Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 241: Chấp niệm
Ngọc Khê tự tin nói: "Quảng cáo chứ , quảng cáo thời trang. Dáng Chu Tuấn ổn, trời sinh là cái móc áo di động, th thế nào?"
Trên mặt Hoàng Lượng lộ vẻ vui mừng: "Tốt thì tốt thật, nhưng chúng ta l đâu ra tài nguyên quảng cáo?"
Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Cái đó xem ở Hà Duệ, nh sẽ thôi. Lần này kh chỉ mang theo Chu Tuấn, mà còn mang cả Vệ Dao nữa."
Lôi Âm nghe nãy giờ, kéo tay Ngọc Khê: "Mang theo cả tớ nữa , tớ, tớ làm mẫu. Vệ Dao khung xương nhỏ, kh thích hợp bằng tớ đâu."
Ngọc Khê ngẩn : " muốn á?"
Lôi Âm gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, tớ vẫn luôn muốn làm mẫu, chỉ là kh cơ hội. Tớ ở c ty lại chẳng việc gì làm, cho tớ mà!"
Ngọc Khê: "Tớ sợ ngoại kh cho phép."
"Chuyện ngoại để tớ lo, cứ đồng ý với tớ !"
Chu Linh Linh nói đỡ cho Lôi Âm: "Cứ chiều theo ý Lôi Âm , em ngày nào xem tạp chí thời trang cũng si mê ngây ngốc, chị ủng hộ Lôi Âm."
Lôi Âm ủng hộ, lắc lắc cánh tay Ngọc Khê: " mà kh đồng ý là tớ thực sự ăn no chờ c.h.ế.t đ."
Ngọc Khê đầu hàng: "Được , được , chỉ cần hợp tác thành c, tớ sẽ mang theo."
Lôi Âm vui sướng phát ên: "Tuyệt quá."
Hoàng Lượng dội gáo nước lạnh: "Đã đâu vào đâu đâu, đừng kích động sớm thế."
Ngọc Khê: " cứ chờ tin !"
Buổi trưa, Chu Nghiêu hớt hải chạy tới, khuôn mặt nhỏ n đầm đìa nước mắt: "Chị, mẹ ngất , mẹ ngất xỉu ."
Chu Linh Linh vứt đồ trên tay xuống, lao ra ngoài. Ngọc Khê cũng cuống lên, gọi Lôi Âm: " tr chừng Chu Nghiêu giúp tớ."
Lôi Âm: "Được, các cũng đừng cuống quá."
Ngọc Khê nh đuổi kịp chị họ, chạy một mạch về nhà. Bác cả nằm sõng soài giữa sân, Chu Linh Linh hoảng sợ gọi: "Mẹ, mẹ ơi."
Ngọc Khê giữ chị họ lại: "Đừng động vào bác cả vội, để em gọi ện thoại gọi xe cấp cứu."
Chu Linh Linh khóc lóc: "Được, được, nh lên, nh lên."
"Vâng."
Trong đầu Ngọc Khê toàn là gương mặt trắng bệch của bác cả, tay cô run rẩy, dùng sức đập mạnh vào tay mới bấm được số ện thoại, xác nhận địa chỉ kh sai mới cúp máy.
Chu Linh Linh ngồi bệt xuống đất: "Mẹ, mẹ ơi, mẹ tỉnh lại mà!"
Ngọc Khê cuống cuồng vòng qu, thử hơi thở của bác cả, th vẫn còn th thuận, cũng kh dám di chuyển bác. Cô tự trách , đọc bao nhiêu sách mà chẳng đọc được cuốn sách y khoa nào.
Chu Linh Linh lau nước mắt: "Mẹ chị bình thường đang khỏe mạnh, tự dưng lại ngất xỉu, thể ngất xỉu được chứ!"
Ngọc Khê: "Chị họ, chị đừng khóc nữa, khóc cũng vô dụng. Chị thu dọn quần áo cho bác cả , em tr bác cho."
Chu Linh Linh: "Chị bủn rủn chân tay , Tiểu Khê, em , chị tr mẹ."
Ngọc Khê cũng chẳng tr mong gì ở chị họ, thu dọn quần áo xong ra thì th sư phụ, coi như tìm được đáng tin cậy: "Sư phụ."
Hách Phong vứt túi hoa quả trên tay xuống: "Thế này là ?"
Ngọc Khê: "Bọn con cũng kh biết."
Hách Phong bình tĩnh, đầu tiên là kiểm tra hơi thở, quan sát qua, ấn nhân trung, nhưng bác cả Lữ kh phản ứng gì. Hách Phong hỏi: "Trước kia bà tiền sử bệnh gì kh?"
Chu Linh Linh lắc đầu: "Kh ạ, mẹ con khỏe mạnh, trước kia kh hề đau ốm, sau này sinh Chu Nghiêu sức khỏe mới yếu một chút, nhưng cũng sẽ kh ngất xỉu như thế này ạ!"
Hách Phong: "Kh đâu, kh đâu, hô hấp bình thường, chờ xe cấp cứu tới đưa bệnh viện là được , đừng khóc nữa."
Chu Linh Linh sụt sịt mũi: "Vâng."
Xe cấp cứu đến nh, bác sĩ kiểm tra sơ bộ đưa lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-241-chap-niem.html.]
Bên ngoài phòng cấp cứu, Ngọc Khê nắm tay chị họ: "Bác cả còn trẻ như vậy, sẽ kh việc gì đâu."
Chu Linh Linh gục đầu vào vai em họ: "Chị thật tệ, đều là lỗi của chị, nếu chị quan tâm mẹ nhiều hơn thì mẹ đã kh ngất xỉu."
Ngọc Khê: "Chị họ, kh lỗi của chị, bác cả bình thường khỏe mạnh, lần này là ngoài ý muốn thôi."
Bác sĩ nh đã ra, Hách Phong vội vàng hỏi: "Bác sĩ, đã tỉnh chưa?"
Bác sĩ: "Tỉnh , kh việc gì đâu. Bệnh nhân sức khỏe vốn yếu, sản phụ lớn tuổi sau sinh kh được ều dưỡng tốt, lại luôn tích tụ u uất trong lòng, nộ khí c tâm dẫn đến hôn mê. tỉnh là tốt , nhà làm thủ tục nhập viện , bệnh nhân cần ều dưỡng một thời gian. Yên tâm, bệnh viện chúng là bệnh viện y học cổ truyền, kh ít bác sĩ đ y nổi tiếng, nhất định sẽ ều trị tốt."
Hách Phong: "Cảm ơn, làm phiền các bác sĩ, làm thủ tục ngay đây."
Ngọc Khê đứng dậy: "Để con cho!"
Hách Phong: "Được."
Đây là lần đầu tiên Ngọc Khê đến bệnh viện y học cổ truyền, bệnh nhân ít hơn so với bệnh viện thành phố nhiều. Bác cả cần tĩnh dưỡng nên Ngọc Khê đặt phòng đơn.
Lúc Ngọc Khê lên lầu, bác cả đã được đưa vào phòng bệnh. Bác cả Lữ đang an ủi Chu Linh Linh: " con kìa, lớn tướng còn khóc nhè, mẹ kh kh đ ư?"
Chu Linh Linh nức nở: "Mẹ mà thực sự chuyện gì thì con sống thế nào được."
Bác cả Lữ: "Mau lau nước mắt , ai kh biết lại tưởng mẹ bị bệnh nan y đ!"
Chu Linh Linh: "Phủi phui cái mồm, kh được nói gở."
"Vậy thì con cũng đừng khóc nữa, mà mẹ đau lòng."
Chu Linh Linh lau nước mắt: "Mẹ, mẹ lại ngất xỉu thế, lúc bọn con mẹ vẫn còn khỏe mạnh mà!"
Bác cả Lữ liếc Hách Phong, Hách Phong cười: " hỏi bác sĩ xem cần kiêng khem gì kh, hai mẹ con cứ nói chuyện ."
Ngọc Khê tiễn sư phụ ra ngoài, quay lại bác cả. thể khiến bác cả khó mở lời, nhất định là liên quan đến Chu Quang Minh: "Chu Quang Minh đến ạ?"
Bác cả Lữ lắc đầu: "Nếu là ta, mẹ cũng kh đến mức tức giận thành ra thế này. Lưu Mẫn đến, lúc trước mẹ mắng bà ta là tiểu tam, hôm nay bà ta trả lại hết cho mẹ, một hơi uất ức kh nuốt trôi được nên mới ngất."
Chu Linh Linh đứng phắt dậy: "Con tìm bà ta tính sổ."
Bác cả Lữ giơ tay ngăn lại: "Thôi bỏ , con cũng kh tìm được bà ta đâu. Nói cho cùng vẫn là tại Chu Quang Minh khốn nạn, ăn trong bát còn trong nồi."
Chu Linh Linh: "Vậy mẹ cứ chịu đựng nỗi ấm ức này ?"
Bác cả Lữ: "Mẹ kh ấm ức, mẹ gì mà ấm ức chứ, mẹ chỉ là tức giận thôi. Nhưng th ngất xỉu, th bộ dạng lo lắng của con, mẹ lại th tức giận thật kh đáng. Đừng tìm bọn họ nữa, mẹ cũng đã nghĩ th , quá khứ hãy để cho nó qua , chấp niệm quá sâu thì tổn thương chính là ."
Ngọc Khê vỗ vỗ vai chị họ, hiếm khi bác cả nghĩ thoáng được như vậy, đây cũng coi như là chuyện tốt.
Chu Linh Linh th Hách Phong vào: "Mẹ, thầy Hách vì mẹ mà chạy đôn chạy đáo, mẹ ngất xỉu, thầy lo lắng sốt vó lên đ."
Ngọc Khê khẽ nhếch miệng cười. Chu Linh Linh kéo Ngọc Khê: "Chúng con về xem Chu Nghiêu thế nào, lát nữa sẽ quay lại."
Nói xong liền kéo Ngọc Khê ra ngoài.
Ngọc Khê: "Chị họ, chị cũng vội vàng quá đ."
Chu Linh Linh lau giọt nước mắt nơi khóe mi: "Mẹ chị hiếm khi yếu đuối thế này, lại nghĩ th suốt , bỏ lỡ cơ hội này kh biết chờ đến bao giờ. Chị coi như thấu , muốn chặn đứng phiền phức từ Chu Quang Minh thì mẹ chị mau chóng thành đôi với thầy Hách."
Ngọc Khê nghĩ nghĩ, chị họ nói cũng đúng, nếu cứ theo tính tình của sư phụ thì chẳng biết đến bao giờ mới thành được!
Hai về đến nhà, Lôi Âm đang cùng Chu Nghiêu đợi ở cửa. Mắt Chu Nghiêu đỏ hoe, th Ngọc Khê và chị gái, nước mắt lại rơi xuống: "Chị, mẹ ạ?"
Chu Linh Linh bế em trai lên: "Kh , mẹ tỉnh , chị đưa em qua đó."
Lại nói với Ngọc Khê: "Chị đưa Chu Nghiêu qua đó là được , cửa tiệm giao cho các em nhé."
Ngọc Khê: "Vâng."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê và Lôi Âm tiễn Chu Linh Linh , cùng nhau về cửa tiệm. Chu Đại Nữu hỏi: "Bác cả cháu kh chứ!"
Ngọc Khê: "Tỉnh ạ, kh việc gì, cần tĩnh dưỡng thôi ạ."
"Kh là tốt , kh là tốt . À đúng , Lôi Lạc tìm cháu nói việc đ, mợ bảo nó ngồi bên trong chờ cháu!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.