Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 53: Quán Mì Ven Đường
khi chỗ ở, mấy ngày kế tiếp miệt mài chạy từ hội chợ việc làm đến hội chợ , hy vọng tìm công việc đủ nuôi . Áp lực thật lớn.
Hôm ăn mặc bảnh bao chỉnh tề tới một hội chợ tuyển dụng, choáng váng: đông thể tả, “như núi như biển”. Mỗi ăn mặc còn “chuyên nghiệp” hơn , tay cầm đống bằng cấp, chứng chỉ dày cộm, trao hồ sơ cho từng bàn tuyển dụng như thợ bưu điện thạo nghề. cảnh đó, bỗng xé mười tờ hồ sơ mỏng manh ngay tại chỗ.
vẫn nhịn , vì nếu giờ kiếm việc thì thật khó mà chấp nhận , ít nhất tự nuôi nổi , mới tính đến ăn thịt ăn cháo .
Nhớ thời mới đại học, thật ngây thơ, tưởng nghiệp sẽ dễ dàng kiếm một công việc ý, kiểu làm từ chín tới năm, bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế đầy đủ; chẳng cần làm gì nhiều vẫn chễm chệ ghế trưởng phòng nọ . đó ngày ngày hãnh diện trêu chọc mấy cô em cấp cho vui.
Xem thêm: Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bây giờ mới thấy tất cả chỉ mơ mộng. Cạnh tranh trong xã hội quá lớn, luôn sinh viên nghiệp trường vẫn tìm việc. xa chừng hai mươi năm , khi đó cánh sinh viên trường lo thất nghiệp, đơn vị nào cũng chạy đón, chỉ hai mươi năm thôi, hàng chục vạn nghiệp giờ còn đường mưu sinh thời thế đổi , lúa thì năng suất cao, sinh viên cũng vì thế mà tăng như nấm mọc.
Gần hơn nữa, nửa năm còn báo thấy tin ba sinh viên trường … xúc phân. Lúc đó thấy thể tin nổi, nghĩ rằng thể mức thấp như , tới hôm nay mới nhận , thực cũng cách chuyện đó còn xa bao.
Những ước mơ viển vông dựa nền tảng tài chính, nếu dù bạn mơ bao nhiêu cũng vô ích. Như , nhiều ước mơ. Lúc nhỏ ước mơ làm Chủ tịch nước, lớn lên mới thấy học ngành, ước mơ đầu tiên bỏ.
Ước mơ thứ hai làm nhà thơ; hồi trung học mê Xuân Diệu lắm, quyết tâm khi nghiệp sẽ trở thành một thi sĩ phong lưu. Đến khi sắp trường, ước mơ đổi: giờ chỉ mong làm ông chủ phong lưu.
Để cơm thịt mà ăn, giấc mơ làm thi sĩ cũng xếp xó. Thực “phong lưu” thi sĩ khác với “phong lưu” ông chủ một trời một vực.
Nếu chọn giữa hai thứ phong lưu , bạn sẽ chọn cái nào? chọn cái .
Nhớ thời học cấp hai, mấy họ lớn hơn nghiệp, cứ hỏi họ bận gì thì nhận câu trả lời: “Tìm việc.” Khi đó trong mắt , nghề “tìm việc” oai lắm, “xã hội”.
tới lúc tìm việc mới thấy, chạy xin việc oai chút nào, mà … ngớ ngẩn nữa.
Thế nên - gã ngớ ngẩn, đành chịu nhục chen lấn trong đám đông, lủi thủi chạy tới chạy lui xem công ty nào nhận . Vì học thiết kế đồ họa, tới mấy bàn tuyển dụng các công ty quảng cáo, trang trí nhỏ, thả một nụ lịch sự hỏi về điều kiện tuyển dụng và chế độ công ty.
Do xếp hàng quá đông, tuyển dụng công ty quảng cáo khi hỏi bằng cấp liền thẳng: công ty hiện chỉ tuyển thợ tay nghề; với mới trường như , chỉ nhận thực tập. Thời gian thực tập bao ăn, lương một tháng một trăm năm mươi tệ.
xong tức vỡ mật: “Chỉ xem thực tập ư? coi thường ? Nếu làm, cày bừa vất vả một tháng chỉ một trăm năm mươi tệ?”
Nếu ở Hắc Long Giang, một tháng một trăm năm mươi tệ thì dù ngày nào cũng ăn cơm trong nhà vệ sinh cũng đủ.
nó chứ, ông đây cũng chẳng thèm lắm lời thêm nữa, cảnh cầm sơ yếu lý lịch vứt lên chồng hồ sơ dày cộp bàn, dậy phủi m.ô.n.g bỏ luôn. bước mấy bước, , trừng mắt cái bản mặt hèn hèn gã tiện tay lấy bản lý lịch .
Dẫu cũng chỉ mang theo mười bản, giờ nhất định tiết kiệm tài nguyên.
Bôn ba cả buổi sáng, uể oải lê bước một tiệm mì nhỏ, gọi một tô mì kéo lót . Quán trông cũ nát, giờ ăn trưa mà khách chẳng mấy. Trong tiệm chỉ , xuống thì một phụ nữ chừng bốn, năm mươi tuổi tới, rót cho một cốc nước nóng hỏi:
“ trai, ăn mì gì nào? Nhà dì làm món gì cũng .”
cái bàn dính bụi, đó đặt đống đũa dùng một trông như phủ một lớp xám xịt, lòng thầm nghĩ: thôi kệ, giờ cũng chẳng lúc kén sạch bẩn, cái bỏ bụng may . Thế nên bảo:
“Cho cháu một bát mì cay, làm sợi nhỏ thôi, thêm nhiều giá .”
Dì xong liền bếp gọi với:
“Ông nó ơi, kéo cho một bát mì, kéo nhỏ thôi nhé!”
xong câu đó, suýt thì sặc luôn. thế khiếp quá, còn cho ăn đây?
nghĩ dì cũng tuổi , chẳng chấp nữa, cúi đầu ủ rũ ghế, rút điếu thuốc châm lửa, hút thầm than: càng hút càng nóng ruột.
Cả buổi sáng lặn lội vẫn tìm việc. Hễ mấy công ty xong tình hình thì thái độ đều giống , rõ ràng họ chia ứng viên thành ba loại, còn thì xếp hạng bét, bắt thực tập. công ty còn quá quắt hơn, thực tập mà trả năm chục tệ một tháng. kiếp!
Càng nghĩ càng bực, trong lòng như gì nghẹn , một thứ cảm giác bất lực tả nổi. Bực quá, bỗng làm chén rượu. Thế sang bảo bà chủ:
“Dì ơi, cho cháu thêm ba chai bia nữa với mấy đĩa dưa cay, gì cũng .”
Chẳng mấy chốc, dì mang hai đĩa nhỏ: một đĩa đậu phụ khô xào cay, một đĩa cần tây trộn lạc, thêm ba chai bia Harbin. Dì hỏi mở luôn , gật đầu.
đó lấy một cái cốc coi như còn sạch sẽ, dùng khăn giấy lau qua loa rót bia .
Nốc cạn một cốc bia, lập tức cảm giác mát lạnh trôi khắp , ợ lên một tiếng, tâm trạng dễ chịu hẳn. gắp thử một đũa đậu phụ khô cho miệng, thật, mùi vị cũng khá ngon.
Chẳng bao lâu, một ông chú trung niên bưng cho một tô mì, đặt lên bàn hiền, bảo:
“Còn nóng đấy, ăn từ từ thôi.”
tô mì cay đỏ au, bóng loáng dầu mỡ, mùi thơm ngào ngạt. khi gắp một đũa bỏ miệng, lập tức sững ngon đến khó tin! Thật chẳng ngờ một quán nhỏ tồi tàn thế nấu món mì ngon đến . thề, từ nhỏ đến giờ bao giờ ăn tô mì nào ngon đến thế.
nghi ngờ đến mức còn lật cả đáy bát, nghĩ thầm: chẳng lẽ quán bỏ thứ gì giống như thuốc phiện ư? mà thơm ngon lạ thường thế ? nghĩ thì chẳng thể nào, vì một bát mì chỉ năm đồng, nếu bỏ thuốc phiện thì tiền vốn cũng chẳng đủ.
cứ thế mà ăn ngấu nghiến. Trong quán giờ chỉ , ông bà chủ cũng nghỉ ở bàn nhỏ gần đó. để ý thấy hai họ cứ tươi mãi, chẳng vì điều gì. Chú tầm năm mươi, đầu cắt cua ngắn gọn, vài sợi tóc bạc trắng. Chú hỏi :
“ trai, mì nhà chú thế nào?”
Lúc chẳng buồn uống bia nữa, chỉ chăm chú ăn, suýt nữa húp sạch cả nước. Lau miệng xong, đáp ngay:
“Ngon thật đấy, ngờ tay nghề chú giỏi thế.”
Chú ha hả:
“ , hehe.”
ăn no bụng, rót thêm bia, nghĩ cũng rảnh rỗi nên sang bắt chuyện. hỏi:
“Chú ạ, mì ngon thế mà ít khách đến thế?”
Chú vẫn giữ nụ hiền hậu:
“Thật làm cũng như nấu mì , thể chỉ bề ngoài. Ai thấy quán nhà chú tồi tàn thế dĩ nhiên chẳng bước . những chịu mới phát hiện hương vị đặc biệt mì. Đấy chính bí quyết chú: mì chỉ để dành cho duyên.”
, thấy chỉ vui tính mà còn thấm thía, triết lý trò. Nghĩ kỹ , quả như . Giờ trong thành phố, thứ gì cũng trông chờ lớp vỏ hào nhoáng. Những nhà hàng sang trọng mọc san sát, bày trí xa hoa lộng lẫy, thế món ăn bên trong chắc gì. Hồi đại học cũng dịp ăn ở vài quán lớn, mà mấy món do “đầu bếp quốc gia cấp mấy” nấu chẳng thể ngon bằng một tô mì bình thường ở cái quán nhỏ bé .
Con thực sự loài thích hư vinh. Nhiều khi đến nhà hàng sang trọng chẳng để ăn, mà chỉ để thỏa mãn cái sĩ diện. Trong khi thức ăn ở đó ngon mấy cũng chẳng bằng cơm nhà, mà ai cũng thích làm kẻ ngốc. Nghĩ mà buồn . Một thói đời méo mó.
Còn tô mì mặt mang đến hương vị như ở nhà. Giống như hồi bé ốm, bà nội nấu cho bát mì nước nóng hổi. Nghĩ tới đây, tự dưng nhớ nhà, mắt cay cay.
với chú:
“Chú ơi, ngờ chú chuyện sâu sắc như , thật khiến cháu mở mang. Thôi, chú uống với cháu vài chén nhé.”
Ông chú cũng thật hào sảng, chẳng khách sáo, đến đối diện , sang bảo vợ:
“Bà nó , xào thêm hai món , với thanh niên đây làm vài chén. Hôm nay vui, mời.”
Bạn thể thích: Bạn Gái Cũ Tuyệt Sắc Xuất Hiện Trong Lễ Cưới Của Bạn Tôi — Lại Chính Là Phù Dâu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bà chủ gật đầu bếp. ngượng nghịu xua tay:
“Ôi đừng ạ, hai mở quán cũng dễ dàng, để chú mời ?”
Chú vẫn , đáp:
“Cháu trai, gặp cũng cái duyên. thật, hai vợ chồng chú mở quán cũng chẳng mong kiếm tiền, chỉ cầu vui vẻ. Thôi đừng khách sáo nữa, nào, uống !”
đó, với chú bắt đầu uống rượu. càng chuyện, càng kinh ngạc, đối phương câu nào cũng thấm thía, câu nào cũng ý nghĩa sâu xa, khiến khỏi khâm phục.
Một lát , bà chủ từ trong bếp bưng thêm hai món, một đĩa mộc nhĩ xào, một đĩa thịt thăn rim khô. Dì đặt lên bàn cũng xuống trò chuyện cùng chúng .
Hai món ăn cũng ngon đến bất ngờ. tán thưởng tay nghề nấu nướng cả hai, trong lòng càng khâm phục sự từng trải và trí tuệ họ. Ở họ cái gì đó phóng khoáng, ung dung. Thật ngờ chỉ vì ghé bừa một quán mì cũ kỹ thế , một món quà bất ngờ như .
Chú hỏi : nãy cháu vẻ tâm trạng , chuyện gì ?
Uống xong hai chai bia, men rượu bắt đầu ngấm, khổ, thành thật kể cho chú tình cảnh : nghiệp đại học đối mặt với thất nghiệp.
Chú nâng ly bia, chăm chú, ánh mắt đặc biệt dừng ở ngón út với móng tay dài , chắc chú lấy làm lạ tại một thằng trai trẻ hai mấy tuổi giữ cái móng .
Rít một thuốc, chú mỉm bảo:
“Cháu trai, đừng nản. Ai cũng qua giai đoạn cả thôi. Chú khuyên cháu đừng chỉ bám lấy một cái cây mà treo cổ, bao giờ nghĩ đến việc thử làm công việc khác ngành ?”
gượng:
“Chú , giờ cháu chỉ mong công việc nào đủ ăn mừng , còn gì cũng .”
, đối phương , rút từ trong túi áo một tấm danh , đưa cho :
“Đây cửa hàng bạn chú. Dạo đang cần tuyển . Nếu cháu đồng ý thì cứ đến tìm gặp xem.”
Má ơi, thật ? Từ tới giờ xui xẻo, hôm nay chẳng lẽ gặp vận may? Chuyện thế mà cũng rơi xuống đầu ư?
bán tín bán nghi nhận lấy danh , kỹ cái tên cửa hàng đó lập tức sững .
Chưa có bình luận nào cho chương này.