Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 55: Lam Đạo Hưng Thịnh
Cái gọi âm dương tiên sinh, thực một nghề dân gian đặc thù, bao hàm nhiều ý nghĩa. Họ thuộc về bất kỳ giáo phái nào, chỉ những dân bình thường, vì nắm giữ dị thuật nên mới trong dân gian, trừ tà hàng yêu. thể coi họ thầy trừ linh dân gian.
Nghề xa xưa. Đến cuối thời nhà Thanh và thời Dân quốc, do thiên hạ loạn lạc, yêu tà hoành hành, nên quái sự khi nhiều vô kể. Tương ứng mà , thời Dân quốc cũng chính thời kỳ huy hoàng nhất nghề âm dương tiên sinh.
Nhiều danh gia đều xuất từ giai đoạn đó. Tất nhiên, đây chỉ chuyện Cửu Thúc kể cho . Nếu , trong cái xã hội “hài hòa” , làm những chuyện coi phản động như thế.
ngày giải phóng, bởi tính chất đặc thù, thầy âm dương cùng với các thầy “nhảy đồng” đều chụp cho cái mũ to “thầy lang mê tín”, trở thành tấm gương phản diện trong phong trào chống mê tín phản khoa học. Họ lôi đấu tố khắp nơi. Nhiều thầy âm dương thực sự bản lĩnh đều già cả, thử hỏi họ chịu nổi những trận hành hạ đó.
Bạn thể thích: Cứu Mạng! Nữ Chính Và Phản Diện Đều Tranh Nhau Bám Váy Tôi! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
mười năm đại nạn, cái nghề âm dương trong cả nước chẳng còn bao nhiêu, nhiều tuyệt kỹ dân gian cũng thất truyền theo. Về nghĩ kỹ , lẽ đây mới kết cục nhất, bởi trong thời đại khoa học công nghệ cao , còn cần đến một nghề gắn với thần quỷ. Chỉ cần dính đến chuyện ma quỷ sẽ quy ngay thành mê tín phong kiến.
Thực , nguyên nhân khiến những nghề cổ xưa dân gian quy thành mê tín còn một lý do khác: chính bọn lừa đảo vô liêm sỉ. Chúng giả mạo thầy âm dương, dùng mồm mép ba hoa và vài trò che mắt thiên hạ để moi tiền dân. Bởi vì, thật sự bản lĩnh thì ít, còn bọn lừa đảo nhiều vô kể.
Cửu Thúc từng kể với rằng, trong giới âm dương tiên sinh cũng chia làm hai phái:
Một Bạch phái, tức những thầy âm dương chính tông.
Hai Lam đạo, bọn chỉ ăn nhờ cái mồm, phường bịp bợm.
Mặc dù thời kỳ Cách mạng Văn hóa, đất nước phát triển phồn vinh, chẳng còn thấy bóng dáng những thầy phép thuộc "Bạch phái" chính thống nữa, xã hội hòa hợp thì chẳng bao giờ thiếu kẻ lừa đảo. Thêm đó, áp lực cuộc sống ngày càng lớn, khiến ít trong tầng lớp thượng lưu cũng bắt đầu mê mẩn chuyện quỷ thần, bói toán, cho nên mấy năm nay, bọn lừa đảo "Lam đạo" mọc lên như nấm mưa.
Để tránh xã hội dòm ngó, chúng thường mở tiệm mưu sinh bên ngoài, còn lưng thì làm cái trò “lừa thần, gạt quỷ”.
Đáng buồn , ông chủ Phúc Trạch Đường – chỗ làm thuê – chú Văn, một kẻ “Lam đạo” chính hiệu. Ngay ngày đầu làm, ông gọi hậu viện, trò chuyện suốt một buổi sáng, dạy mánh khóe hành nghề trong giới , cũng như cách phối hợp để lừa gạt. Điều khiến ngã ngửa, ngờ đường đường truyền nhân chính tông “Bạch phái” như , giờ làm công cho một lão “Lam đạo” bịp bợm.
cái dáng vẻ gian xảo chú Văn, trong lòng thoáng nổi lên ý định tiếp tục làm việc nữa. Vì Cửu Thúc từng bắt thề rằng, tuyệt đối dùng bản lĩnh để lừa tiền thiên hạ. Nếu còn ở đây, chẳng tự vả mặt ?
nếu nghỉ, trở về cái kiếp “trạch nam” vô công nghề? Chẳng lẽ làm mấy việc lương 150 tệ một tháng? Nghĩ thôi thấy sợ.
nên âm thầm quyết định, tạm thời cứ ở đây làm . Dù kẻ lừa đảo cũng chú Văn, . Hơn nữa, nếu trong lúc tình cờ gặp những thật sự mắc “dị bệnh”, vẫn thể âm thầm tay giúp đỡ, như cũng đến nỗi làm thanh danh Cửu Thúc. Nghĩ đến Cửu Thúc, tự nhủ tuyệt đối thể cho đang làm việc ở chỗ , bằng sư phụ mà nổi trận lôi đình thì chắc chắn chẳng kết cục .
về chú Văn – lão thầy lang dỏm – qua mấy ngày quan sát, phát hiện ông quả thực bản lĩnh “lừa thần, gạt quỷ”. nhiều danh tìm đến nhờ xem tướng, chọn đất, trừ tà. Ông lừa đám đó đến ngẩn ngơ, khiến khỏi cảm thán. cho cùng, đây cũng tính một loại bản lĩnh lợi hại.
Lúc đầu, còn quen với kiểu sống “lừa gạt” . hơn một tháng , cũng dần thích nghi. Bởi lẽ những tìm đến chú Văn, phần lớn đều kẻ tiền hoặc quan chức. Những kẻ đó bình thường làm nhiều chuyện khuất tất, nên hễ gặp chuyện lạ liền hoảng hốt, cứ nghĩ do ma quỷ tác oai tác quái, thật đều do tâm lý mà .
Thành thật mà , cực kỳ coi thường những kẻ như . cho rằng chú Văn moi tiền họ cũng chẳng . Bởi vì cái gọi quan chức, cái gọi nhà giàu, bình thường chẳng buồn ngó ngàng đến bao nhiêu nghèo khổ cần giúp đỡ, sẵn sàng bỏ hàng vạn tệ để rước một pho tượng Phật về thờ mà chẳng hề chớp mắt. Cứ để chú Văn lừa cho cũng đáng.
Thực , chú Văn đối xử với khá . khi quen, giữa chúng chẳng còn kiêng dè nhiều. Lúc ông chơi “Đấu địa chủ”, còn thường xuyên bên cạnh giúp coi bài. Chú Văn cũng khá mắt, bởi lanh lợi, mồm mép, bảo giống y như lúc trẻ.
Chú Văn chỉ một yêu cầu duy nhất, đó một quy củ bất di bất dịch tiệm: “ bất kỳ tiếp xúc gì với bên tiệm Dịch Phúc Quán đối diện.”
thấy kỳ lạ, cứ hễ nhắc đến Dịch Phúc Quán chú Văn mang bộ dạng đau khổ, căm hận, nghiến răng nghiến lợi, giống như bên đó nợ ông mấy chục vạn bạc trả .
bộ dạng , cũng chẳng tiện hỏi thêm. Dù thì ngày nào làm cũng nhàn rỗi. Chú Văn bảo nghề phân biệt chủ tiệm nhân viên, ông chỉ cần học việc, cứ học cho giỏi , mai xuất sư thể tự mưu sinh.
Bề ngoài, gật gù ứng phó, trong lòng thầm khinh thường. rằng, đây bản lĩnh thật sự, chứ như lão, chỉ diễn trò, ba hoa mà thôi.
Ngày tháng như thế cũng coi như an nhàn. Công việc hằng ngày chẳng qua quét tước vệ sinh, chợ đầu mối mua vàng mã, nến… Những món đồ qua tay chú Văn một phen, mà thể bán cao gấp hai chục giá vốn. Chuyện đó quả thật khiến bội phục.
Cứ thế, bình yên làm việc ở đó mấy tháng. Cho đến gần tháng Chạp thì xảy một chuyện – một chuyện giống như ngòi nổ, gián tiếp ảnh hưởng đến nửa đời .
Hôm đó một buổi chiều. bữa cơm, với chú Văn chẳng việc gì làm, liền cạnh xem ông đánh “Đấu địa chủ”. Ánh nắng trưa hắt tạo cảm giác uể oải, một lúc, bắt đầu thấy buồn ngủ. Thừa lúc đối phương mải mê chơi bài để ý, lén chuồn quầy thu ngân, chống cằm lim dim, dần dần chìm giấc ngủ.
còn kịp ngủ say, cửa bỗng mở . Một phụ nữ bế theo đứa trẻ bước , mang theo lạnh. Lúc trời đang rét, chị mặc áo phao dày, ôm đứa bé quấn kín trong chăn. Gương mặt thằng bé gió lạnh thổi đến đỏ bừng.
, thấy quen quen, hình như từng gặp hai con ở đó. phụ nữ liền hỏi:
“Xin hỏi, Văn tiên sinh ở đây ?”
nghĩ thầm: thêm một kẻ tiền đến nhờ xem tâm bệnh .
Thế nên hướng trong buồng, nơi chú Văn đang chơi bài, hô lớn:
“ khách đến!”
Chú Văn thấy mối làm ăn, lập tức bước tới, bày bộ dạng cao thâm, hỏi:
Bạn thể thích: Dưỡng Sinh Linh Thể - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cô mua gì? Tiệm nhỏ thần tiên đủ cả.”
Ai ngờ phụ nữ thấy ông thì òa , :
“Văn tiên sinh, giám đốc Trương chỗ đơn vị giới thiệu đến. Ai cũng bảo ngài linh nghiệm lắm, xin hãy cứu lấy con !!”
xong, chị quỳ ngay xuống mặt chú Văn.
với chú Văn vội đỡ chị dậy, hỏi thăm rốt cuộc xảy chuyện gì. phụ nữ ngập ngừng hỏi:
“Phòng trong ngài… thể dùng ?”
Chú Văn ngay chắc chắn chuyện khó , bèn gật đầu. đó chúng cùng phòng trong, cũng chính phòng ngủ ông . phụ nữ liền tháo lớp chăn áo dày đứa bé, đặt nó lưng mặt chúng .
và chú Văn cúi mắt , lập tức rùng , suýt nữa thì nôn ngay tại chỗ. Chỉ thấy bên hông , ngay xương sườn thằng bé mọc một thứ giống như khối u, màu tím bầm, đầy những tia m.á.u li ti. Điều khiến dựng tóc gáy nhất chính khối u hình dáng giống hệt một khuôn mặt mũi, miệng, mắt nhắm nghiền, theo từng nhịp thở đứa bé mà khẽ run rẩy, giống hệt như một sinh mệnh thật sự.
Cái thứ quá mức tà môn! Đây đầu tiên trong đời thấy cảnh tượng như , chẳng khác nào bước từ phim kinh dị. thằng bé thở hổn hển, khó nhọc, bỗng nhớ , mấy tháng , lúc nộp luận văn ở trường, xe buýt, từng gặp hai con ! Đứa trẻ chính thằng nhóc mập ăn bánh bao khiến phát thèm ngày hôm đó!
Thế bây giờ , nào còn dáng vẻ phúng phính ngày nữa. ngoa, nó gầy rộc đến nỗi chỉ còn da bọc xương, bảo ban đầu nhận .
Chuyện tuyệt đối bình thường. tập trung tinh thần quan sát trán thằng bé, thấy một vùng hắc khí lượn lờ, hỏa khí nó yếu ớt vô cùng. , hỏa khí chính căn bản để con tồn tại. Một nếu hỏa khí suy kiệt thì bệnh tật quấn , còn xui xẻo hơn thì thường xuyên gặp ma quỷ.
Lúc hỏa khí thằng bé yếu đến cực điểm, nếu cách cứu, e rằng chẳng sống nổi mấy ngày nữa. Chú Văn rõ ràng cũng khối u ghê tởm dọa cho hoảng, vội với phụ nữ:
“Đừng vội, rốt cuộc xảy chuyện gì? hết cho , thể giúp cô.”
phụ nữ mặc quần áo cho con, ôm nó lòng, xuống ghế, kể ngọn chuyện ly kỳ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.