Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 123: Lẩu

Chương trước Chương sau

Chu Linh Linh tay vuốt ve vali tiền, khóe miệng cười kh khép lại được: "Tiểu Khê, sự việc đã giải quyết xong ."

Ngọc Khê: "Thật ạ?"

Giọng ệu Chu Linh Linh vô cùng nhẹ nhõm: "Đúng vậy, giải quyết xong hết . Em cái là chị khởi kiện ngay. Chu Quang Minh lúc đầu cứng rắn lắm, sau đó làm theo cách của em, ta sợ , giải quyết riêng, trả một lần 50 vạn, căn nhà hiện tại đang ở cũng cho chúng ta, quyền nuôi dưỡng Chu Nghiêu cũng thuộc về chúng ta."

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Thế thì tốt quá, 50 vạn, l ra được ngay."

Chu Linh Linh gật đầu: "Đây là tất cả tiền mặt của Chu Quang Minh. Chị sợ để lâu đêm dài lắm mộng nên chỉ l từng đó."

"Cô cả kh chứ ạ!"

Chu Linh Linh cửa phòng đóng chặt: "Miệng thì nói kh để ý, nhưng ly hôn thật trong lòng cũng khó chịu. Những ngày tháng trước kia quá tốt đẹp, tốt đẹp đến mức kh nhịn được mà hồi tưởng."

Ngọc Khê cũng thể nhớ lại dáng vẻ trước kia của dượng cả, thời gian cũng kh làm mờ ký ức, dượng cả trước kia thật sự quá tốt: "Ngày mai em hỏi xem nhà kh."

Chu Linh Linh: "Làm phiền em . Nếu gần trường tiểu học kh thì ở gần trường các em cũng được, thể chiếu ứng lẫn nhau."

"Gần trường em đúng là trường tiểu học thật, trường tiểu học trực thuộc Đại học Sư phạm."

"Thế thì tốt quá, chị th gần trường các em cũng tiện, trường học lại nhiều, buôn bán nhỏ cũng được, em giúp chị xem thử nhé."

"Vâng."

Chu Linh Linh nói: "Vậy chị cúp máy trước đây, lát nữa Trần Trì tới tìm chị, giúp chị gửi tiền, chị cũng nh chóng xử lý nhà cửa qua đó."

"Đúng chị họ, chuyện ly hôn lớn như vậy, nên nói với bà nội một tiếng kh!"

Chu Linh Linh: "Nói , ý của bà ngoại là bảo mẹ chị đưa Chu Nghiêu về đó ở một thời gian."

"Bà nội là kh yên tâm về cô cả đ!"

"Kh nói nữa, Trần Trì tới , chị cúp máy trước đây."

"Vâng."

Ngọc Khê vui mừng thay cho cô cả và chị họ, đường cũng th nhẹ tênh.

Trở lại ký túc xá, Viên Viện đều đã thu dọn xong, một lát sau mọi lục tục đến đ đủ.

Năm mới, tuổi tác tăng lên nhưng tâm hồn ham chơi thì chẳng giảm chút nào.

Ngọc Khê đợi mọi thu dọn xong xuôi: "Hôm nay tớ mời mọi ăn lẩu."

Viên Viện sán lại gần Ngọc Khê: "Bà chủ Lữ phát tài à!"

Ngọc Khê nâng cằm Viên Viện lên: " đẹp, nói đúng đ, phát một món tài nhỏ, thôi, lẩu thịt dê."

Viên Viện nhảy cẫng lên: "Vậy tớ kh khách sáo đâu nhé. Nói cho biết, tớ xuống xe là chưa ăn gì đâu đ, đừng hối hận."

Ngọc Khê vỗ vỗ túi: "Đủ cho ăn, nếu thật sự kh đủ thì để ở lại rửa bát trừ nợ."

Viên Viện Ngọc Khê đầy oán trách: "Bà chủ Lữ, nỡ lòng nào ?"

Lôi Âm ôm ngực: "Dừng dừng, Viên Viện, đừng bóp giọng nói chuyện nữa, lát nữa ta ói hết cơm ra bây giờ!"

Viên Viện nghiến răng: "Được lắm Lôi Âm, m ngày kh gặp, còn biết châm chọc ta cơ đ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-123-lau.html.]

Lôi Âm né , chạy ra khỏi phòng đầu tiên: "Gặp các ngài dưới lầu nhé!"

Nhóm Ngọc Khê cũng ra ngoài, Viên Viện là cuối cùng khóa cửa.

Tám trong phòng đã lâu kh cùng nhau, lại xa cách cả một kỳ nghỉ, suốt dọc đường nói cười kh ngớt. Trong trường ít khi cả phòng cùng nhau, đa phần là chia nhóm nhỏ, nhóm tám của Ngọc Khê thu hút đủ mọi ánh .

Cạnh trường một quán lẩu lâu đời. Hai cái bàn ghép lại thành một bàn lớn, đặt hai nồi lẩu, nước dùng màu trắng sữa, nồi còn chưa sôi mà mùi thơm đã bay khắp phòng.

Lẩu dê nguyên chất, ăn vào mùa đ là bổ nhất. Đừng toàn là con gái, nhưng các cô kh khoa diễn xuất cần giữ dáng, cứ thoải mái mà ăn, mỗi ăn vài đĩa thịt dê, đĩa xếp chồng cao ngất.

Bữa ăn này Ngọc Khê tốn hai trăm. Nhóm Viên Viện ngại ngùng, nhỏ giọng nói: "Bữa này chia đều nhé (AA), về tớ đưa tiền cho ."

Ngọc Khê nhéo má Viên Viện: "Tớ đã nói tớ mời là tớ mời, yên tâm , trong túi tớ tiền."

Viên Viện th Ngọc Khê kh giống nói dối, xem ra là kiếm được tiền thật.

Ngọc Khê muốn hỏi xem ai bán nhà kh, nhóm Viên Viện cũng hẹn khác nên giải tán.

Ngọc Khê dẫn Lôi Âm hỏi chị chủ cửa hàng tạp hóa. Nửa năm nay Ngọc Khê cũng coi như nắm rõ khu này, tin tức linh th nhất chính là cửa hàng tạp hóa.

Chị chủ th Ngọc Khê liền nhiệt tình chào hỏi: "Nghỉ xong à?"

Ngọc Khê giúp đưa hàng: "Vâng chị, xung qu đây ai bán nhà kh ạ? Tốt nhất là nhà độc lập sân."

Chị chủ cất chai xì dầu, nghi hoặc Ngọc Khê: "Con bé Lữ này, em mới mở cửa hàng bao lâu đâu mà đã mua nhà ?"

"Em đâu mua nổi, em hỏi giúp thân thôi."

Chị chủ: "Chị kh tin tức, thể giúp em hỏi thăm, chờ thêm m ngày em quay lại nhé."

"Cảm ơn chị."

Ngọc Khê giúp một lúc mới rời . Lôi Âm xoa tay: "Tớ phục nhất ở ểm này, nói chuyện với ai cũng được, cả cái phố này kh ai là kh nói chuyện được."

"Chỉ cần thật lòng thì ai cũng nói chuyện được thôi. Giúp đỡ chút việc nhỏ cũng chẳng khó khăn gì. ta nói bán em xa mua láng giềng gần mà, quan hệ tốt với hàng xóm quan trọng, thật sự chuyện gì ta cũng sẵn lòng giúp đỡ, đỡ tứ cố vô thân."

Lôi Âm ngẫm nghĩ: "Kể cũng đúng."

Hai Ngọc Khê trở về cửa hàng, gặp các thợ thêu, kiểm tra sản phẩm thêu, mọi đều làm nghiêm túc. Ngọc Khê sảng khoái phát lương, th báo cho mọi ngày mai chính thức làm.

Hai Ngọc Khê bận rộn dọn dẹp, làm mãi đến tối, mệt đến mức tay nhấc kh nổi. Lôi Âm cử động cánh tay là đau: "Tớ th chúng ta nên thuê chuyên dọn dẹp, hai căn nhà mà chỉ dựa vào hai đứa thì mệt quá."

Ngọc Khê đề nghị: " th đưa mợ hai và hai tớ đến đây thế nào? Mợ hai kh chỉ thể dọn dẹp mà còn thể nấu bữa trưa, hai đứa tiết kiệm được tiền ăn. Hơn nữa mợ hai biết làm thủ c, lúc rảnh rỗi thể giúp làm chút phụ kiện. Còn hai, chỗ chúng ta cần lao động khuân vác đồ đạc, lại biết chữ, quản lý kho sẽ kh sai sót. Hai đều biết rõ gốc gác, nhân phẩm tuyệt đối kh thành vấn đề."

Lôi Âm giơ hai tay tán thành: "Tớ đồng ý. Còn một ều quan trọng nhất, mợ hai ghê gớm lắm, kh tiện động thủ với Hà Giai Lệ nhưng mợ hai thì kh cần khách sáo đâu!"

Ngọc Khê vui vẻ. Cô sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhiều nhà họ Hà hơn, chỉ cần mợ hai tọa trấn thì nhà họ Hà cũng kiêng dè. Nghĩ vậy th đúng là một mũi tên trúng m đích!

Ngọc Khê giơ bốn ngón tay: "400, lương 400, th thế nào?"

"Được đ. Tiểu Khê, Tết năm nay lương cả nước lại tăng , chúng ta nên tăng lương kh?"

"Tớ cũng nghe nói giá cả leo thang, lương cũng được ều chỉnh thống nhất, nhưng thật ra tăng kh nhiều. Chúng ta nhận thêm đơn hàng nữa hãy tăng, như vậy mọi càng động lực."

"Được, nghe ."

Sáng hôm sau, Ngọc Khê vừa mua bữa sáng về, Vương Điềm Điềm đang chặn đường cô ở ký túc xá, vung tờ báo: "Nhất định là cô, nhất định là cô, đúng kh?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...