mới thở phào một :
“Còn một đêm nữa thôi…”
Giờ chả nghĩ gì khác, lao về phòng, ném cái bát lên bàn, vẫn còn mặc nguyên quần áo, ngã uỵch xuống giường, tự nhủ:
“Ngủ bao lâu thì bấy lâu…”
Nicolas Quảng Khôn từng : “Nhà dột gặp mưa suốt đêm.”
Câu thật chuẩn.
8 giờ rưỡi sáng, Vương Thành và Tiểu Khải lôi khỏi chăn, hôm nay vẽ tranh tập thể, thì trừ điểm.
Lúc rửa mặt, thấy quầng thâm ngày càng đậm, mắt đầy tia máu, cũng than vãn nữa.
“Cố lên! Chỉ còn một đêm cuối…”
Đêm mai ngày rằm, lúc đó thể mời Cửu Thúc hiện , hỏi rõ ràng cái thứ rốt cuộc gì, thu phục nósau đó… chuyện sẽ yên .
Lúc ăn sáng, phát hiện Quan Minh hồi phục tinh thần, mặt mũi hồng hào.
Những cô nàng xung quanh phờ phạc như thằng nghiện thiếu thuốc, bắt đầu xì xào lưng, mà cũng chẳng còn tâm trạng để quan tâm nữa.
bữa sáng, tự giác vác bảng vẽ chỗ hồ nước quen thuộcgóc “phong thủy bảo địa”.
Hôm nay trời nắng kinh khủng, đến trưa thấy hoa mắt chóng mặt, nghĩ nếu còn tiếp tục thế chắc sẽ xỉu mất.
chạy bờ hồ, lấy nước rửa mặt, lùi chỗ bóng râm để xuống nghỉ, xé gói cà phê hòa tan, đổ thẳng miệng.
Bạn đừng coi thườnghiệu quả thật đấy.
Vị đắng nồng lan khắp miệng, kích thích dây thần kinh đang rệu rã .
“Vẽ tiếp , cố thêm đêm nay nữa thôi ngủ …”
niệm ba câu chú, bắt đầu vẽ bùa trong trạng thái kiệt sức.
Buổi trưa, lúc nắng gắt nhất, cảm thấy nóng như sắp nướng chín đến 70%, lảo đảo bước từng bước về nhà nghỉ chờ ăn trưa.
xuống ghế trong nhà ăn, ngủ gật.
lay dậy
“Dậy, ăn cơm !”
Mồ hôi đầm đìa, cả như sắp sụp đổ đến nơi.
Đám con gái bên cạnh ríu rít đùa, một cô sang gọi :
“Thôi Tác Phi, giúp gắp miếng cá mặt với~”
Lúc đó thấy cô gái gì, chỉ thấy Quan Minh bên cạnh khẽ lay , hỏi:
Bạn thể thích: Tạm Biệt, Kẻ Không Trân Trọng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ em, thế? Nghĩ gì mà thất thần ?”
uể oải đáp :
“Ngủ… ngủ tí…”
Mấy cô gái bàn bên lập tức xôn xao, cô ré lên:
“Aiya~~ ghê quá ! mặt con gái mà cứ luôn mồm ngủ ngủ!”
Lúc đó chỉ hóa điên, trong đầu thầm nghĩ: Bây giờ g.i.ế.c phạm pháp, nếu thì mấy mụ lắm mồm … mỗi đứa một d.a.o rút m.á.u cho hết!
bữa ăn, lảo đảo như sắp ngã bờ hồ, hôm nay tình trạng tệ quá, cả buổi sáng chỉ vẽ bốn lá bùa, khiến khỏi lo lắng.
Lúc khỏi phòng, bỏ ba ngàn mua một chai nước suối đá, xuống bãi cát dốc nửa chai lên đầu để tỉnh táo .
thật, bản cũng chẳng loại ý chí sắt thép gì, bây giờ đang ở giai đoạn nước rút, áp lực đè nặng, nên buổi chiều vẫn gắng gượng vẽ thêm sáu lá bùa nữa.
Tuy , kiệt sức rồitối nay liệu còn cầm cự nổi nữa ?
Mặt trời một nữa lặn xuống.
tính toán kỹ, chỉ cần trụ vững đêm nay, sáng mai thể gặp Cửu Thúc, hỏi cho rõ ràng cái thứ đó rốt cuộc gì, phản đòn luôn.
Giải quyết xong, sẽ ngủ một giấc ngon lành.
Tối đến, ăn xong tới lượt buổi phân tích tác phẩm.
hôm nay Lưu Minh Minh mắng nữa, chỉ thở dài một cái vò nát tờ tranh "Mặt trời mọc ở hồ Kính Bạc còn hoành tráng hơn cả Tùng Hoa Giang - Phần 3", ném cho .
“Dù … đêm nay cũng giữ !”
mặt dày mượn một cô gái một lọ dầu gió, quệt hai miếng to lên huyệt thái dương xoa mạnh để tỉnh táo, đó về phòng tiếp tục xem cái chương trình quảng cáo tẻ nhạt đó.
Vương Thành sắc mặt ngày càng tệ, bèn hỏi:
“, mày khỏe ? Ngủ sớm . cái mặt kìa, trông như mấy giấy trong tiệm bán vòng hoa .”
em , cũng ngủ lắm chứ, nếu mà ngủ… thì các khi ngủ mãi dậy nổi nữa !
Nghĩ , cũng chẳng thể thật , đành nuốt nước mắt nuốt lời thật lòng, bịa một lời dối mà ngay cả cũng tin nổi:
“ … tao buồn ngủ. Hai đứa mày ngủ .”
Hai tên thấy vẻ , cũng nghi ngờ gì, chui chăn, mấy phút ngáy như sấm.
Còn tôithằng xui xẻo vô phúc, tiếp tục dán mắt mấy cái quảng cáo kiểu “ bôi , bôi mới thấy ngạc nhiên".
Lọ dầu gió dùng quá nửa, mùi cay nồng xông lên làm đầu đau nhức.
Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng đến hơn 2 giờ sáng.
đợi nó nữa mà chủ động chiếm địa .
khỏi phòng, tựa lưng hành lang, ôm bát nước đặt đất.
Bên ngoài tối đen như mực, chính bóng tối đó khiến dây thần kinh đang gồng gánh mệt mỏi căng thẳng trở .
Tối nay, ông đây đợi sẵn ngoài luôn cho mày tay!
Chưa có bình luận nào cho chương này.