Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 242: Tình máu mủ
"Lôi Lạc?"
Chu Đại Nữu chỉ vào phòng khách: "Chính là Lôi Lạc, thằng bé này lần đầu tiên đến tìm cháu đ, cũng kh biết việc gì. Mợ th sắc mặt nó kh tốt lắm, vẻ tức giận, kh biết là vừa cãi nhau xong hay là nữa."
Ngọc Khê khá tò mò việc Lôi Lạc tìm cô: "Được , để cháu vào xem."
Chu Đại Nữu thực lòng hy vọng m chị em thể chung sống hòa thuận, cùng huyết thống lại kh thâm thù đại hận gì, sống tốt với nhau cũng là chỗ dựa. Bà lựa lời nói: "Lôi Lạc từ nhỏ tính tình đã kh tốt, nếu nó nói gì khó nghe thì cháu cứ coi như kh nghe th, đừng để trong lòng nhé."
"Mợ Hai, cháu sắp hai mươi , sẽ kh chấp nhặt với trẻ con đâu ạ."
Chu Đại Nữu yên tâm: "Được, vậy mợ kh lo nữa."
Ngọc Khê vào phòng, còn thể nghe th tiếng Lôi Lạc đang thở phì phò lẩm bẩm.
Thằng nhóc này th Ngọc Khê, trong mắt bốc hỏa: "Chẳng chị nuôi con ngốc Cười Cười , chị nuôi kiểu gì thế hả? Để nó làm cái máy rút tiền à? Ở nhà làm nha hoàn chưa đủ ? Đến trường cũng làm nha hoàn nốt?"
Ngọc Khê chớp mắt, kh sai, đứa đang xù l trước mắt chính là Lôi Lạc: "Em đến vì Cười Cười?"
Lôi Lạc kiêu ngạo: "Hừ, chị tưởng muốn gặp chị chắc, kh vì con ngốc Cười Cười thì mới kh thèm đến tìm chị."
"Em nói con bé làm nha hoàn cho ta?"
Lôi Lạc tức ên lên: "Đúng vậy, chị nói xem chị giáo d.ụ.c nó kiểu gì thế, thật là tức c.h.ế.t mà, còn bảo đừng xen vào. Nó chính là cái máy rút tiền, lúc nào cũng là nó bỏ tiền ra, ngốc hết t.h.u.ố.c chữa, cũng kh biết nó mong cầu cái gì."
Ngọc Khê đã bảo mà, Lôi Tiếu khác thường, trực giác của cô kh sai: "Em biết được những gì?"
Lôi Lạc trừng mắt: "Chị nuôi Lôi Tiếu kiểu gì mà chuyện gì của nó chị cũng kh biết thế?"
"Con bé ở trọ trong trường, chị cũng kh thể ngày nào cũng theo sát được. Hơn nữa con bé lớn , chị cũng kh thể quản lý như quản trẻ con được. Đương nhiên, dạo này chị cũng hơi bận, lơ là con bé."
Lôi Lạc nắm chặt tay: "Lôi Tiếu kh loại thể thả r được, nó cần được quản lý, nói rõ cho nó biết cái gì nên làm cái gì kh nên làm. Chị thả r nó, giờ thì hay , nó cứ như kẻ ngốc ."
Ngọc Khê day day ấn đường: "Nói vào trọng ểm , Lôi Tiếu rốt cuộc làm máy rút tiền như thế nào?"
Lôi Lạc hừ một tiếng: " bắt gặp kh chỉ một lần, nó bỏ tiền mời ta ăn cơm, hai đứa con gái kia một xu cũng kh bỏ. Hôm nay càng quá đáng hơn, thế mà lại bắt con ngốc Cười Cười mua tạp chí cho, Cười Cười do dự một chút, hai đứa kia quay định bỏ , con ngốc liền lập tức móc tiền ra. Làm như vậy kh chỉ một hai lần, định x vào thì con ngốc còn kh cho quản."
Ngọc Khê: "Em th m lần ?"
Lôi Lạc giơ ba ngón tay: " tìm con ngốc ba lần, lần nào cũng gặp . còn chưa nghe th bà nội tìm con ngốc đòi tiền đâu đ. đều biết tiền của con ngốc để dành học tập, dựa vào cái gì mà cho ngoài tiêu chứ!"
Lôi Lạc nói xong liền bịt miệng lại, mặt đỏ bừng. Trong lúc vô tình đã tiết lộ lời bà nội nói, bèn giải thích thêm một câu thừa thãi: "Đó đều là lời bà nói từ lâu , bà nội thay đổi tốt hơn ."
Ngọc Khê chợt phát hiện, Lôi Lạc ngoài cái tính khí nóng nảy ra thì tính cách cũng mặt đáng yêu, trời sinh bao che cho nhà. Chỉ cần là để trong lòng thì bất kể ngoài thế nào, vẫn cứ bảo vệ. "Em chắc c đã theo dõi Lôi Tiếu đúng kh, biết con bé đang ở đâu kh?"
Lôi Lạc đứng dậy: "Biết, biết, bắt nó về nhé? cũng th thủ đoạn của quá ôn hòa , nó sợ chị lắm đ, vừa nhắc đến chị là nó liền căng thẳng."
Ngọc Khê: "Con bé kh sợ chị, mà là tôn trọng chị."
"Ồ."
Hai ra khỏi cửa, Lôi Lạc tỏ vẻ ghét bỏ vô cùng: "Tại lại xe buýt? Kh nói chứ, chị kiếm được kh ít tiền đúng kh, bà nội bảo chị nuôi m đứa trẻ con cũng thừa sức, chị kh mua xe ?"
Ngọc Khê liếc xéo một cái: "Bà nội em biết nhiều thật đ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-242-tinh-mau-mu.html.]
Lôi Lạc: "Khụ, bà cũng là nghe ta đồn thôi. Đúng là tin đồn, nhưng tận mắt th mà, trong c ty kh ít, kiếm cũng kh ít đâu nhỉ, chị cũng mua cái xe mà chứ!"
"Em quản rộng quá đ."
Lôi Lạc im bặt, quay đầu , kh thèm để ý đến Ngọc Khê nữa.
Khóe mắt Ngọc Khê khuôn mặt non nớt của em trai, thằng bé chưa vỡ giọng, càng vẻ trẻ con, khó liên hệ với Lôi Lạc trong tù.
Lôi Lạc ở trong tù trưởng thành, kh còn cái vẻ kh sợ trời kh sợ đất nữa, học được cách sắc mặt khác. Ngay cả với chị ruột, cũng chằm chằm vào mặt chị mà xem xét. Sự trưởng thành đó trả cái giá quá đắt.
Ngọc Khê kh thói quen tán gẫu, bình thường kh việc gì cũng sẽ kh nói nhiều.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lôi Lạc m lần lén , cuối cùng kh nhịn được hỏi: "Này, vẫn luôn muốn hỏi chị, chị thật sự hận mẹ ?"
Ngọc Khê: "Đã từng, sau này thì kh."
"Tại lại kh?"
"Hoàn toàn là xa lạ, kh cần thiết tốn cảm xúc. Nếu em hận, chứng tỏ em còn để ý. Kh cảm xúc, chỉ là xa lạ mà thôi."
Lôi Lạc xuýt xoa một tiếng: "Tâm chị tàn nhẫn thật đ. Nhưng kh hiểu, chị lại chú ý đến Lôi Tiếu như vậy?"
Ngọc Khê kh trả lời: "Chị phát hiện em nhiều câu hỏi đ?"
Lôi Lạc phồng má, hừ một tiếng, lại kh hé răng.
Ngọc Khê khẽ cười một tiếng. Hai đứa em trai của cô đều trưởng thành, một đứa học đại học càng thêm chín c, một đứa còn nhỏ nhưng cũng kh bao giờ hờn dỗi. Hai đứa cộng lại cũng kh bằng tính khí thất thường, hoạt bát của Lôi Lạc. "Đừng nói chuyện của chị nữa, còn em thì ? Chị nghe nói Hà Giai Lệ ly hôn, em cũng kh giúp đỡ à!"
Lôi Lạc: "Chuyện của kh cần chị quản."
Được , câu chuyện vào ngõ cụt.
Suốt dọc đường, Lôi Lạc rốt cuộc kh mở miệng nữa, mãi đến khi tới nơi. Là một khu tập thể kiểu cũ, còn thể th tấm biển khu nhà thuộc xưởng cơ ện.
Lôi Lạc xuống xe, bước nh về phía trước. Ngọc Khê nói: "Em theo dõi địa ểm mới tìm chị kh!"
"Đúng vậy, đâu ngốc, tìm chị mà kh tìm th thì ích gì, nh lên."
Hành lang coi như sạch sẽ gọn gàng. Lên tầng 3, phòng bên trong cùng, Lôi Lạc đập cửa sắt thình thình. Bên trong tiếng vọng ra: "Ai đ!"
Lôi Lạc kéo Ngọc Khê: "Mở cửa, tìm ."
Cửa sắt mở ra, hai cô gái nhỏ đứng ở cửa, th Lôi Lạc sắc mặt liền kh tốt: "Hay lắm, các theo dõi bọn này."
Lôi Lạc: "Bớt nói nhảm, Lôi Tiếu đâu?"
Hai cô gái nhau: "Đi ."
Lôi Lạc kh tin, chen vào trong, quả nhiên kh th Lôi Tiếu đâu, nghi hoặc: "Về nhà ?"
Sắc mặt Ngọc Khê đen sì: "Các cô lục cặp sách của Lôi Tiếu?"
Lôi Lạc lúc này mới chú ý tới chiếc cặp sách: "Lôi Tiếu đâu?"
Ngọc Khê nghe th tiếng bước chân, th Lôi Tiếu đang lên lầu, mặt càng đen hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.