Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 124: Hiến tặng
Ngọc Khê nhận l tờ báo bị ném tới. Hoa Đ Nhật Báo, tin tức trang nhất là bài viết về việc cụ Vương hiến tặng bảo vật quốc gia, còn kèm theo m tấm ảnh, một tấm là nhận bằng khen, m tấm là hình ảnh hiện vật được hiến tặng.
Ngọc Khê kỹ các món đồ cổ, quyết định chờ viện bảo tàng mở triển lãm sẽ xem.
Mặt Vương Điềm Điềm đen sì: "Là cô đúng kh, nhất định là cô nói gì đó thì già mới quyên tặng."
Ngọc Khê mới kh thừa nhận đâu, kéo thù hận quá: "Ở trong thôn Vương đã nói là muốn quyên , tai cô bị ếc kh nghe th à?"
Vương Điềm Điềm bực bội đá chân một cái: " kh quên, lúc đó nội rõ ràng nói chúng trở về thì mới quyên, bây giờ đột nhiên lại quyên? Nhất định liên quan đến cô, nhất định là cô."
Trực giác của phụ nữ quả thực chuẩn đến đáng sợ. Ngọc Khê cũng coi như là thừa nhận: " th Vương làm đúng. Tránh ra chút, c đường ."
Giọng Vương Điềm Điềm càng chói tai: "Nói láo, cô biết bán được bao nhiêu tiền kh? Bây giờ tăng giá , 800 vạn, 800 vạn đ (khoảng 24 tỷ VND). Đồ nhà quê như cô cả đời cũng kh th 800 vạn đâu, cô biết thể mua được bao nhiêu cái nhà kh? thể mua được bao nhiêu trang sức kh?"
"Bán được bao nhiêu tiền kh liên quan đến . Bạn học Vương, cô chú ý hình tượng chứ, xem mọi đang cô thế nào kìa!"
Vương Điềm Điềm thật sự tức ên , nói chính xác hơn là bố cô ta cũng tức ên , nhưng vô dụng, đồ đã quyên cho viện bảo tàng, lúc này ai còn để ý hình tượng: "Lữ Ngọc Khê, mọi cùng lợi kh được ? Cô nhất định phá hoại à? Thế này , bán được 800 vạn chia cho cô 100 vạn, cô khuyên nội đòi lại , đúng, đòi lại."
Ngọc Khê giật giật khóe miệng, lợi ích khiến con ta ên cuồng, câu này một chút cũng kh sai. Vương Điềm Điềm tức đến nỗi đầu óc kh bình thường , đồ đã quyên mà đòi lại được ?
Ngọc Khê mặc kệ Vương Điềm Điềm phát ên, cô gái này vì tiền mà ma chướng , trong mắt chỉ tiền, hai cha con này thật giống nhau.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vương Điềm Điềm định kéo Ngọc Khê, Ngọc Khê linh hoạt xoay tránh được.
Vương Điềm Điềm hét lên: "Cô kh đồng ý thì kh được ."
Cả ký túc xá đều nghe th, sắc mặt vặn vẹo của Vương Điềm Điềm, quá khác so với ký ức.
Báo hôm nay kh chỉ Vương Điềm Điềm mua mà các bạn học khác cũng mua. Vốn dĩ kh xem kỹ, th náo nhiệt liền xem kỹ lại, bàn tán xôn xao: "Ông Vương thế mà còn muốn bán đấu giá các món đồ cổ khác, muốn thành lập quỹ học bổng đ!"
Vương Điềm Điềm quay đầu lại, mắt đỏ ngầu: " nói cái gì?"
Bạn nam sợ hãi giơ tờ báo lên: "Trên báo viết thế mà."
Vương Điềm Điềm cũng kh dây dưa với Ngọc Khê nữa, giật l tờ báo chạy ra khỏi trường.
Ngọc Khê lên lầu đụng Lôi Âm. Lôi Âm nói: "Tớ sợ chịu thiệt nên cố ý chạy xuống, kh chứ!"
"Kh , Vương Điềm Điềm đ.á.n.h nhau kh lại tớ đâu, giờ chạy ."
Lôi Âm lo lắng: "Cô ta sẽ kh tìm Vương gây sự chứ!"
"Sẽ kh đâu, cho dù tìm thì cô ta cũng kh vào được. Kh cần quan tâm đến cô ta. Kh tiền bạc, Vương còn thể sống những ngày th tịnh thêm vài năm, cũng là chuyện tốt."
Lôi Âm: "Cô ta tìm gây phiền phức kh, hơn nữa đạo diễn Vương quan hệ trong giới, sau này làm biên kịch thế nào đây!"
Ngọc Khê kh hề để ý: "Thứ nhất, tớ kh chọc cô ta, là cô ta cứ tìm tớ gây sự. Thứ hai, quan hệ của đạo diễn Vương kh một tay che trời. Ông cụ Vương c khai quyên đồ, một chút mặt mũi cũng kh chừa cho đạo diễn Vương, mọi cũng kh kẻ ngốc, đạo diễn Vương cũng kh thể lợi dụng quan hệ của cụ Vương được nữa, kh ít kh nể mặt đạo diễn Vương đâu."
Lôi Âm yên tâm, cười hì hì: "Đạo diễn Vương kh cụ Vương, sau này sẽ kh thuận buồm xuôi gió nữa đâu!"
Ngọc Khê cũng vui vẻ: "Ừ, , về ăn cơm."
Ăn xong bữa sáng, Ngọc Khê vừa đến cửa hàng thì cả nhà Chu Đại Nữu đã đến.
Chu Đại Nữu nhận được ện thoại còn chút kh tin nổi, vẫn là con trai bảo Ngọc Khê sẽ kh nói đùa nên sáng sớm mới đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-124-hien-tang.html.]
Ngọc Khê mở cửa hàng: "Mợ hai, hai mau vào ạ."
Hà Duệ đưa bố mẹ đến nơi mở miệng nói: " qua bên kia làm việc đây."
"Vâng, làm việc ạ."
Lôi Âm đã rót nước: "Hai bác ngồi ạ."
Chu Đại Nữu ngồi xuống, cũng kh động vào cốc nước, chút khép nép: "Tiểu Khê, cháu muốn thuê hai bác à?"
Ngọc Khê gật đầu: "Vâng, hôm qua gọi ện thoại cháu đã nói rõ ạ. Cháu và Lôi Âm học, chút kh lo xuể."
Hà Giai Quang xoa xoa tay: "Cháu thuê hai bác liệu mang lại phiền phức cho cháu kh!"
Ngọc Khê cười: "Thay vì nói là phiền phức, chi bằng nói hai bác thể giúp cháu giải quyết phiền phức đ ạ!"
Trái tim đang treo lơ lửng của Chu Đại Nữu hạ xuống, bà tự tin vào vũ lực của : "Vậy bác cũng kh làm kiêu nữa, nhà bác đúng là đang cần việc làm. Bây giờ việc vặt khó kiếm, mắt th Hà Tình sắp vào đại học, Hà Duệ sắp kết hôn, trong nhà cần dùng nhiều tiền. Tiểu Khê, cháu yên tâm, bác và hai cháu nhất định làm việc chăm chỉ, tuyệt đối sẽ kh để nhà họ Hà tới qu rối."
Ngọc Khê l hợp đồng đã chuẩn bị sẵn trong túi ra: "Vậy cháu cảm ơn mợ hai trước, đây là hợp đồng, cháu đọc một lần, kh vấn đề gì thì ký tên ạ."
Chu Đại Nữu cảm th Ngọc Khê đứa nhỏ này thế nào cũng th tốt, biết bà kh biết chữ nên đọc cho bà nghe: "Được."
Trên hợp đồng ghi rõ nội dung c việc, tiền lương và những ều cần chú ý.
Ngọc Khê sẽ kh vì là họ hàng mà nới lỏng, vấn đề nguyên tắc quan trọng.
Vợ chồng Chu Đại Nữu xác nhận kh vấn đề gì, ký tên. Ngọc Khê: "Ngày mai thể bắt đầu làm, nếu c nhân được tăng lương, hai bác cũng sẽ được tăng theo."
Trên mặt Chu Đại Nữu kh giấu được niềm vui sướng. Ở n thôn thì ngưỡng mộ thành phố được ăn lương thực nhà nước, ngưỡng mộ c nhân nhà máy. Sau này c nhân nhà máy thất nghiệp, bà vẫn ngưỡng mộ c ăn việc làm.
Hiện tại bà cũng việc làm , xoa xoa tay: "Hai bác kh ngồi yên được đâu, kh cần ngày mai làm, hôm nay làm luôn."
Hà Giai Quang cũng vậy, cuối cùng cũng việc làm. Từ khi về thành phố, chưa tìm được c việc ổn định nào nên mới bị cả nhà cả coi thường. Giờ việc làm, tốt hơn c việc kh trả được lương của cả nhiều: "Đúng vậy, đúng vậy, hai bác kh chịu ngồi yên được đâu."
Ngọc Khê cười: "Vậy cháu cũng kh khách sáo nữa. hai kiểm kê kho trước, ghi chép lại tất cả quần áo. Mợ hai mua thức ăn, trưa nay nấu cơm ở đây."
Chu Đại Nữu: "Được."
Trong cửa hàng thêm Chu Đại Nữu, Ngọc Khê và Lôi Âm nhẹ nhàng hơn nhiều. Chu Đại Nữu việc gì cũng tr làm, việc đưa quần áo giặt cũng kh cần Ngọc Khê, làm cho Ngọc Khê và Lôi Âm đều ngại ngùng.
Nhưng dù nói thế nào, Chu Đại Nữu nên làm thế nào vẫn làm thế .
Buổi tối, Ngọc Khê về ký túc xá, dì quản lý gọi Ngọc Khê lại: "Bạn học Lữ, đồ của cháu này."
Ngọc Khê cảm ơn nhận l, một phong bì to đùng, bên trên chỉ viết gửi cho Ngọc Khê. Ngọc Khê vừa vừa mở ra xem, rút ra được hai tấm thiệp mời.
Lôi Âm sán lại xem: "Thiệp mời đấu giá."
Ngọc Khê l bức thư bên trong ra, đọc nh một lượt: "Ông Vương gửi tới, đồ của sắp bán đấu giá, bảo hai đứa mở mang tầm mắt."
Lôi Âm nhảy cẫng lên: " cả tớ à, tốt quá ."
Ngọc Khê đưa cho Lôi Âm một tấm: "Một tuần sau, vừa khéo là chủ nhật được nghỉ. cầm hay là để hết chỗ tớ."
Lôi Âm: "Để chỗ ."
Ngọc Khê và Lôi Âm mắt th chỉ còn một bậc thang cuối cùng, Vương Điềm Điềm lao ra, đưa tay định giật thiệp mời, còn đẩy Ngọc Khê một cái!
Chưa có bình luận nào cho chương này.