Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 97: Hắc Ma Ma
Hoàng Tam Thái Thái vẫn khoanh chân lơ lửng mặt , lắc lư cái đầu nhỏ, nhấm nháp từng ngụm rượu, hiển nhiên cũng tình với rượu chè. Bà :
“Việc gì thế? xem nào.”
cũng giấu giếm nữa, kể thẳng:
“Mấy ngày cháu ở Cáp Nhĩ Tân, gặp một vị ‘tiên quá giang’.”
Hoàng Tam Thái Thái xong chút ngạc nhiên, liền hỏi:
“Cáp Nhĩ Tân? chắc địa bàn nhà lão Hồ . Ngươi gặp tên , họ Hồ ?”
Đừng bỏ lỡ: Bách Hợp - Cực Trú Hãm Lạc, truyện cực cập nhật chương mới.
gật đầu, đáp:
“ . Nó tự xưng Hồ Lão Thất ở đảo Thái Dương. Cháu dâng cho nó ba chén rượu xong, nó còn thế đạo sắp yên bình nữa . Thái Thái, bà câu nghĩa gì ?”
xong, Hoàng Tam Thái Thái liền thu nụ , như đang nghĩ ngợi điều gì. một lúc trầm ngâm, bà mới :
“Thế đạo sắp yên bình nữa … chuyện cũng . đoán tiểu bối ngươi bây giờ cũng đang ăn cơm âm phủ ? Chuyện , ngươi thật sự ?”
vội vàng gật đầu:
“, cháu chính thỉnh giáo chuyện .”
Hoàng Tam Thái Thái khẽ thở dài, bảo:
“Dạo , Hắc Ma Ma tập kích lén, hơn nữa tẩu t.h.u.ố.c bà còn cướp mất .”
Gì cơ? Hắc Ma Ma? Đó ai? mà thấy loạn hết cả đầu, cái gì mà bà lão đ.á.n.h lén, tẩu t.h.u.ố.c cũng cướp mất?
hốt hoảng hỏi :
“Thái Thái ạ, cái gì , cháu chẳng hiểu gì hết, thể rõ hơn ?”
Hoàng Tam Thái Thái liếc một cái, :
“Thật hiểu nổi, tiểu bối như ngươi cũng theo nghề ăn cơm âm phủ , mà ngay cả Hắc Ma Ma cũng ?”
thật thì cũng hổ. Sư phụ – Cửu Thúc – vốn một lão quỷ, một tháng chỉ gặp ông một . Tuy mỗi đều học ít nhiều pháp thuật, thiên hạ rộng lớn, kiến thức suy cho cùng vẫn còn nông cạn.
ngượng ngùng đáp:
“Thật hổ, cháu còn non kém, xin hỏi Hắc Ma Ma vị tiên gia nào?”
Hoàng Tam Thái Thái với :
“Hắc Ma Ma chính thần bảo hộ bộ vùng Đông Bắc, cùng bối phận với Hồ Tam Thái Gia đấy, thế mà ngươi ?”
Thần bảo hộ cả Đông Bắc? Ghê gớm ? bà thế, sự tò mò trong lòng lập tức khơi dậy. liền :
“Thái Thái, cứ thẳng với cháu .”
Hoàng Tam Thái Thái xong, thở dài một , kể cho .
Thì , trong giới tiên gia ở vùng Đông Bắc, địa vị cao nhất kể đến Hồ Tam Thái Gia và Hồ Tam Thái Nãi.
Trong các tiên gia, hai vị đạo hạnh sâu dày nhất, chuyên quan sát thiện ác nhân gian, thấu rõ họa phúc bách tính, bảo hộ gia trạch bình an. Ở trong tín ngưỡng Bảo Gia Tiên, bọn họ coi trưởng lão tộc hồ tiên, năng lực mang đến họa phúc cho con .
Còn về Hắc Ma Ma, còn gọi Hắc Lão Thái, vốn tu luyện thành tiên tại hang Huyền Thạch, núi Cửu Đỉnh Thiết Sát ở Liêu Ninh. Bà tổng hộ pháp Đạo giáo Đông Bắc, cùng bối phận với Hồ Tam Thái Gia, Hồ Tam Thái Nãi.
vị tiên gia vốn tâm địa hiền lành, khi đắc đạo từng giúp đỡ nhiều . Hiện nay tại núi Thiết Sát, Liêu Ninh vẫn còn đạo trường bà, hương khói quanh năm dứt, vô thiện nam tín nữ đến bái lạy.
Tương truyền, trong tay Hắc Ma Ma một món pháp bảo tên “Bách Nhân Oán”, chính một chiếc tẩu thuốc. Chỉ cần thấy nào thành tâm bái bà mà còn vương vấn oán khí, Hắc Ma Ma sẽ dùng chiếc tẩu thuốc đó hút hết oán hận trong , từ đó tịnh hóa tâm linh.
Thế , Hoàng Tam Thái Thái kể với rằng rõ vì lý do gì, nửa tháng , một đêm nọ, kẻ nhân lúc Hắc Ma Ma nhập định liền tập kích bà! kẻ đó thể đối thủ Hắc Ma Ma, đến vài hiệp đ.á.n.h cho t.h.ả.m hại mà chạy trối c.h.ế.t. Chỉ trong lúc giao đấu, chiếc “Bách Nhân Oán” Hắc Ma Ma hình như kẻ cướp mất.
rằng, Hộ Pháp Đại Tiên mà để mất pháp khí thì đây quả chuyện hệ trọng. Bởi nếu bảo vật , bà sẽ thể tiếp tục hóa giải oán khí cho nhân gian nữa. Thế thì làm đây?
Ngay cả một vị từ ái như Hắc Ma Ma cũng nổi trận lôi đình. Bà cho rằng, ở thời nay, kẻ thể động đến chỉ e hiếm hoi, nên nhất định đó học trò một đứa tử trong bản môn nông sâu làm . Vì thế, Hắc Ma Ma liền triệu tập bộ gia tiên vùng Đông Bắc để điều tra cho rõ ràng, xem rốt cuộc ai đ.á.n.h cắp bảo vật bà.
Đương nhiên, Hoàng Tam Thái Thái nhà cũng mặt trong buổi họp . núi Thiết Sát, quần tiên tụ hội, đầu chính Hồ Tam Thái Gia, Hồ Tam Thái Nãi và Hắc Lão Thái.
Nếu dùng lời thường chúng mà , thì cảnh tượng chẳng khác gì hội nghị tổng kết cuối năm, các vị tiên gia lớn nhỏ ai vắng mặt. Đợi khi đến đông đủ, Hắc Ma Ma mới mở lời, rõ nguyên do triệu tập. Bà bảo rằng cái tẩu thuốc ai cũng thể sử dụng, nếu dùng cách, ngược còn pháp bảo phản phệ, khiến kẻ đó vĩnh viễn thể siêu sinh. Vì , bà cho họ một tháng thời gian, nếu trong vòng một tháng mà trả thì sẽ bỏ qua hết thảy, coi như từng xảy .
Hồ Tam Thái Gia cũng vì chuyện mà giận dữ, ông rằng nếu quá một tháng mà ai trả, một khi tra kẻ nào làm, ắt sẽ phế bỏ yêu căn, chặt vụn thể, ném hố lửa, để kẻ đó kiếp chỉ thể đầu thai làm ruồi nhặng ăn phân.
Phía nhất thời im phăng phắc, vốn dĩ đây cũng chẳng chuyện thể công khai thừa nhận. nào dám tay với Hắc Ma Ma thì ắt chuẩn sẵn tinh thần liều mạng, thể dễ dàng ngoan ngoãn trả pháp bảo ?
Ba vị đại tiên thấy chẳng ai nhận, cuối cùng cuộc họp tan rã trong bầu khí chẳng mấy vui vẻ. Các tiên gia phía cũng lượt cáo từ, ai về nhà nấy, ai động phủ nấy. Lúc , Hồ Lão Thất đang đường trở về đảo Thái Dương thì mượn xác nhập Vương Thành, còn Hoàng Tam Thái Thái thì về đến nhà lâu, vì đường bụng đói nên mới bước xem nồi sủi cảo chín .
bà kể xong, trong lòng khỏi cảm khái. Quần tiên hội tụ, quả thật một cảnh tượng kỳ vĩ, ngờ ở cái thời đại vẫn còn thể chứng kiến một cuộc tụ hội tráng lệ như . Thế mà kẻ dám cả gan trộm pháp bảo Hộ Pháp Đại Tiên? Chẳng khác nào móc răng trong miệng hổ, c.h.ế.t thì mới dám làm chuyện ngông cuồng đến . Hộ Pháp Đại Tiên nghĩa gì? Chính thủ lĩnh bộ gia tiên Đông Bắc, địa vị chẳng khác nào hoàng đế !
Bạn thể thích: Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
chợt nhớ đến kẻ cướp lấy tấm da Thái Tuế, chẳng lẽ gây chuyện ? liều lĩnh đến thế để trộm “Bách Nhân Oán” thì lợi lộc gì chứ? rằng, Hắc Ma Ma dễ đối phó như Hồ, mà chọc giận Hắc Ma Ma thì khác nào đối địch với bộ gia tiên, dã tiên khắp Đông Bắc!
Thật sự nghĩ , vốn dĩ đến đây chỉ để gỡ rối trong lòng, ai ngờ càng gỡ càng rối, cứ như lún vũng lầy, càng bước càng sâu. kiếp, cái trò quái quỷ gì thế ! Tết nhất cũng chẳng cho yên .
nghĩ kỹ , pháp khí Hắc Ma Ma mất hình như cũng chẳng liên quan gì đến , , việc gì ôm rơm rặm bụng? chỉ rốt cuộc câu Hồ Lão Thất ở đảo Thái Dương ý gì thôi. Giờ thì , vẫn chẳng hiểu rõ, vì bảo vật Hắc Ma Ma mất thì thế đạo sẽ đại loạn chứ?
Thế liền hỏi Hoàng Tam Thái Thái:
“Thái Thái , cháu vẫn hiểu, tại bảo vật Hắc Ma Ma mất thì thế đạo rối loạn ?”
Hoàng Tam Thái Thái lơ lửng bay về phía linh tọa, cầm lấy một chén rượu, nhấp một ngụm với :
“Tiểu bối , chuyện ngươi rõ. Bảo vật trong tay Hắc Ma Ma vốn tầm thường. Hơn nữa ở nhân gian bây giờ lắm kẻ mưu mô xảo trá, tuy nhân quả tuần , nếu oán khí chẳng hóa giải thì chẳng mấy chốc sẽ gây oán than khắp chốn. Cho nên cứ đến ngày mười ba mỗi tháng, lúc âm khí nặng nhất, Hắc Ma Ma với tấm lòng từ bi lên núi, mượn bảo vật mà hút oán khí cho thiện nam tín nữ khắp thiên hạ. Tuy thể hút sạch hết, ít cũng giữ sự cân bằng hiện tại. Còn bây giờ, tẩu t.h.u.ố.c Hắc Ma Ma mất, bà chẳng thể tiếp tục hút oán khí nữa. Đến khi oán khí trong dân gian bùng nổ, tất sẽ sinh biến loạn. Chuyện ngươi còn hiểu ?”
bà , lập tức vỡ lẽ. Tuy rằng chuyện thì thật huyền hoặc, cứ như bước từ tiểu thuyết huyền ảo, lúc đó đích thể nghiệm, chút nào hư cấu, nên cũng tin tưởng chút nghi ngờ. Trong lòng thầm than ông trời ơi, đây cái thế đạo gì , lúc nào cũng sinh chuyện thế ? Nếu sớm tìm cái tẩu thuốc , thì khỏi xa, chỉ riêng oán khí những kẻ ngày ngày khiếu kiện thôi cũng đủ cho thiên hạ uống một vại .
rằng lũ yêu tà phần lớn đều sinh từ oán khí, tà khí. Đến lúc oán khí trong dân gian dâng cao, sinh mấy con yêu quái lợi hại thì ? Mà thiên hạ bây giờ chẳng còn mấy thầy âm dương trò, ai sẽ đối phó chúng đây?
kiếp, nghĩ tới thôi cũng thấy ghê tởm.
ủ rũ với Hoàng Tam Thái Thái:
“Thái Thái , thế bà xem chuyện còn cách nào giải quyết ?”
Hoàng Tam Thái Thái thở dài, với :
“Ngươi xem, tiểu bối, ôm cái gì mà ôm, vác hộ thiên hạ? Chuyện chỉ một cách giải quyết duy nhất chính tìm Bách Nhân Oán, đây việc ba vị đại tiên , chẳng dính dáng gì đến ngươi cả. Dù ngươi lòng , thấy thực lực ngươi thật sự làm . Dẫu ngươi cũng ăn cơm âm phủ, còn kém xa cái thời Lưu Thụ Thanh năm xưa.”
Nghĩ đến ba vị đại tiên , cũng thấy nhẹ nhõm phần nào. Thần thông họ đến cỡ nào, cả vùng Đông Bắc đất họ, chắc chẳng mấy mà tìm cái tẩu t.h.u.ố.c thôi.
Mà công nhận Hoàng Tam Thái Thái cũng trúng tim đen . thật, từ bao giờ sinh cái tật ôm rơm rặm bụng, lo chuyện bao đồng, trong khi bản còn tự bảo nổi. Cứ như kiểu mồ mả nhà còn , chạy sang ở bãi tha ma thiên hạ. khổ nỗi sức hạn, cũng đành bất lực. kiếp, nghĩ thôi thấy bực.
khẽ khổ. tử Cửu Thúc mà yếu ớt thế ? Nhớ năm xưa Cửu Thúc từng bảo tư chất , nếu chịu khó siêng năng, ắt thể bù mà đạt đến cảnh giới ông. mà bao năm trôi qua, từ hồi cấp hai nhập đạo, đến nay nghiệp đại học, vẫn tiến bộ gì đáng kể.
Lúc còn nghĩ nếu tìm nữ quỷ , đợi đến hết hai năm kỳ hạn, sẽ liều mạng với lão Tạ. thực lực hiện giờ, làm mà liều nổi? Cái tên Tạ Tất An , lão khảy một hạt gỉ mũi thôi chắc cũng đủ đập c.h.ế.t .
Nghĩ đến đây, thở dài, tự trách thật vô dụng. Hoàng Tam Thái Thái thấy , trầm ngâm một lát :
“Ngươi đừng nản chí. Thái Thái trong lòng ngươi đang nghĩ gì.”
ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi:
“Bà… bà cháu đang nghĩ gì ạ?”
Hoàng Tam Thái Thái nhấp thêm một ngụm rượu, với :
“ bảo gia tiên nhà ngươi, nếu ngay cả chút bản lĩnh mà cũng thì hỏng . Ngươi đang cảm thấy đạo hạnh bản thấp kém, mạnh lên, ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.