Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 54: Chú Văn
Mặt tấm danh in ba chữ đậm: “Phúc Trạch Đường”. mà thấy choáng, cái cửa tiệm gì đây? Bán thuốc ? Lật sang mặt , thấy mấy hàng chữ nhỏ:
“Nhận thỉnh tượng Phật, vĩnh giữ bình an.
Gợi ý siêu phẩm: Cứu Mạng! Nữ Chính Và Phản Diện Đều Tranh Nhau Bám Váy Tôi! đang nhiều độc giả săn đón.
Chuyên phụ trách hỉ sự, tang sự.
Chọn đất, giải trừ sát khí.
Liên hệ: Văn tiên sinh.”
Cửa tiệm … làm cái gì ? Một chỗ coi bói chăng?
nghi hoặc hỏi . Chú đáp:
“Đấy cửa hàng một bạn già chú. Chủ yếu bán tượng Phật thôi. Vài hôm bảo, nhân viên cũ nghỉ , nhờ chú tìm giúp . Ở đó ngày thường nhàn, mà lương thấp. Cháu nghĩ xem thử ?”
Lúc , sững cả , ông trời bỗng dưng mở mắt thương thế? còn đang lo ngay ngáy vì tìm nổi việc làm, mà ông bất ngờ cho một cơ hội đến . mấy dòng chữ ở mặt tấm danh , cũng đoán chỗ đó chính “quán xem bói” nổi tiếng trong giang hồ.
Cái gọi quán xem bói, trong lòng khi , gần như chẳng khác gì kiểu “ăn cơm âm phủ”. Vì ở xã hội cũ ngày , nhiều thầy âm dương vẫn thường mở cửa hàng để sinh sống. vì nghề nghiệp đặc thù, họ thường kiêm thêm nhiều việc khác, như mở quán xem bói, lập từ đường, mở tiệm quan tài, lập nghĩa trang tư nhân… Ngày xưa, Lưu tiên sinh ở núi Niễn Tử cũng từng mở một tiệm quan tài. Bình thường thì làm ăn như cửa hàng khác, hễ chuyện, họ trở về phận thật , hàng yêu trừ ma giúp dân.
Đây chẳng cơ hội thiết kế riêng cho ? rằng truyền nhân chính tông Tam Thanh Thư đấy nhé! Thực đây cũng từng nghĩ sẽ tìm một tiệm kiểu để làm, thành phố lớn bây giờ “hòa hợp” dữ lắm, căn bản chẳng cửa tiệm nào mới thật sự làm nghề . Nếu lỡ đường hoàng đến xin việc, kiểu gì cũng mất mặt.
mà ngay lúc đang lo lắng chuyện thất nghiệp, khéo đến thế, công việc tự tìm tới cửa! vui cho ? lẽ vận sắp xoay chuyển thật . Hơn nữa, còn thể học thêm chút bản lĩnh ở đó, nếu cơ hội thì tự mở một cửa hàng nho nhỏ. Giúp đời như Lưu tiên sinh ngày xưa, kiếm tiền cho , chẳng cuộc sống mà hằng mơ ước ?
Vui mừng quá đỗi, vội nâng ly rượu, xúc động với ông chú:
“Chú , cảm ơn chú! Cháu đang loay hoay làm , mà chúng chẳng quen gì, chú cho cháu một ân huệ lớn thế . Thật sự cảm ơn chú!”
Đối phương xua tay, :
“Chuyện nhỏ thôi, gì đáng kể . vẫn một gặp mặt cũng duyên phận, đây chẳng duyên chúng ? Hôm qua lúc bạn chú gọi điện đến, hôm nay cháu đến ăn cơm ở quán, thế chẳng cũng duyên ? Chú chỉ tiện tay giúp một chút mà thôi.”
xong, trong lòng ấm áp vô cùng. Thì đời vẫn còn nhiều lắm. Như ông chú mặt đây, thật sự thể xem quý nhân . chú nhiệt tình đến thế, thấy lúng túng, chẳng nên gì cho . Thế dài dòng thêm lời nào, chỉ vội vàng rót bia kính chú và dì bên cạnh, bao nhiêu cảm kích đều gửi gắm hết trong chén.
, một khi trong lòng thoáng đạt, thì ngay cả uống rượu bia cũng thấy nhẹ nhõm. Lúc chẳng còn lo lắng gì nữa, bốn chai bia bụng, cơ bản cũng chẳng cả. hạ quyết tâm, bữa cơm tuyệt đối thể để chú trả tiền, nếu thì mặt mũi chẳng giấu . Đợi ăn xong, sẽ lén đặt một trăm tệ, coi như tiền cơm.
ngờ tửu lượng chú quá ghê gớm, bốn chai bia mà chạy nhà vệ sinh ba , còn chú thì vẫn ung dung ghế. thầm nghĩ, hôm nay gặp cao thủ .
Hơn nữa, chú còn thích uống. Thấy bia hết, mà say lắm, chú liền lấy thêm tám chai nữa. lấy thì thôi, cũng chẳng khách sáo. Hai chú cháu uống trò chuyện, đến mức cảm giác như quen từ lâu. nhanh, tám chai bia nữa cũng chúng dọn sạch.
Lúc gần chạm tới cực hạn, nếu bắt uống thêm, chắc chắn một trăm phần trăm sẽ nôn. Ông chú cũng uống kha khá, nên hai chú cháu liền rít thuốc tán gẫu. Lúc đó mới tên chú – chú tên Viên Đức.
: “Chú , đừng trách cháu dài dòng, cháu vẫn thêm một lời cảm ơn chú.”
Chú hít một thuốc, :
“ bao nhiêu , cháu nên cảm ơn duyên phận, chứ cảm ơn ông già . Hơn nữa đôi mắt chú chuẩn đấy.”
xong, chú nheo đôi mắt . Lúc mới để ý, mắt chú đen đến lạ thường, sâu thẳm đến mức thể ví như hắc bảo thạch. do hoa mắt vì uống nhiều , đây đầu tiên thấy một đôi mắt đen thuần khiết đến .
lẽ do say , nên cũng chẳng nghĩ nhiều. Lúc thì trời hơn bốn giờ chiều, hóa trong cái quán mỳ nhỏ uống gần cả buổi. Nghĩ cũng tiện quấy rầy thêm, liền dậy:
“Chú Viên, cảm ơn chú. cháu sẽ đưa bạn bè đến đây để thưởng thức tay nghề chú.”
Ông chú vẫn hề hề, lên :
“Chú tiễn , nhớ giữ gìn sức khỏe, thường xuyên ghé nhé.”
gật đầu, nhân lúc hai vợ chồng chú để ý, lặng lẽ để một trăm tệ ghế , đó bước khỏi quán mỳ, bắt taxi về nhà.
Về đến nơi, thấy Bào Kim Long đang nấu cơm, còn vợ thì ăn hạt dưa xem phim. Thấy cả nồng nặc mùi bia rượu bước , hai vợ chồng hỏi ăn cơm .
gật đầu, với họ rằng cuối cùng cũng chút hi vọng về công việc. Hai cũng mừng cho . khi chuyện vài câu, trở về căn phòng nhỏ , ngã thẳng xuống giường. Dù uống nhiều quá cũng khó chịu thật.
Ngủ , mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, mặc đạo bào màu vàng, tay trái cầm la bàn, tay cầm kiếm gỗ đào. giữa quảng trường liên tục tạo dáng, xung quanh vô mỹ nữ vây xem. Thấy dáng vẻ oai phong , họ chen lấn nhào tới, bắt tay xin chữ ký. đông quá, cảnh tượng trở nên hỗn loạn. Mấy cô nàng kéo giật đạo bào , còn áp sát mà hôn. hôn hôn thế nào biến thành… cắn! Chỉ chớp mắt, suýt nữa tè quần, vì tất cả mỹ nữ đều biến thành xác sống, giống hệt bọn zombie trong phim nước ngoài, tranh lao cắn .
Hoảng quá, mở mắt bật dậy, thì ngày hôm . Cơn ác mộng ghê rợn khiến cả ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ai uống say đều , ngủ khi uống rượu thì lúc tỉnh dậy dễ đau đầu.
Đầu óc lúc đó trống rỗng, liền thò tay sờ túi quần, một tấm danh lặng lẽ bên trong. Ha ha, hôm nay đây sẽ phỏng vấn!
đồng hồ mười giờ hai mươi, sắp trưa , thôi để chiều cũng . Vì tâm trạng đang phơi phới nên xuống lầu mua ít đồ ăn, định trưa nay tự tay nấu vài món tủ. cái bộ dạng vui mừng , Bào Long và vợ đều khinh khỉnh: “Công việc còn chắc chắn, tự sướng .”
thì chẳng thèm để ý. Đám phàm phu tục tử làm bản lĩnh chứ? khoe khoang, chỉ dựa thực lực thôi, cần đến sự giới thiệu ông chú quán mì, vẫn tự tin ứng tuyển thành công. Dĩ nhiên, thì , lúc cần vẫn nhắc đến tên , chẳng ai từ chối một sự giúp đỡ cả.
Ăn xong, mất hơn một tiếng đồng hồ chải chuốt để trông bảnh bao hơn chút, bắt taxi đến địa chỉ ghi danh .
ngờ ở quận Đạo Ngoại còn nơi hẻo lánh đến . Xuống xe, quanh một vòng, thấy nơi đây bẩn thỉu, lộn xộn đủ cả. Con đường xi măng chật hẹp xe cộ nghiền nát thành ổ voi ổ gà, hai hàng cây dương ven đường thì cành lá rủ xuống, chẳng ai cắt tỉa lâu. Hai bên những khu tập thể cũ kỹ xây bằng gạch đỏ. cửa, lác đác vài cụ già đang đánh bài.
hỏi thăm đường đến Phúc Trạch Đường, rẽ mấy ngõ mới thấy. Một căn hộ tầng trệt cũ nát đập ngay mắt, bảng hiệu treo phía đề ba chữ đen to: Phúc Trạch Đường. Hẳn đây . điều khiến thấy kỳ lạ , đối diện cửa hàng cũng một tiệm tương tự, biển hiệu ghi Dịch Phúc Quán.
khỏi thở dài cảm thán: chẳng ngờ ở nơi hẻo lánh thế, cái nghề “ngoài luồng” mà cũng cạnh tranh.
bước đến cửa Phúc Trạch Đường, trong lòng hồi hộp. khi chấn chỉnh tinh thần, đẩy cửa bước . Ngay lập tức, mùi hương trầm sực nức xộc mũi. Bên trong bày đầy tượng Phật, lớn nhỏ đủ cả, tượng thì tươi hiền từ, tượng mặt mày giận dữ. Ở góc phòng đặt một chiếc bàn vi tính, một đàn ông trung niên đang dán mắt màn hình, chăm chú xem gì đó.
ngoài bốn mươi, năm mươi, khoác bộ Trung sơn màu be, tóc dài, để ria mép nhỏ, đôi mắt ti hí nheo chằm chằm màn hình, miệng còn nở nụ phần dâm đãng.
Xem đây chính Văn tiên sinh , cái diện mạo thật sự chẳng liên quan gì đến nghề “ăn cơm âm phủ”. Khác xa so với tưởng tượng .
đến để tìm việc chứ coi mắt , nên cứ liều bước đến hỏi:
“Xin hỏi, ngài Văn tiên sinh ?”
Lúc đối phương mới ngẩng lên , đáp:
“ , thỉnh tương Phật ? Bên kìa, cứ chọn thoải mái.”
vội :
“ , Văn tiên sinh. Cháu hôm qua chú Viên giới thiệu, đến để xin việc.”
liếc qua, hóa đang chơi Đấu địa chủ. mà nhiều nghiện trò thế nhỉ?
rõ khách, ông sang bài tiếp, đánh hỏi:
“Lão Viên giới thiệu ? tên gì? giờ kinh nghiệm làm việc ?”
Ơ? Còn cần kinh nghiệm nữa ? từng diệt trừ vài con quỷ bẩn thỉu , chắc tính. Thế nên đành trả lời:
“Văn tiên sinh, cháu tên Thôi Tác Phi, năm nay mới nghiệp đại học, nên kinh nghiệm, cháu thể học.”
Đối phương liếc một cái, thẳng thừng :
“Lương tháng một ngàn, thử việc thì tám trăm, ba tháng thử việc. Nếu thấy thì mai làm.”
Ôi vãi, cũng quá thẳng thắn , chẳng thèm hỏi han thêm gì. Xem mặt mũi chú Viên lớn thật. Nghĩ nghĩ , một tháng một ngàn tệ cũng đủ sống , bớt chuyện thì đỡ phiền. Thế nên lập tức gật đầu:
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm, truyện cực cập nhật chương mới.
“ ạ, cảm ơn Văn tiên sinh.”
Ông đầu , vẫn chăm chú ván Đấu địa chủ, chỉ khoát tay :
“Thôi , do lão Viên giới thiệu thì yên tâm. cứ về chuẩn , mai tám giờ rưỡi đến làm. , đừng gọi tiên sinh, chướng tai lắm, gọi chú Văn .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.