Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 308: Bi ai
Ngọc Khê ngẫm nghĩ một lúc: “Lắm mồm? Lòng dạ hẹp hòi?”
Niên Quân Mân kh thể nghe tiếp được nữa, lát nữa kh biết còn nghe được cái gì nữa đây, vội vàng nói: “Khuyết ểm lớn nhất của chính là em, thiếu em kh được.”
Ngọc Khê: “....... muốn nghe cảm nhận thật lòng của em kh?”
Niên Quân Mân: “Kh muốn.”
“Nhưng em muốn nói, câu tán tỉnh này quê mùa quá.”
Niên Quân Mân kéo chăn trùm kín đầu: “......”
Tâm trạng Ngọc Khê tốt, đóng cửa lại ra ngoài. Cô sẽ kh nói cho Quân Mân biết đâu, khoảnh khắc nghe được câu đó, trong lòng cô th ngọt ngào.
Sáng hôm sau, Ngọc Khê dậy sớm đến nhà đôi vợ chồng cãi nhau hôm qua. Hai vợ chồng mặt mũi bầm dập, trong nhà trống hoác. Cặp vợ chồng son mới cưới, biết ý định của Ngọc Khê thì xấu hổ vô cùng.
“Chúng đã nhận được bài học , sau này sẽ kh thế nữa, thật sự xin lỗi.”
Ngọc Khê quan sát kỹ hai vợ chồng, họ kh giống như đang giả vờ. Cô còn th ảnh cưới trong phòng, nỗi nghi ngờ trong lòng cũng vơi phần nào.
Ngọc Khê vừa ra khỏi cửa tòa nhà, Từ Hối Hướng đã đứng dưới lầu, một tay đút túi quần: “ làm thật bi ai, nói thật lòng mà chẳng ai tin. Điều tra thế nào ? đã nói là kh liên quan gì đến mà.”
Ngọc Khê lướt qua Từ Hối Hướng. Cô kh muốn nói với nửa lời. Biết rõ Từ Hối Hướng nguy hiểm thì cô sẽ kh bắt chuyện, kh dây dưa.
Sau khi Ngọc Khê quay , nụ cười trên mặt Từ Hối Hướng vụt tắt. liếc lên lầu mới quay về phía bãi đậu xe.
Ngọc Khê về nhà, Lôi Tiếu đã làm xong bữa sáng: “Chị, ăn cơm thôi.”
Niên Quân Mân bước xuống từ thiết bị phục hồi chức năng: “ phát hiện được gì kh?”
Ngọc Khê lắc đầu: “Hai đó đúng là vợ chồng thật. Tiếc là khu chung cư mới, mọi đều kh hàng xóm lâu năm nên khó hỏi thăm chi tiết. Để sau này xem , vợ chồng son mà thích đ.á.n.h nhau thì kh thuyết giáo vài câu là sửa được.”
Niên Quân Mân lau mồ hôi trên trán: “Vậy sẽ lưu ý thêm. C ty các em sắp nghỉ Tết chưa?”
Ngọc Khê bày bát đũa: “Vâng, năm nay kh tổ chức tiệc tất niên, tách ra làm cũng kh tiện gộp lại. Em và chị họ đã bàn , phát thêm mỗi 100 tệ, ai muốn tụ tập thì tụ tập, kh muốn thì mua đồ ngon về nhà ăn cũng vậy.”
Trước kia Niên Quân Mân kh để ý đến c ty của Ngọc Khê, nhưng m ngày nay càng tìm hiểu càng phát hiện vợ thật sự lợi hại: “Tính ra em cổ phần ở ba c ty đ.”
Ngọc Khê múc cháo: “Em chỉ cổ phần thôi, cũng kh do em làm chủ hoàn toàn. Chỉ c ty sản phẩm ăn theo là em đứng tên đại diện pháp luật. Hai c ty kia, một cái là chị họ, một cái là Lôi Âm đứng tên, cổ phần ba chúng em ngang nhau. Nghĩ lại thì cũng th chút thành tựu thật.”
“Đàn bình thường cũng kh giỏi bằng các em, thảo nào Trần Trì liều mạng làm nghiên cứu như vậy.”
Ngọc Khê nuốt miếng cháo trong miệng, hỏi: “Kể từ lần ở bệnh viện Trần Trì đến thăm, các gặp lại nhau kh?”
Niên Quân Mân lắc đầu: “Kh , bận lắm. định trong dịp Tết sẽ gặp .”
Ngọc Khê cảm thán: “ đúng là bận thật, hận kh thể cắm rễ ở viện nghiên cứu để tr chừng. Chị họ đưa tiền về kể, nghe Trần Trì nói mỗi ngày đốt vài vạn tệ, khi linh kiện máy móc hỏng hóc, một ngày thể tiêu tốn cả mười vạn.”
Niên Quân Mân: "Thế cơ à? Một ngày của bằng m năm tiền lương của ."
“Chứ còn gì nữa. Thật hy vọng thành c. Thành c thì chiếm lĩnh thị trường, nắm giữ kỹ thuật trong tay, hai năm là thu hồi vốn gấp m lần ngay.”
Niên Quân Mân ậm ừ hưởng ứng, trong lòng thầm nghĩ, chỉ dựa vào sức , đúng như lời nội nói, khó làm nên chuyện lớn.
Thời đại này kh giống thập niên 80, tiên phong chỉ cần gan dạ, kh quan tâm ánh mắt đời là được. Thời đại này, thứ thử thách con là tầm , đầu óc và sự chắc c.
Vì xe nên Ngọc Khê đưa Niên Quân Mân đến bệnh viện trước mới quay lại c ty. Mai là nghỉ Tết , hôm nay là ngày làm việc cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-308-bi-ai.html.]
Ngọc Khê và Chu Linh Linh đều bận rộn, tổ chức họp tuyên dương, phát tiền thưởng.
Đến chiều mới rảnh rang được một chút. Hoàng Lượng dựa vào ghế sô pha, nửa nằm nửa ngồi: “Cuối cùng cũng xong việc, một năm xoay như chong chóng, giờ mới được nghỉ ngơi.”
Ngọc Khê: “ ngồi cho ngay ngắn vào, ra thể thống gì.”
Hoàng Lượng kh nhúc nhích: “Đều là nhà cả, kh ra thể thống cũng chẳng .”
Lý Tiêu là cổ đ nên chưa , hỏi: “C ty đầu tư phim ện ảnh, cô lại là biên kịch, vai diễn đã quyết định chưa?”
Ngọc Khê: “ muốn diễn à?”
“ diễn xong , nghe nói là để tr giải kh?”
“ muốn tr giải á? đã giải thưởng dắt lưng mà. nghe Hoàng Lượng nói, bộ phim vừa đóng khả năng được đề cử, nói kh chừng giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất sẽ thuộc về đ!”
Lý Tiêu: “Ý cô là thể đoạt giải thật ?”
Trong lòng Ngọc Khê khẳng định, đúng là Nam diễn viên chính xuất sắc nhất thật. Kiếp trước Lý Tiêu đoạt giải đã làm vỡ kính của biết bao , đơn giản vì Lý Tiêu quá trẻ, đ.á.n.h bại nhiều tiền bối được đ.á.n.h giá cao.
Hoàng Lượng tiếp lời: “ vai diễn thích hợp mới được, vai diễn kh hợp thì diễn cũng vô ích.”
Ngọc Khê đ.á.n.h giá Lý Tiêu. Cô là biên kịch, lúc lên ý tưởng cũng từng nghĩ đến nam chính, trọng ểm đặt ở nhân vật nữ, nhưng Lý Tiêu đã đề cập đến, Ngọc Khê xoay cây bút trong tay, trong đầu lóe lên tia sáng, nh chóng viết vào sổ.
Lý Tiêu đứng dậy, đứng sau lưng Ngọc Khê thiết lập nhân vật, mắt sáng lên: “Thiết lập nhân vật này hay, lương thiện nhưng lại tàn nhẫn vạch trần sự thật, mâu thuẫn kịch tính, ểm xem.”
Ngọc Khê đặt bút xuống: “ cũng th kh tệ, còn cảm ơn đã cho cảm hứng. Kịch bản viết xong các xem lại. Nhưng nói cũng nói lại, muốn thử vai thì phù hợp với hình tượng trong lòng , mới cân nhắc . Lần này ai nói cũng kh được, kh bàn chuyện tình cảm cá nhân.”
Lý Tiêu lại thiết lập nhân vật một lần nữa, nhếch khóe miệng: “Được, vậy trước đây, ra sân bay cho kịp giờ.”
Ngọc Khê vẫy tay: “Thuận buồm xuôi gió, ra Tết gặp lại.”
Hoàng Lượng là quản lý của Lý Tiêu, đứng dậy mặc áo khoác: “ làm tròn trách nhiệm đến phút cuối cùng, thôi, đưa .”
Chu Linh Linh đợi m khỏi mới hỏi: “Lôi Lạc ăn Tết thế nào? Hàng tồn kho của c ty đã xử lý gần xong, chẳng còn gì để tr coi nữa. Năm nay Trương Hằng về quê một chuyến, nhân viên c ty được nghỉ hết , c ty chỉ còn lại nó.”
Ngọc Khê gấp vở lại: “ ta ăn Tết cùng Lôi Tiếu. Em và Quân Mân về đại viện, Lôi Tiếu th ngại nên hai chị em nó tự ăn Tết với nhau.”
Chu Linh Linh: “Cũng được. Chúng ta cũng dọn dẹp một chút về thôi, trong c ty về gần hết .”
Ngọc Khê vươn vai, ôm vở: “Vâng, kh việc gì thì em về nhà viết kịch bản đây, đang hứng, tr thủ viết xong sớm.”
“Vất vả cho em .”
Ngọc Khê đưa Chu Linh Linh về nhà. Vì nhà Niên Quân Mân nên xe để cho Ngọc Khê dùng trước.
Về đến nhà, Ngọc Khê nói chuyện ăn Tết với Lôi Tiếu. Lôi Tiếu vui mừng khôn xiết: “Chị, em nhất định sẽ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Em quản lý ta cho tốt, kh nghe lời thì cứ đánh.”
Lôi Tiếu: “....... Vâng.”
Ngọc Khê hỏi: “ rể em đâu? Chưa về à?”
Lôi Tiếu chỉ vào phòng ngủ chính: “Về ạ, mang theo đồ đạc về, ở trong đó hơn một tiếng .”
Ngọc Khê: “Để chị vào xem.”
Ngọc Khê gõ cửa bước vào. Niên Quân Mân đang ngồi trước bàn, tay cầm tua vít, hí hoáy với một vật khá lớn. Ngọc Khê hỏi: “Cái gì đây?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.